Tám Năm Hiền Thuận - 5

Cập nhật lúc: 27/08/2026 02:02

Lúc Châu Nghiễn Xuyên rời lầu đã đứng không vững, nhưng vẫn nhớ lời dặn của ta, mơ hồ phân phó: “Đến Cẩm Tú phường… lấy y phục cho phu nhân.”

Hôm ấy, ấu nữ được tri châu thương yêu nhất vừa hay đang thử y phục trong cửa hàng.

Chưởng quầy lấy cho nàng một chiếc váy xanh kiểu cũ, người vừa bước vào gian trong, Châu Nghiễn Xuyên đã giằng khỏi tiểu tư, đuổi theo bóng xanh ấy xông vào.

Chưởng quầy Cẩm Tú phường là người do chính ta đề bạt.

Chiếc váy xanh kia vốn không được bày ở tiền đường, sau khi tiểu thư tri châu bước vào, nàng mới theo lời ta lấy ra, nói kiểu cũ sửa mới lại có một phong vị khác.

Ta không hề sai ai dẫn Châu Nghiễn Xuyên xông qua cửa, chỉ đặt màu sắc mà chàng không quên nổi vào đúng nơi chàng nhất định phải đi qua.

Nếu chàng tỉnh táo giữ lễ, mọi sắp đặt đều sẽ uổng công, tiếc rằng chàng từ trước đến nay chưa từng là người như vậy.

Trong gian trong truyền ra một tiếng thét: “Người đâu… mau kéo hắn ra ngoài!”

Tiếng kêu kinh động cả con phố.

Tri châu nổi giận lôi đình.

Châu gia nhờ hết mọi nhân tình mới ép được trọng tội xuống còn ba mươi trượng.

Vị tiểu thư kia không nuốt nổi cục tức này, âm thầm nhét bạc cho người hành hình, khiến từng gậy chuyên nện xuống chân phải của chàng.

Khi người được khiêng về phủ, ống quần đã thấm đẫm m.á.u.

Đại phu chẩn trị rất lâu rồi thấp giọng nói: “Gân cốt tổn thương nặng… sau này chân này sẽ bị khập khiễng.”

Châu Nghiễn Xuyên không chịu tin, truy hỏi: “Ý ngươi là… sau này ta đều phải đi như vậy?”

Chàng chống tay muốn xuống giường, chân phải vừa chạm đất đã đau đến quỳ sụp xuống.

“Lang băm!”

“Đổi người, đổi người khác!”

Ta vội đỡ chàng, thay chàng tạ lỗi với đại phu, lại sai Xuân Đào đi mời vị tiên sinh chỉnh cốt nổi danh nhất trong thành.

Chàng nằm sấp trên giường nghiến răng, bỗng ngẩng đầu hỏi ta: “Vì sao nàng cứ nhất định sai ta đi lấy bộ y phục ấy?”

Ta ngẩn ra một chút, vành mắt lập tức đỏ lên: “Nếu phu quân không muốn chạy giúp ta chuyến này, cứ nói thẳng là được.”

“Ta làm sao biết tiểu thư tri châu sẽ tới, lại làm sao biết chàng sẽ xông vào gian thay y phục của người ta?”

Châu Nghiễn Xuyên bị hỏi cứng họng, một lát sau chán nản nhắm mắt: “Là ta say đến hồ đồ, không trách nàng.”

Đương nhiên không thể trách ta.

Ta chỉ đưa ra một con đường, là chính chàng hết lần này tới lần khác đuổi theo bóng hình cũ, tự chạy vào cái hố người khác đào sẵn cho mình.

Thiếu gia Châu gia đang hăng hái phong quang, chớp mắt đã thành người què, trà lâu t.ửu quán đâu đâu cũng đem chàng ra cười cợt.

Chàng tự nhốt mình trong phòng, không gặp khách cũng không chịu uống t.h.u.ố.c.

Công công chỉ đành kéo thân thể già yếu trở lại trông coi cửa hàng, bà bà thì ngày nào cũng quỳ trong Phật đường, vừa khóc vừa lẩm bẩm: “Tạo nghiệt… Châu gia rốt cuộc đã tạo nghiệt gì đây.”

Ta quản việc nhà, lại chạy khắp nơi tìm thầy t.h.u.ố.c.

Châm cứu, đắp t.h.u.ố.c, chỉnh cốt, chỉ cần có người nói hữu hiệu, ta đều mời vào phủ.

Vị tiên sinh chỉnh cốt thứ hai nói chân chàng không phải hoàn toàn không có khả năng hồi phục, chỉ cần trong một năm tĩnh dưỡng t.ử tế, vẫn có thể đi vững hơn một chút.

Ta ghi nhớ câu ấy, nhưng không đem đi khích lệ Châu Nghiễn Xuyên.

So với việc không khỏi, chàng càng không chịu nổi ánh mắt của người khác khi nhìn thấy mình chống gậy.

Nỗi nhục nhã ấy trước kia từng ép chàng sớm rời nhà, đến khi đi trên đường hiểm còn sẽ ép chàng cậy mạnh, hiểu cách thúc chàng lao về phía trước hơn bất cứ vị t.h.u.ố.c nào.

Ban đầu Châu Nghiễn Xuyên còn c.ắ.n răng phối hợp, về sau thất vọng hết lần này tới lần khác, liền ném bát t.h.u.ố.c vào tường: “Cút… tất cả cút hết cho ta!”

Xuân Đào vừa thu dọn mảnh sứ vừa bất bình thay ta: “Thiếu phu nhân đã làm đến mức này… chính ngài ấy không chịu đứng dậy, người còn quản ngài ấy làm gì?”

Ta đặt t.h.u.ố.c mới lên bàn: “Chàng là phu quân của ta, ta không quản thì ai quản?”

Lời này truyền đến tai công bà, ánh mắt họ nhìn ta càng thêm áy náy.

Chỉ mình ta hiểu rõ, nếu Châu Nghiễn Xuyên vẫn luôn phong quang, Châu gia chỉ thấy ta trèo cao; đợi đến khi chàng què chân, đóng cửa không ra, họ mới nhìn thấy bao năm qua rốt cuộc là ai chống đỡ cả gia đình này.

Chẳng mấy ngày sau, bà bà lại giao khế đất của hai điền trang và một cửa hàng tơ lụa cho ta.

Công công cũng dặn phòng sổ sách, về sau hễ gặp đại sự đều phải tới hỏi ý ta trước.

Ta khóa toàn bộ khế giấy vào đáy hòm, rồi tự tay bưng t.h.u.ố.c tới trước giường Châu Nghiễn Xuyên.

Chàng nhìn ta, trong mắt lần đầu có vẻ dựa dẫm: “Vãn Đường, giờ chỉ còn nàng không chê ta.”

Ta múc một thìa t.h.u.ố.c, thổi nguội: “Phu quân đừng nói lời nhụt chí.”

“Chân hỏng rồi, không có nghĩa con người cũng phế.”

Chàng không biết, điều ta chờ chính là chàng nghe lọt câu này.

Một tháng sau, Châu Nghiễn Xuyên đã có thể chống gậy đi lại, nhưng vẫn không chịu bước ra khỏi viện.

Đêm ấy chàng ngồi bên bàn đá uống rượu lạnh, ta khoác ngoại bào cho chàng, cố ý nhắc đến những chí lớn thời trẻ chàng từng viết trong thư phòng.

Chàng cười khổ: “Một kẻ què, ra ngoài chỉ khiến đồng hành cười nhạo.”

Ta giật vò rượu khỏi tay chàng, nhìn thẳng vào mắt: “Tuyên Châu chưa bao giờ thiếu thương nhân chân tay lành lặn, nhưng chỉ có một Châu Nghiễn Xuyên có thể trong tám năm đem việc làm ăn mở đến ba châu.”

“Người khác cười chân chàng, chàng cứ dùng bạc bịt miệng họ lại.”

“Chẳng lẽ bị mấy câu nhàn thoại dọa sợ mới giống Châu Nghiễn Xuyên trước kia hơn sao?”

Ánh mắt chàng khẽ động, nhưng vẫn không chịu đáp.

Ta lại đẩy sổ sách tới trước mặt chàng: “Chàng ở trong phủ, hôm nay nghe hạ nhân xì xào, ngày mai nhìn bạn cũ tránh né, chỉ càng ngày càng hận chính mình.”

“Những người làm bên ngoài còn đang chờ chàng quyết định, công công cũng không chống đỡ được bao năm nữa.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tám Năm Hiền Thuận - Chương 5: 5 | MonkeyD