Tám Năm Hiền Thuận - 4
Cập nhật lúc: 27/08/2026 02:01
Khi tháo băng vải, trán bà sưng tím, vừa chạm vào đã đau đến hít mạnh một hơi.
Ta đỏ mắt bôi t.h.u.ố.c cho bà: “Mẫu thân chịu khổ rồi.”
Bà bà nắm tay ta, nghẹn giọng rất lâu mới nói được: “Hôm qua Nghiễn Xuyên có lỗi với con, Châu gia cũng có lỗi với con.”
Ma ma bưng tới một chiếc hộp, bên trong là khế đất của sáu cửa hàng trong thành.
Bà bà nói tất cả những thứ này đều giao cho ta, văn thư để phụ thân vào châu học cũng đã nhờ người lo liệu xong.
Ta không nhận ngay, chỉ hỏi: “Mẫu thân giao cho con thứ quý trọng như vậy, phu quân tỉnh lại có không vui không?”
“Nhà này còn chưa đến lượt nó làm loạn.”
Bà bà nghiến răng nhét chiếc hộp vào lòng ta: “Nó mà hiểu chuyện được bằng nửa con, ta cũng không đến nỗi chịu trận này.”
Lúc ấy ta mới quỳ xuống tạ ơn.
Trong sáu cửa hàng có một tiệm gạo, một hiệu t.h.u.ố.c và hai cửa hàng tơ lụa mặt phố, thứ có thể sinh tiền hơn vàng bạc rất nhiều.
Về phòng, ta lập tức bảo phòng sổ sách mang hết sổ cũ qua, chỉ trong một đêm đã tra ra hai chưởng quầy lén nhận tiền hồi khấu.
Hôm sau, ta không làm ầm lên, chỉ cầm bằng chứng bắt họ bù đủ số thiếu hụt, từ đó người làm trong mấy cửa hàng đều hiểu sự ôn thuận của thiếu phu nhân không có nghĩa là dễ bị qua mặt.
Lúc ta rời khỏi viện bà bà, nắng vừa rơi xuống nắp hộp.
Xuân Đào nhìn đến ngẩn người, nhỏ giọng nói sáu cửa hàng làm ăn phát đạt này đủ bằng tích lũy mấy đời của Lục gia.
Ta ôm chắc chiếc hộp: “Vậy thì đừng để chúng quay lại tay người khác nữa.”
Bà bà muốn dùng khế đất đổi lấy việc ta tiếp tục làm hiền thê, thứ ta cần vừa hay cũng chính là sự áy náy của bà.
Đôi bên đều có thứ mình cần, chẳng ai thiệt.
Phụ thân biết đầu đuôi mọi chuyện, đập mạnh một chưởng xuống bàn, nói thà bỏ nghề dạy học về quê cũng không dùng chức quan đổi bằng nỗi nhục của con gái.
Ta giữ bàn tay đang run của người: “Bây giờ chưa phải lúc.”
Người tức giận hỏi: “Vậy con nói… còn phải chờ đến bao giờ?”
Ta nhắc lại cho người chiếc xe ngựa cũ nát trong ký ức.
Năm đầu đến Tuyên Châu, hành lý nhà ta buộc đầy một xe, bị các tiểu thư bên đường nhìn như trò cười.
Khi ấy Liễu Thanh Nương đứng ngay bên cạnh Châu Nghiễn Xuyên, chỉ vào chúng ta mà nói, nàng thà c.h.ế.t cũng không vì tiền đồ mà sống hèn hạ như vậy.
Châu Nghiễn Xuyên thời trẻ nghe đến đầy vẻ tán thưởng, còn cười phụ họa nàng.
Phụ thân muốn tranh lý, nhưng phu xe ghì c.h.ặ.t dây cương, nhắc chúng ta rằng không thể đắc tội Châu gia.
Hôm ấy cả nhà ta cúi đầu đi hết con phố dài.
Đó là lần đầu tiên ta hiểu, con người nếu không có chỗ dựa, ngay cả khi bị làm nhục cũng chỉ có thể giả vờ như chưa nghe thấy.
“Cha, chức quan này là Châu gia nợ con, không phải con trộm tới.”
Phụ thân quay lưng lau mặt: “Nhưng cha sợ có một ngày con đem cả chính mình bồi vào.”
“Con sẽ không.”
Ta nhìn nghiên mực mới thay trên bàn: “Người đứng vững được, con và Huệ Nhi mới có đường lui.”
“Đợi đến khi chúng ta đều không cần nhìn sắc mặt Châu gia nữa, con tự nhiên sẽ dừng lại.”
Phụ thân im lặng rất lâu, cuối cùng gật đầu: “Được.”
“Chức quan này cha nhận, cũng sẽ làm đến mức khiến tất cả mọi người đều không thể bắt bẻ.”
Sau khi vào châu học, ban đầu phụ thân bị bài xích khắp nơi.
Ta mời mấy vị lão tiên sinh chịu nghiêm túc đọc văn chương của người tới giúp đỡ, một kẻ chỉ biết rượu thịt cũng không tìm.
Phụ thân cũng không phụ lòng, trong nửa năm đã chỉnh đốn giáo trình cũ, bổ sung sách thiếu, thành tích của học sinh thực sự có tiến bộ.
Châu gia giúp phụ thân giành được chức vị, nhưng người có thể ngồi được bao lâu là nhờ bản lĩnh của chính mình, đây cũng là chỗ dựa để ta dám khuyên người nhận việc.
Ta biết thật ra người cũng giống ta, vẫn nhớ con phố dài năm ấy.
Khi ta về phủ, Châu Nghiễn Xuyên đã tỉnh, trên trán còn vết bầm do công công đập trúng.
Chàng nắm cổ tay ta, gượng gạo nhận lỗi, còn thú nhận năm xưa sau khi tìm được Liễu Thanh Nương, chàng đã cùng nàng bái thiên địa ở nơi khác.
Nàng theo chàng đi buôn sáu năm, trước khi bệnh c.h.ế.t để lại An Nhi, chàng vẫn luôn cho rằng đó là con trai ruột của mình.
“Vãn Đường, chuyện cũ đều qua rồi.”
“Từ nay ta chỉ cùng nàng sống cho t.ử tế, được không?”
Ta nhìn vẻ hối hận trong mắt chàng, mỉm cười đáp: “Phu thê vốn là một thể.”
“Phu quân chịu quay đầu, ta đương nhiên vui mừng.”
Chàng như cuối cùng cũng thở phào, kéo ta vào lòng.
Ta lại chỉ thấy nực cười.
Chàng ở bên ngoài làm phu quân, làm phụ thân suốt tám năm, giờ nhận định đứa trẻ không phải con mình, liền muốn dùng một câu quay đầu xóa sạch tất cả.
Đêm ấy, chàng ở lại phòng ta.
Ta tắt đèn, mặc cho cơ thể còn vương mùi t.h.u.ố.c của chàng áp tới, giấu hết chán ghét vào bóng tối.
Mấy ngày tiếp theo, chàng quả thật săn sóc ta ân cần, cùng ta lên chùa dâng hương, còn mua cho Huệ Nhi đủ văn phòng tứ bảo.
Nhưng cái gọi là sửa đổi của chàng chỉ duy trì đến ngày thứ năm.
Mấy ngày gọi là phu thê hòa thuận ấy, phần lớn chỉ là Châu Nghiễn Xuyên đơn phương nghĩ như vậy.
Chàng kể chuyện non sông hiểm lộ bên ngoài, ta yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng châm thêm trà; chàng tưởng ta say mê nghe chuyện, thật ra ta đang tính lô hàng chàng mang về có thể bù chỗ thiếu của cửa hàng nào.
Chúng ta ngủ chung một giường, tâm tư lại cách nhau tám năm, chẳng ai đi được đến chỗ của ai.
Xuân Đào tới bẩm: “Thiếu phu nhân, tối qua lão gia ở lại Ỷ Hương lâu.”
Ta vẫn cúi đầu thêu lan thảo, chỉ sai người nhắn với chàng: “Thu y ta đặt ở Cẩm Tú phường đã làm xong, lúc phu quân về tiện đường lấy giúp ta.”
Xuân Đào không hiểu.
Ta luồn kim qua mặt lụa, siết c.h.ặ.t sợi chỉ: “Chàng chịu đi đâu không quan trọng.”
“Quan trọng là chàng say rồi sẽ từ đâu trở về.”
Cô nương mới nổi ở Ỷ Hương lâu có đôi mày đôi mắt rất giống Liễu Thanh Nương, lại đặc biệt giỏi mời rượu.
