
Tám Năm Hiền Thuận
Ta là vị thiếu phu nhân hiền đức được người người ở Tuyên Châu khen ngợi.
Phu quân rời nhà đi buôn tám năm, đến khi bước qua cửa lần nữa, trong lòng lại ôm một bé trai sáu tuổi.
Chàng nói phụ thân của đứa trẻ đã chết dọc đường, trước lúc lâm chung nhờ chàng chăm nom nó.
Đứa trẻ trước mặt thì gọi chàng là cha, quay lưng lại lại mắng ta là độc phụ.
Nó còn nhất quyết đòi Noãn Hương viện, nơi con gái ta đã ở suốt nhiều năm.
Ta mỉm cười đồng ý.
Ta tự tay giúp con gái chuyển hòm sách đi, còn đem những món bày biện quý giá nhất trong kho đưa vào phòng đứa trẻ ấy.
Một vị phu nhân thân quen sốt ruột hỏi ta: “Rõ ràng đó là con trai mà nam nhân nhà ngươi nuôi bên ngoài, đến cả con gái ruột bị ức hiếp mà ngươi cũng nhịn được sao?”
Ta còn thay phu quân biện bạch: “Chàng ở ngoài chịu khổ tám năm, sao ta có thể để chàng lại phải phiền lòng vì chuyện trong nhà.”












