Táng Thần - Chương 9.2

Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:04

Hắn đứng yên giữa tâm trận, thần thức kết nối với hắc quan, cảm nhận được nó không hề có nửa điểm sợ hãi.

Tồn tại này không phải đang chịu trói, mà nó giống như một con dã thú đang kiên nhẫn chờ đợi.

Nó đang chờ đợi cái gật đầu, chờ đợi sự cho phép hoàn toàn của chủ nhân nó.

Mặc Táng Sinh nhìn sương m.á.u vây quanh, ký ức lại đưa hắn về những ngày tháng cô độc giữ mộ trên ngọn núi hoang.

Khi đó, đối mặt với thiên tai hủy diệt, hắn chỉ có một mình và một thanh kiếm gãy, bất lực nhìn mọi thứ tiêu tan.

Nhưng lần này thì khác.

Hắn không còn là tên thiếu niên giữ mộ bất lực của ngày xưa, hắn có Hắc Quan, có Táng Thiên Kiếm, và trước mặt hắn là ba kẻ đáng c.h.ế.t.

Mặc Táng Sinh chậm rãi dời mắt, nhìn lướt qua khuôn mặt của ba vị trưởng lão Quy Khương Thánh Địa.

Hắn không hề có ý định vận công phá vỡ những sợi xích m.á.u đang quấn quanh người mình, thần sắc bình thản đến cực điểm.

"Các ngươi... có tự chọn mộ cho mình chưa?" Hắn nhàn nhạt hỏi.

Bạch Cốt T.ử nghe vậy liền cười nhạo đầy khinh miệt: "Thằng nhóc, c.h.ế.t đến nơi còn mạnh miệng, để xem lát nữa ngươi khóc thế nào!"

Huyết Nghiêu lắc đầu chán nản: "Kẻ c.h.ế.t thì cần gì mộ, lát nữa ngươi sẽ biến thành một viên đan t.h.u.ố.c trong bụng ta thôi."

Chỉ có Tần Mộ đứng ở phía xa là bất chợt rùng mình một cái, một cảm giác bất an mãnh liệt đột ngột dâng lên trong lòng lão.

Bởi vì thái độ của thiếu niên này quá mức bình tĩnh, ánh mắt đen kịt kia nhìn họ giống hệt như đang nhìn ba x.á.c c.h.ế.t phơi khô.

"G.i.ế.c hắn ngay! Đổi ý rồi, không luyện đan nữa, trực tiếp mạt sát!" Tần Mộ hét lớn, ra lệnh cho đồng bọn.

Nhưng tất cả đã quá muộn, bàn tay phải của Mặc Táng Sinh đã nhẹ nhàng đặt lên mặt đá nhám của Hắc Quan.

"Ba vị muốn chôn chung, hay mỗi người một mộ?"

"Oanh!!!"

Nắp của chiếc Hắc Quan đá đen sau lưng hắn đột ngột dịch chuyển, mở ra một khe hở nhỏ chừng nửa đốt ngón tay.

Chỉ một khe hở rất nhỏ xuất hiện, nhưng toàn bộ Huyết Luyện Trận khổng lồ đang vận chuyển bỗng nhiên khựng lại hoàn toàn.

Luồng sương m.á.u đang sôi sục, những sợi xích m.á.u đang quấn c.h.ặ.t quanh người hắn lập tức bị đông cứng ngay giữa không trung, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Ba vị trưởng lão đồng thời biến sắc, nụ cười trên khuôn mặt Huyết Nghiêu hoàn toàn cứng đờ rồi tan biến.

Bạch Cốt T.ử kinh hoàng phát hiện ra thân thể của mình dường như bị một áp lực nghìn cân cố định tại chỗ, không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.

Tần Mộ điên cuồng thúc giục Sinh T.ử Ấn lao xuống để trấn áp, nhưng chiếc ấn văn chưa kịp chạm vào Mặc Táng Sinh đã tự động nổ tung thành tro bụi.

Từ trong khe hở nhỏ nhoi của quan tài, một luồng Hỗn Độn Nguyên Khí màu xám tro chầm chậm tràn ra ngoài.

Không gian xung quanh đỉnh núi tuyết bắt đầu sụp đổ vào trong một cách điên cuồng, tạo thành một lực hút vô song.

Luồng sức mạnh của Huyết Luyện Trận bắt đầu bị cỗ lực hút quỷ dị kia nuốt chửng một cách tàn nhẫn, hút ngược trở lại vào trong quan tài.

Trong làn sương m.á.u đang tan rã, vô số bóng ma oan hồn của những phàm nhân, tán tu bị ba người luyện hóa năm xưa đột ngột hiện hình.

Họ không gào thét, không oán hận, tất cả đều lặng lẽ đứng giữa không trung, dùng những ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào ba vị trưởng lão.

Mặc Táng Sinh đứng giữa ngàn vạn oan hồn, ánh mắt phẳng lặng, nhẹ nhàng buông một câu:

"Đến lúc về mộ rồi."

"Vút!"

Chiếc Hắc Quan phát ra một luồng hắc mang nhu hòa, trong nháy mắt hút toàn bộ vạn đạo oan hồn vào bên trong khe hở.

Đây không phải là nuốt chửng để hành hạ hay luyện hóa bọn họ, mà là một sự chôn cất, một sự an táng đích thực dành cho những kẻ c.h.ế.t không có chỗ chôn.

Ba vị trưởng lão của Quy Khương Thánh Địa lần đầu tiên trong đời cảm thấy nỗi sợ hãi tột cùng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo chiến giáp.

Họ rốt cuộc cũng hiểu ra, cỗ quan tài đá đen này không phải là món dị bảo tăng tiến tu vi bình thường, nó chính là thứ sinh ra để khắc chế và định đoạt sinh t.ử của vạn vật.

"Rầm!"

Huyết Luyện Trận hoàn toàn vỡ tan, mười hai lá trận kỳ nổ tung thành những mảnh vụn cắm ngập vào lòng đá.

Ba vị trưởng lão phải chịu lực phản phệ cực kỳ khủng khiếp, đồng loạt lùi lại mười mấy bước, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng trào m.á.u.

Mặc Táng Sinh cũng không khá hơn, hắn chấn động lùi lại một bước, một vệt m.á.u đỏ tươi chảy ra từ khóe môi rách nát.

Việc chủ động ép Hắc Quan mở ra một khe hở khi cảnh giới còn quá thấp đã tiêu hao gần như cạn kiệt lực lượng trong người hắn.

Tần Mộ nhìn thấy tình thế đã hoàn toàn mất kiểm soát, không còn chút ý chí chiến đấu nào, lập tức quay người muốn phi hành bỏ chạy.

Huyết Nghiêu ánh mắt lóe lên tia tàn độc, bất ngờ đ.á.n.h một chưởng vào lưng Bạch Cốt Tử, muốn dùng thân thể lão để cản đường, tạo cơ hội cho mình chạy trốn.

"Huyết Nghiêu! Mẹ kiếp nhà ngươi!" Bạch Cốt T.ử nổi giận lôi đình, hai người chính thức trở mặt, đ.á.n.h loạn xạ vào nhau giữa màn tuyết.

Mặc Táng Sinh lặng lẽ đứng đó, đôi mắt đen kịt nhìn màn kịch phản bội bẩn thỉu của những kẻ tự xưng là thượng nhân thánh địa.

Hắn chầm chậm rút thanh Táng Thiên Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm đen tuyền không một chút tỳ vết chỉ thẳng xuống đất.

Lần này, hắn rút kiếm không phải để chống đỡ hay phòng ngự nữa.

Hắn rút kiếm để chôn cất cả ngọn núi này.

Mặc Táng Sinh từ từ giơ thanh ma kiếm đen tuyền lên cao quá đầu, giữa lúc dãy Tuyết Táng Sơn đang sụp đổ dữ dội.

Một ngôi mộ dành cho ba vị trưởng lão Nguyên Anh... không cần phải khắc chữ trên bia đá.

Bởi vì từ ngày hôm nay, cả ngọn núi tuyết vạn trượng này sẽ biến thành tấm bia mộ của họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Táng Thần - Chương 14: Chương 9.2 | MonkeyD