Tám Năm Hiền Thuận - 2
Cập nhật lúc: 27/08/2026 02:01
“Người lừa chàng là đại nhân, không phải một đứa trẻ sáu tuổi.”
“Chàng muốn vì nó mà chôn vùi cơ nghiệp tám năm sao?”
Câu này cuối cùng cũng khiến chàng tỉnh lại.
Chàng thở dốc, thu kiếm về, sai người ném An Nhi ra khỏi phủ, mặc cho nó tự sinh tự diệt.
Ta tiễn các tộc lão đi, lại bảo hạ nhân lui hết ra ngoài hành lang.
Đến lúc ấy An Nhi mới bò tới ôm lấy vạt váy ta, liên tục cầu xin ta cứu mạng, nói rằng từ nay sẽ không tranh đồ của Huệ Nhi nữa.
Ta ngồi xuống lau sạch mặt cho nó, nhẹ giọng nói: “Yên tâm… ta sẽ không để ngươi lưu lạc đầu đường.”
Nó vừa lộ vẻ mừng rỡ, ta đã nhìn vào đôi mắt giống sinh mẫu như đúc ấy rồi nói thêm: “Năm xưa lúc mẹ ngươi bị đuổi đi… còn có khí phách hơn ngươi nhiều.”
Chuyện về sinh mẫu của An Nhi, người ở Tuyên Châu chỉ cần có chút tuổi đều biết.
Nàng tên Liễu Thanh Nương, là cô nhi lớn lên trong phường thêu, dung mạo nổi bật, tính tình cũng cương liệt.
Thuở trẻ, Châu Nghiễn Xuyên yêu nàng đến mức phô trương, cưỡi ngựa chở nàng nghênh ngang qua phố, còn để nàng ném túi hương qua cửa sổ thư phòng Châu gia.
Các phu nhân trong thành đem nàng ra làm chuyện cười, nói một tú nương mà cũng vọng tưởng làm thiếu phu nhân Châu gia.
Bà bà nghe vậy mất mặt, về phủ liền nhốt con trai lại, ép chàng cắt đứt qua lại.
Ban đầu Châu Nghiễn Xuyên còn tuyệt thực, đập bát, gào rằng đời này ngoài nàng ra sẽ không cưới ai.
Nhưng bà bà cho một nha hoàn có đôi mày đôi mắt khá giống Liễu Thanh Nương vào phòng chàng, chưa đầy một tháng, chàng đã chịu lùi một bước, chỉ cho phép Liễu Thanh Nương vào cửa làm thiếp.
Liễu Thanh Nương nghe xong cười lạnh, ngay trong đêm rời khỏi Tuyên Châu.
Trái lại, Châu Nghiễn Xuyên như mất hồn.
Chàng không chịu cưới tiểu thư mà gia đình xem mắt cho, vừa định thân với nhà buôn muối xong lại đột nhiên xin đi ra ngoài buôn bán, nói nếu không gây dựng được một phần cơ nghiệp thì tuyệt đối không quay về.
Nhà buôn muối sợ con gái phải thủ hoạt quả, lập tức hủy hôn.
Những nhà còn lại cũng lần lượt tránh xa, bà bà lựa tới lựa lui, cuối cùng mới để mắt đến ta, con gái của một tiên sinh dạy học nghèo khó.
Phụ thân cho rằng Châu gia khinh người quá đáng, không chịu nhận mối hôn này.
Ta lại đặt danh sách sính lễ trước mặt người, đọc từng trang một cho người nghe.
“Cha, người dạy học cả đời, chưa chắc đã kiếm nổi một cửa hàng trong số này.”
“Hôm qua vị học trò kia của người còn tới dò ý, muốn mai mối con cho đứa con trai si ngốc của hắn.”
“Đó cũng là chính thê, nhưng con đường ấy chẳng lẽ không khổ sao?”
Phụ thân đỏ mắt hỏi ta: “Con không sợ… Châu Nghiễn Xuyên cả đời cũng không trở về sao?”
“Chàng không về, con thay chàng hiếu kính công bà, vẫn là thiếu phu nhân Châu gia.”
“Chàng có trở về, con cũng có cách sống cuộc đời của mình.”
Ta đẩy danh sách sính lễ trở lại: “Con không muốn tiếp tục để người khác chọn lựa mình nữa.”
“Cánh cửa này, con tự bước vào.”
Đêm thành thân, bà bà tận mắt nhìn ta uống hết chén canh trợ t.h.a.i rồi mới sai người đưa Châu Nghiễn Xuyên đã ngà ngà say vào hỉ phòng.
Chàng vén khăn trùm đầu, thậm chí không nhìn kỹ mặt ta đã lạnh giọng cảnh cáo: “Trong lòng ta có người khác.”
“Nàng cứ ở lại trong phủ hầu hạ cha mẹ, đừng vọng tưởng cầu tình nghĩa phu thê từ ta.”
Ta thay chàng cởi áo, thuận theo đến mức không ai có thể bắt bẻ.
Trời vừa sáng, chàng đã không ngoảnh đầu mà rời khỏi thành.
Hai tháng sau, ta mang thai.
Ngày con gái chào đời, công bà vừa vui mừng vừa áy náy, không chỉ giao chìa khóa kho phòng cho ta, còn bỏ tiền mở rộng tư thục của phụ thân.
Tám năm Châu Nghiễn Xuyên vắng nhà, ngược lại là tám năm yên ổn nhất của ta.
Ta quản điền trang, kiểm sổ sách cửa hàng, theo bà bà dự tiệc, cũng học được cách dùng một câu mềm mỏng đổi lấy một lợi ích thực sự.
Trong tám năm ấy, ta không chỉ học quản sổ sách.
Con trai nhà nào sắp ứng thí, con gái nhà nào sắp bàn chuyện hôn nhân, vị phu nhân nào bất hòa với bà bà, ta đều ghi nhớ rõ ràng.
Khi Châu gia cần nhân tình, ta mang lễ đến; khi Lục gia cần đường đi, những người từng nhận sự giúp đỡ của ta cũng sẵn lòng hồi đáp.
Đợi đến khi Châu Nghiễn Xuyên trở về, chàng chỉ thấy một tòa phủ đệ ngăn nắp đâu ra đấy, lại không biết ta đã có cửa hàng, nhân tình và đường lui của riêng mình.
Một tháng trước khi chàng về nhà, bà bà nắm tay ta dò hỏi: “Vãn Đường, nếu Nghiễn Xuyên dẫn người nào đó về… con đừng cứng đối cứng với nó, được không?”
Ta rót thêm trà cho bà: “Châu gia cho phụ thân con có sách để dạy, cho mẹ con con có nhà để ở.”
“Con chỉ có cảm kích, lấy đâu ra ấm ức?”
Ngày hôm sau, phụ thân liền có cơ hội vào châu học giảng dạy.
Đến khi Châu Nghiễn Xuyên ôm An Nhi bước qua cửa, ta liền hiểu người mà bà bà nói chính là đứa con Liễu Thanh Nương để lại.
Châu Nghiễn Xuyên thẳng thắn nói nàng đã bệnh c.h.ế.t, ra lệnh cho ta phải coi đứa trẻ như cốt nhục ruột thịt.
Nhưng An Nhi trong lòng chàng lại mắng ta trước, nói chính ta đã chia rẽ cha mẹ nó.
Ta chờ Châu Nghiễn Xuyên giải thích.
Môi chàng động đậy, cuối cùng vẫn chọn im lặng, rõ ràng thà để ta gánh tiếng xấu, cũng không muốn tổn hại hình tượng tình thâm của mình trong lòng đứa trẻ.
Ta giúp chàng tháo hành lý xuống, vẫn dịu giọng đáp: “Phu quân yên tâm, ta sẽ chăm sóc nó chu đáo.”
Ngay hôm ấy, An Nhi đã đòi Noãn Hương viện nơi Huệ Nhi đang ở.
Châu Nghiễn Xuyên chỉ nói đứa trẻ theo chàng chịu khổ nhiều năm, không cho phép ta nhỏ nhen.
Huệ Nhi không khóc không quấy, chỉ xếp sách vào hòm gỗ rồi ngay trong đêm sang nhà ngoại tổ.
Trước khi đi, con bé ôm ta một cái, nhỏ giọng nói: “Mẹ, con biết mẹ sẽ không thật sự bỏ con.”
Sau đó con bé gửi thư về, không hỏi phụ thân, chỉ hỏi cây mai vàng trong viện còn sống hay không.
