Táng Thần - Chương 9
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:04
CHƯƠNG 9: NÚI TUYẾT TRUY SÁT
Bạch Cốt T.ử động trước.
Bóng người gầy guộc của lão hóa thành một luồng hắc phong, nháy mắt đã xuyên qua màn tuyết dày đặc.
Năm ngón tay gầy trơ xương quắp lại như móng vuốt đại bàng, móng tay đen ngỏm mang theo tiếng rít xé gió rợn người.
Tuyết trắng dưới chân lão đi qua lập tức chuyển sang màu xám xịt, bốc lên mùi hủ bại nồng nặc.
Mặc Táng Sinh không nao núng, gót chân khẽ xoay, thân hình nghiêng sang một bên một cách quỷ dị.
"Xoẹt!"
Táng Thiên Kiếm rời vỏ c.h.é.m ngang, một vệt đen sẫm chuẩn xác c.h.é.m trúng cổ tay gầy guộc của Bạch Cốt Tử.
Một tiếng ma sát ch.ói tai như kim loại va chạm vang lên, lưỡi kiếm không thể lập tức c.h.é.m đứt cánh tay lão, chỉ để lại một vết nứt sâu hoắm, lộ ra lớp xương trắng xám bên trong.
Bạch Cốt T.ử kinh ngạc, lập tức lùi lại ba bước, gắt gao nhìn chằm chằm cổ tay mình.
Thân thể lão đã được tu luyện qua vạn năm trong hang cốt, cứng cáp không thua gì pháp khí Địa cấp, vậy mà lại bị một thiếu niên vùng hoang dã làm nứt vỡ.
"Nhóc con, có chút bản lĩnh."
Ánh mắt lão trở nên nghiêm túc, t.ử khí quanh thân bùng phát mạnh mẽ hơn gấp bội.
"Trấn!"
Từ phía trên cao, Tần Mộ bất ngờ ra tay, một bàn tay già nua lật lại, đ.á.n.h ra Sinh T.ử Ấn khổng lồ.
Hai luồng khí một trắng một đen đan xen vào nhau tạo thành một thái cực ấn văn, phong tỏa hoàn toàn hư không mười trượng xung quanh.
Mặc Táng Sinh cảm thấy không gian như đông cứng lại, luồng kiếm khí màu đen vừa định bộc phát liền bị kéo chậm đi vài phần.
Đây là tuyệt học trấn phái của Quy Khương Thánh Địa, dùng quy tắc sinh t.ử chi lực để trực tiếp ép c.h.ế.t thần hồn đối phương.
Lồng n.g.ự.c Mặc Táng Sinh nghẹn lại, trái tim đang đập bỗng nhiên ngừng hẳn một nhịp dưới lực ép vô hình.
"Keng!"
Chiếc Hắc Quan sau lưng đột ngột phát ra một tiếng ngân trầm thấp, luồng t.ử khí âm hàn truyền vào người giúp hắn lập tức khôi phục thần trí.
Hắn không lùi nửa bước, cổ tay rung lên, dứt khoát c.h.é.m liên tiếp ba kiếm vào khoảng không trước mặt.
Ba vệt đen sâu hoắm đan chéo nhau, đập thẳng vào đồ hình thái cực, khiến Sinh T.ử Ấn xuất hiện những tiếng "rắc rắc" rạn nứt.
Trong lúc Mặc Táng Sinh đang bị hai người giữ chân, Huyết Nghiêu vẫn đứng yên tại chỗ, nụ cười trên môi chưa từng tắt.
Hắn không trực tiếp tham gia cận chiến, mà liên tục b.úng ngón tay, b.ắ.n ra từng lá cờ trận màu m.á.u cắm sâu vào lòng tuyết.
Mỗi khi một lá cờ đáp xuống, lớp tuyết trắng tinh khiết xung quanh liền bị nhuộm thành một màu đỏ nhạt quỷ dị, bốc lên hơi nóng.
Mặc Táng Sinh phát hiện ra âm mưu của đối phương, nhưng Bạch Cốt T.ử và Tần Mộ phối hợp quá c.h.ặ.t chẽ, điên cuồng tấn công không cho hắn một hơi thở để rảnh tay.
Huyết Nghiêu nhìn Mặc Táng Sinh đang chật vật chống đỡ, cười nói đầy vẻ ban ơn:
"Không cần phải vội vã, người c.h.ế.t càng giãy giụa mạnh, dòng m.á.u tinh khiết chảy ra sẽ càng nóng hổi."
Bạch Cốt T.ử cười khặc khặc hùa theo, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn.
Tần Mộ đứng trên cao khẽ nhíu mày, nhưng lão giữ im lặng, coi như không nghe thấy lời đồng bạn nói.
Mười hai lá cờ trận đã cắm xong, sương m.á.u mịt mù bắt đầu bốc lên từ lòng đất.
Sự phối hợp của ba vị lão quái Nguyên Anh kỳ tạo nên một áp lực nghẹt thở, Mặc Táng Sinh bắt đầu rơi vào thế yếu.
Tần Mộ liên tục dùng thuật pháp áp chế thần hồn, Bạch Cốt T.ử cận chiến tàn khốc, còn Huyết Nghiêu thì vận chuyển trận pháp co hẹp không gian.
Mặc Táng Sinh dù có kiếm ý bá đạo, nhưng cảnh giới thực tế chênh lệch quá lớn, không thể trong một thời gian ngắn phá vỡ cục diện này.
"Bùm!"
Một chưởng của Bạch Cốt T.ử xuyên qua khe hở kiếm quang, đ.á.n.h trúng vào bả vai trái của Mặc Táng Sinh.
Thân hình hắn chấn động, lùi lại mấy bước, một dòng m.á.u tươi từ vai chảy xuống, rơi trên nền tuyết đỏ.
Lớp tuyết trận dưới chân như một sinh vật sống, lập tức điên cuồng hút lấy giọt m.á.u của hắn, khiến sương m.á.u xung quanh càng thêm phần đỏ rực.
Chiếc Hắc Quan sau lưng rung lên bần bật, ý chí của nó muốn lập tức mở ra để tiêu diệt kẻ thù, nhưng Mặc Táng Sinh dùng thần thức đè nó lại.
Hắn muốn xem, những kẻ tự xưng là người của thánh địa chính đạo này rốt cuộc còn giấu giếm những trò bẩn thỉu gì.
Huyết Nghiêu nhìn thấy trận pháp đã hấp thu được m.á.u của Mặc Táng Sinh, nụ cười càng thêm phần vặn vẹo.
"Thân thể được hắc quan rèn luyện qua quả nhiên là cực phẩm." Hắn l.i.ế.m môi đầy thèm khát. "Nếu đem ngươi ném vào lò luyện đan, luyện thành Huyết Long Đan, nhất định sẽ giúp ta đột phá cảnh giới."
Tần Mộ đứng bên cạnh thần sắc lạnh nhạt, không có ý định ngăn cản hành vi tà đạo này của đồng môn.
Bạch Cốt T.ử khàn giọng nói: "G.i.ế.c hắn xong, cỗ quan tài đá kia thuộc về ta, hai người các ngươi tự chia m.á.u thịt của hắn."
Mặc Táng Sinh đứng giữa trận pháp, nét mặt phẳng lặng đến đáng sợ, nhàn nhạt hỏi:
"Các ngươi đã dùng trận này, luyện bao nhiêu người rồi?"
Huyết Nghiêu ha ha cười lớn, vẻ mặt đầy sự tự đắc: "Nhiều lắm, làm sao ta nhớ hết được? Có phàm nhân mấy ngôi làng, có tán tu không biết điều, và cả vài đứa đệ t.ử Thánh Địa không nghe lời nữa."
Bầu không khí trên núi tuyết lúc này bỗng nhiên lạnh xuống một cách dị thường, không phải cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh của sát ý.
Nghe đến hai chữ "phàm nhân", ánh mắt đen kịt của Mặc Táng Sinh bỗng nhiên co rụt lại.
Một ngọn lửa phẫn nộ không tên âm thầm bùng cháy từ sâu trong đáy mắt hắn.
Hắn không phải hạng người đại từ đại bi, càng không phải thánh nhân cứu khổ cứu nạn.
Nhưng năm mươi năm giữ mộ ở Kiếm Tông, hắn hiểu một đạo lý đơn giản nhất: người sống cần nhà, người c.h.ế.t cần một ngôi mộ để yên nghỉ.
Họ không nên trở thành nguyên liệu luyện đan, không nên trở thành công cụ để thỏa mãn lòng tham của những kẻ tà tu này.
"Oanh!"
Kiếm ý trên người Mặc Táng Sinh đột ngột tăng vọt, thanh Táng Thiên Kiếm phát ra tiếng gầm trầm đục như sấm rền dưới lòng đất.
Toàn bộ lớp băng tuyết dày cộp trong phạm vi mười trượng xung quanh chân hắn lập tức bị kiếm ý hóa thành những hạt bụi nhỏ, nổ tung dữ dội.
Bạch Cốt T.ử đứng gần nhất bị luồng kiếm khí vô hình này chấn lùi lại nửa bước, sắc mặt đại biến: "Cái gì?!"
Ba vị trưởng lão lúc này mới nhận ra, tên thiếu niên trước mặt bây giờ mới thực sự động sát tâm.
"Trận khởi!"
Huyết Nghiêu nhìn thấy tình hình biến đổi, không dám chậm trễ, vội vàng đập mạnh hai tay xuống đất.
Mười hai lá trận kỳ đồng loạt tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực như m.á.u, liên kết lại với nhau thành một cái l.ồ.ng giam khổng lồ bao phủ đỉnh núi.
Toàn bộ Tuyết Táng Sơn trong nháy mắt biến thành một cái lò luyện m.á.u khổng lồ, không gian bị phong tỏa hoàn toàn, không có đường lui.
Mặc Táng Sinh cảm thấy dòng m.á.u trong huyết quản của mình như đang sôi sục, bị một lực hút vô hình kéo ra ngoài qua các lỗ chân lông.
Huyết Nghiêu cười điên cuồng: "Vô ích thôi! Lọt vào Huyết Luyện Trận của ta, chỉ cần một canh giờ, ngươi sẽ hóa thành tro bụi!"
Hàng vạn sợi xiềng xích bằng m.á.u đặc quánh từ trong trận pháp lao ra, quấn c.h.ặ.t lấy chiếc Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh, khóa cứng nó lại.
Ba vị trưởng lão thở phào nhẹ nhõm, tự tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi xuất thế, chiếc Hắc Quan bị ngoại lực dùng xích m.á.u trói buộc một cách thô bạo như vậy.
Mặc dù bị xiềng xích màu m.á.u quấn c.h.ặ.t mấy vòng, nhưng chiếc Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh lại im lặng đến quỷ dị.
