Táng Thần - Chương 10
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:05
CHƯƠNG 10: NHẤT MỘ TÁNG GIANG SƠN
Cục diện trên núi tuyết lập tức xoay chuyển.
Ngay khi xiềng xích màu m.á.u bị chấn vỡ, ba vị trưởng lão của Quy Khương Thánh Địa liền lộ ra bản chất ích kỷ.
Tần Mộ là người có phản ứng nhanh nhất, lão không một chút do dự, quay đầu muốn dùng độn thuật bỏ chạy.
Huyết Nghiêu đứng bên cạnh thấy thế, ánh mắt lóe lên tia tàn độc, bất ngờ tung ra một chưởng hắc ám vào lưng Bạch Cốt Tử.
Hắn muốn dùng thân thể khô gầy của đồng môn để làm vật hiến tế cản đường, tạo cơ hội đào thoát cho bản thân.
"Huyết Nghiêu! Mẹ kiếp nhà ngươi!"
Bạch Cốt T.ử phát hiện ra sự phản bội, nổi giận lôi đình, lập tức quay người đ.á.n.h trả một trảo tàn khốc.
Ba vị lão quái Nguyên Anh kỳ vốn cùng một phe, nay đối mặt với t.ử vong liền triệt để xé rách mặt nạ, điên cuồng ra tay tàn sát lẫn nhau.
Mặc Táng Sinh lặng lẽ đứng giữa trận pháp hoang tàn, không hề có ý định ra tay ngăn cản.
Đôi mắt đen kịt của hắn nhìn màn kịch c.ắ.n xé bẩn thỉu này bằng sự lạnh lùng tột độ.
Những kẻ tự xưng là thượng nhân thánh địa, hóa ra đến cuối cùng cũng chẳng có chút đạo tâm nào, hèn hạ đến đáng thương.
Xung quanh bọn họ, chiếc Hắc Quan đang điên cuồng hấp thu luồng oán khí dày đặc từ Huyết Luyện Trận, phát ra tiếng rung động nghẹn ngào.
Toàn bộ dãy Tuyết Táng Sơn rung chuyển dữ dội hơn, không khí ngột ngạt như một phần mộ khổng lồ đang từ từ khép nắp.
"Sinh T.ử Độn!"
Tần Mộ hét lớn một tiếng, toàn thân bùng phát ra hai luồng hào quang trắng đen, chuẩn bị xé rách không gian để rời đi.
Lão chấp nhận tự cắt đứt một nửa thần hồn của mình, bởi lão tin chỉ cần thần hồn thoát ra ngoài, lão vẫn có thể đoạt xá sống lại.
"Keng!"
Chiếc Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh đột ngột ngân vang một tiếng đầy uy nghiêm.
Không gian xung quanh Tần Mộ lập tức bị khóa c.h.ặ.t, bí pháp Sinh T.ử Độn bị một lực lượng vô hình c.h.ặ.t đứt ngay giữa chừng.
Nửa mảnh thần hồn vừa thoát ra khỏi đỉnh đầu của lão liền bị một lực hút khủng khốc kéo ngược trở lại vào bên trong thân xác.
"A!" Lão kinh hoàng hét lên.
Mặc Táng Sinh bước lên một bước, thanh Táng Thiên Kiếm trong tay mang theo một vệt hắc mang trầm trọng, c.h.é.m thẳng xuống.
Một kiếm này, hắn không c.h.é.m vào thân xác thịt của Tần Mộ trước.
Mà hắn c.h.é.m đứt sợi nhân quả sinh t.ử đang d.a.o động trên đỉnh đầu lão.
"Không!!!"
Tần Mộ gào thét t.h.ả.m thiết, đây là lần đầu tiên trong đời lão cảm thấy mình thực sự chạm vào cái c.h.ế.t tuyệt đối, linh hồn vỡ vụn.
Nắp Hắc Quan hé mở, một luồng sương đen thò ra quấn c.h.ặ.t lấy thân thể đang run rẩy của lão, kéo tuột vào bên trong bóng tối sâu thẳm.
Hắc Quan chỉ có nhiệm vụ giam giữ và khóa c.h.ặ.t mục tiêu.
Mà thanh kiếm trong tay Mặc Táng Sinh, mới chính là thứ chân chính kết liễu nhân quả sinh t.ử của đối phương.
Bạch Cốt T.ử chứng kiến cái c.h.ế.t chớp nhoáng của Tần Mộ, biết rõ mình không còn đường lui, liền triệt để điên cuồng.
"Cốt Ma Hiện Thân!"
Lão gầm lên, toàn thân vang lên những tiếng rắc rắc ghê người, cơ thể bỗng chốc phình to lên gấp đôi.
Vô số những chiếc gai xương trắng hếu sắc nhọn mọc đ.â.m xuyên qua da thịt, đan xen vào nhau hóa thành một bộ cốt giáp khổng lồ bao bọc toàn thân.
Lão hóa thành một con quái vật cốt ma hung hãn, đạp nát lớp băng tuyết, lao thẳng về phía Mặc Táng Sinh với ý định đồng quy vu tận.
Mặc Táng Sinh vung kiếm chặn đỡ, nhưng luồng sức mạnh điên cuồng cuối cùng của một Nguyên Anh tu sĩ đã đ.á.n.h bạt kiếm quang của hắn.
"Bùm!"
Thân hình Mặc Táng Sinh bị chấn lùi lại mười mấy bước, bả vai trái vang lên tiếng rạn nứt, xương vai gần như gãy rời vì dư chấn.
Máu tươi từ vết thương chảy ra, nhưng ánh mắt hắn vẫn phẳng lặng đến đáng sợ, không hề có nửa điểm chấn động.
Hắn đứng yên tại chỗ, lạnh lùng chờ đợi bóng dáng của Bạch Cốt T.ử lao đến sát bên người mình.
Ngay khi cốt ma áp sát trong khoảng cách ba thước, Mặc Táng Sinh bất ngờ nghiêng người, chiếc Hắc Quan đá đen sau lưng chấn động mạnh, đập thẳng xuống đất.
"Uỳnh!"
Luồng lực chấn vô song từ Hắc Quan bộc phát, cày nát nền đá xanh, tạo thành một làn sóng xung kích vô hình đ.á.n.h thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c đối phương.
Toàn bộ bộ cốt giáp hộ thân cứng ngắt của Bạch Cốt T.ử xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt, rồi nổ tung thành những mảnh vụn xương trắng.
"Xoẹt!"
Táng Thiên Kiếm trong tay Mặc Táng Sinh như một tia chớp đen, chuẩn xác đ.â.m xuyên qua mi tâm của lão, diệt sát toàn bộ sinh cơ.
Huyết Nghiêu đứng cách đó không xa, chứng kiến hai người đồng môn lần lượt thần hình câu diệt, nỗi sợ hãi tột cùng đ.á.n.h sập chút phòng ngự cuối cùng trong tâm trí.
Hắn là người sợ c.h.ế.t nhất trong ba người.
"Bộp!"
Huyết Nghiêu thẳng thừng quỳ sụp xuống đất, hai đầu gối lún sâu vào lòng tuyết lạnh, dập đầu lia lịa về phía Mặc Táng Sinh.
"Mặc tiên sinh! Tha mạng! Tất cả đều là do Quy Khương Thánh Địa ép buộc ta làm, ta chỉ là kẻ thừa hành mệnh lệnh!" Giọng hắn run rẩy, đầy vẻ cầu xin hèn hạ.
"Chỉ cần ngài tha cho ta một mạng, ta nguyện ý dâng ra toàn bộ bí mật nội bộ của Thánh Địa! Ta có một mật kho bảo tàng riêng tích lũy ngàn năm, tất cả đều giao cho ngài!"
"Ta nguyện ý ký kết chủ tớ khế ước, từ nay về sau làm một con ch.ó nô bộc bên cạnh ngài, sai đâu đ.á.n.h đó!"
Mặc Táng Sinh đứng im lặng nhìn hắn, lưỡi kiếm đen tuyền vẫn nhỏ giọt m.á.u tươi, nhàn nhạt hỏi:
"Lúc ngươi dùng Huyết Luyện Trận luyện hóa những người khác, có từng nghe họ cầu xin như thế này chưa?"
Huyết Nghiêu lập tức cứng họng, sắc mặt tái mét, không thốt nên được một chữ nào.
Xung quanh thân hình hắn, vạn đạo oan hồn thầm lặng hiện hình từ trong không gian đổ nát, vây kín lấy hắn.
Không một oan hồn nào lên tiếng gào thét hay c.h.ử.i bới.
Nhưng chính sự im lặng c.h.ế.t ch.óc ấy, lại là bản án phán quyết tàn khốc nhất dành cho tội ác của hắn.
Mặc Táng Sinh nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy sợ hãi của gã tà tu, giọng nói lạnh lùng buông xuống:
"Ngươi không thiếu đường sống."
"Ngươi chỉ chưa từng để lại đường sống cho người khác."
Mặc Táng Sinh không thèm tự tay c.h.é.m xuống nhát kiếm cuối cùng đối với kẻ hèn nhát này.
Hắn khẽ vỗ mạnh vào thành của chiếc Hắc Quan, vận chuyển một luồng Hỗn Độn kiếm ý đ.á.n.h thẳng vào tâm trận pháp.
"Ầm!"
Toàn bộ Huyết Luyện Trận khổng lồ lập tức bị đảo ngược quy tắc vận hành dưới sự khống chế của Hắc Quan.
Luồng m.á.u tanh hôi, đặc quánh mà Huyết Nghiêu từng dùng sinh mạng của hàng vạn người để luyện hóa, nay hóa thành những sợi xích m.á.u điên cuồng quay ngược trở lại trói c.h.ặ.t lấy tứ chi của hắn.
Mười hai lá trận kỳ màu m.á.u tự động nhổ bật lên khỏi lòng đất, hóa thành mười hai mũi tên sắc nhọn, cắm ngập vào đan điền và các đại huyệt trên thân thể hắn.
Huyết Nghiêu gào thét t.h.ả.m thiết khi bị chính đại trận tà ác do tự tay mình bố trí luyện ngược lại bản thân, da thịt tiêu tán từng mảng.
"Thánh chủ cứu ta! Quy Khương Thánh Địa cứu ta với!" Hắn điên cuồng ngửa mặt lên trời gào khóc.
Nhưng giữa vùng núi tuyết hoang vu này, không có bất kỳ ai đáp lại lời cầu cứu của một kẻ phản đồ hèn hạ.
Chiếc Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh chầm chậm khép nắp lại một chút, phát ra lực hút tột cùng.
Thân hình của Huyết Nghiêu cùng toàn bộ trận pháp màu m.á.u hoàn toàn bị nuốt chửng vào trong, biến mất hoàn toàn khỏi thiên địa, không còn để lại một chút dấu vết.
Sau khi ba vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ hoàn toàn bị chôn cất vào trong quan tài, chiếc Hắc Quan bắt đầu vận chuyển đại trận luyện hóa bên trong.
Luồng tà khí bẩn thỉu từ người bọn họ lập tức bị tách rời ra bạt mạn, oán khí ngập trời của trận pháp được Hắc Quan chôn sâu xuống đáy mộ vĩnh viễn.
Toàn bộ luồng t.ử khí nồng nặc sau khi được thanh lọc kỹ càng, biến đổi thành một dòng chảy Hỗn Độn kiếm khí tinh khiết, tuồn thẳng vào bên trong kinh mạch của Mặc Táng Sinh.
"Ưm..."
Mặc Táng Sinh khẽ hừ một tiếng, toàn thân run rẩy dữ dội.
