Táng Thần - Chương 1.2

Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:03

Hắn đi tới quảng trường luyện kiếm năm xưa.

Nơi đó rộng vạn trượng, nay cỏ dại mọc cao quá đầu người. Trên nền đá xanh, những vết kiếm sâu hoắm từ thời cổ đại vẫn còn đó, ghi dấu một thời huy hoàng oanh liệt.

Hắn đứng trước tháp tàng kinh chỉ còn lại một nửa, tầng tháp trên đã bị một chưởng lực kinh thiên động địa đ.á.n.h nát vụn.

Gió thổi qua, Mặc Táng Sinh đứng im lặng, nhắm mắt lại.

Trong đầu hắn, những ký ức phủ bụi bỗng chốc ùa về rõ mồn một.

Năm mươi năm trước.

Nơi này từng có hàng vạn đệ t.ử mặc bạch y, đồng loạt rút kiếm, tiếng kiếm reo vang động chín tầng trời.

Các vị sư huynh cười nói ha hả, kéo hắn đi rèn kiếm.

Các vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, nghiêm khắc giảng giải về kiếm đạo trên đài cao.

Tiếng chuông cổ của Kiếm Tông ngân vang, thanh âm trong trẻo truyền khắp vạn dặm Đại Hoang, vạn chúng quy tâm.

Mặc Táng Sinh mở mắt ra.

Trước mắt hắn, không có bạch y, không có tiếng chuông, không có tiếng cười nói.

Chỉ có gió lạnh, hoang tàn, và sự im lặng đến rợn người.

Tất cả, đều đã biến mất trong dòng sông thời gian.

Mặc Táng Sinh đi đến tận cùng của nghĩa trang, nơi có một ngôi mộ lớn nhất, nhưng cũng đơn sơ nhất.

Trên bia đá khắc sáu chữ lớn: Mộ vị sư phụ tôn kính.

Hắn quỳ một chân xuống, lấy từ trong người ra một bình rượu gạo nhỏ, rưới một nửa lên mặt đất, nửa còn lại tự mình uống một ngụm.

"Sư phụ, hôm nay đệ t.ử đã quét xong khu vực phía đông." Giọng hắn như đang trò chuyện với người sống.

"Mộ của Tam sư huynh hôm nay bị nghiêng, con đã sửa lại rồi."

"Năm nay... hoa đào sau núi lại không nở. Đất đai khô cằn quá."

Hắn nhìn chằm chằm vào bia mộ, ánh mắt vốn phẳng lặng bỗng hiện lên một tia gợn sóng hiếm hoi.

Hắn nhớ rõ cái ngày sư phụ lâm chung.

Lúc đó, toàn bộ Kiếm Tông chỉ còn lại hai thầy trò bọn họ. Sư phụ nằm trên giường bệnh, toàn thân khí huyết khô cạn, sinh mệnh như ngọn đèn trước gió.

Sư phụ nắm lấy tay hắn, ánh mắt đục ngầu nhưng đầy lo âu, hỏi một câu:

"Táng Sinh, nếu sau này trên thế giới này, chỉ còn lại một mình con... con có sợ không?"

Lúc đó, Mặc Táng Sinh mới mười lăm tuổi, hắn nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm gãy, kiên định đáp:

"Con vẫn là kiếm tu của Kiếm Tông."

Sư phụ nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười mãn nguyện.

Đó cũng là lần cuối cùng hắn được nhìn thấy nụ cười của người.

"Oanh!!!"

Một tiếng nổ trầm đục từ sâu trong lòng đất đột ngột vang lên, cắt đứt dòng hồi tưởng của Mặc Táng Sinh.

Mặt đất dưới chân rung chuyển kịch liệt, bụi đất bay mù mịt.

Bầu trời ban ngày bỗng nhiên tối sầm lại một cách dị thường, như thể có một tấm màn đen khổng lồ vừa buông xuống.

"Oa! Oa!"

Trên các cành cây khô héo, hàng vạn con quạ đen hoảng loạn vỗ cánh bay lên, tiếng kêu xé lòng vang vọng khắp không gian.

Từ sâu trong khu rừng rậm của Đại Hoang, vô số hung thú gầm rú điên cuồng, chúng không còn màng đến lãnh thổ, đồng loạt lao ra ngoài bờ ranh giới, điên cuồng tháo chạy.

Mặc Táng Sinh đứng bật dậy.

"Rắc!"

Một tiếng động giòn giã vang lên bên tai.

Hắn quay đầu lại, đồng t.ử khẽ co rút.

Tấm bia mộ của một vị tiền bối bên cạnh tự nhiên nứt ra một đường dài từ trên xuống dưới.

Cùng lúc đó, ba nén hương hắn vừa thắp, ngọn lửa đỏ phụt tắt, hóa thành một làn khói đen ngỏm rồi biến mất.

Mặc Táng Sinh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Ở nơi cao nhất của chín tầng mây, một vết nứt màu đen dài thượt đang từ từ mở ra, giống như một con mắt quỷ dị đang nhìn chằm chằm xuống mặt đất.

Linh cảm bất an mãnh liệt như dòng nước lũ tràn ngập tâm trí hắn.

Thời khắc ấy đã đến rồi.

Từ phía dưới con đường mòn lên núi, một bóng người toàn thân đầy m.á.u, lảo đảo chạy lên.

Đó là một tán tu bên ngoài, quần áo rách nát, trên n.g.ự.c có ba vết cào sâu hoắm, m.á.u tươi không ngừng tuôn ra.

Hắn ngã sấp mặt xuống nền đá trước quảng trường, vừa hộc m.á.u vừa hét lên điên cuồng:

"Tai họa... Đại tai họa rồi!"

Mặc Táng Sinh bước tới, ngón tay khẽ điểm vào n.g.ự.c hắn, tạm thời chặn lại dòng m.á.u đang chảy.

Tán tu kia túm c.h.ặ.t lấy vạt áo của Mặc Táng Sinh, đôi mắt trợn ngược vì sợ hãi tột độ:

"Các thành trì phía bên ngoài... đều sụp đổ rồi! Trời bị xé rách! Linh khí nổi loạn biến thành phong bạo cuồng nộ!"

Hắn vừa khóc vừa cười, giọng điệu thần trí không tỉnh táo:

"Thiên Đạo đang thanh tẩy! Người ta nói Đại Hoang bị vứt bỏ rồi! Tận thế đến rồi! Tất cả chúng ta đều phải c.h.ế.t!"

Dưới chân núi, tiếng gào khóc, tiếng la hét của dân làng vang lên không ngớt.

Ngôi làng nhỏ bình yên giờ đây hoàn toàn chìm trong hoảng loạn. Người dân điên cuồng thu dọn đồ đạc, dắt díu già trẻ lớn bé chạy trốn về phía lối ra của Đại Hoang.

Trong lúc dòng người đang hỗn loạn tháo chạy, trưởng thôn lại chống gậy, run rẩy đi ngược hướng lên đỉnh núi.

Lão nhìn thấy Mặc Táng Sinh đang đứng giữa nghĩa trang.

"Táng Sinh à!" Trưởng thôn khóc nghẹn ngào. "Chạy mau thôi con! Dân làng đang di cư ra ngoài bờ cõi, con đi cùng chúng ta đi!"

Mặc Táng Sinh nhìn lão nhân tóc bạc, giọng nói vẫn bình thản: "Trưởng thôn, mọi người đi đi."

"Con còn ở lại đây làm gì nữa?" Trưởng thôn chỉ tay về phía nghĩa trang vô tận. "Kiếm Tông mất rồi! Những người này c.h.ế.t mấy trăm năm rồi! Con giữ những ngôi mộ này thì có ích gì chứ?"

"Thiên Đạo sụp đổ, ngọn núi này sẽ là nơi đầu tiên bị san phẳng đó!"

Mặc Táng Sinh im lặng.

Hắn nhìn ngắm vạn ngôi mộ xung quanh mình.

Hắn nhìn đại điện đổ nát, nhìn quảng trường vắng lặng.

Gió thổi bay mái tóc đen của hắn, để lộ khuôn mặt kiên định như bàn thạch.

Hắn nhẹ nhàng xua tay, quay lưng lại với trưởng thôn.

"Ta đi rồi, ai sẽ nhớ họ từng tồn tại?"

Một câu nói, nhẹ như lông hồng, nhưng lại nặng như vạn thái sơn.

Trưởng thôn đứng lặng người, nhìn bóng lưng cô độc của hắn, biết không thể khuyên can được nữa, liền gạt nước mắt, quay người chạy xuống núi.

Đêm đó, là đêm cuối cùng của Đại Hoang.

Bầu trời hoàn toàn mất đi ánh sao, chỉ còn một màu đen kịt áp bức đến ngạt thở.

Mặc Táng Sinh không ngủ.

Hắn cầm chiếc đèn bão cũ kỹ, chậm rãi đi tuần tra quanh ngọn núi lần cuối cùng.

Hắn đi qua từng khu vực mộ phần, thấy tấm bia nào bị gió thổi nghiêng, hắn lại dùng vai đỡ thẳng dậy, chèn thêm đá chắc chắn.

Hắn thay toàn bộ hương mới trên tất cả các bàn thờ, dù gió lớn liên tục thổi tắt, hắn vẫn kiên nhẫn thắp lại từng cây một.

Xong xuôi tất cả, hắn đi tới trước bậc thềm của đại điện đổ nát, chậm rãi ngồi xuống.

Hắn rút thanh kiếm gãy bên hông ra.

Đó là một thanh kiếm rỉ sét, mất đi một nửa thân kiếm, chỉ còn lại phần chuôi và một đoạn lưỡi kiếm dài chừng hai gang tay.

Hắn lấy ra một viên đá mài thô, bắt đầu mài kiếm.

"Xoẹt... Xoẹt..."

Tiếng mài kiếm cô độc vang lên trong đêm tối tĩnh mịch, đều đặn và lạnh lùng.

Bầu trời phía trên càng lúc càng thấp, những tia chớp màu đen thỉnh thoảng rạch ngang qua hư không, chiếu sáng khuôn mặt không một chút sợ hãi của hắn.

Hắn cứ mài như vậy, mài cho đến khi trời hửng sáng.

Bình minh ngày thứ hai giáng xuống, nhưng không có ánh mặt trời.

"Rầm đoàng!!!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, toàn bộ vòm trời của Đại Hoang đột ngột nứt toác ra làm đôi.

Một vết rách khổng lồ dài vạn dặm hiện ra, bên trong chuyển động vô số lôi đình màu đen kịt. Đó không phải là sấm sét bình thường, mà là Diệt Thế Hắc Lôi của Thiên Đạo.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, sụp đổ từng mảng lớn như những mảnh gương vỡ.

Đại địa trăm vạn dặm của Đại Hoang rung chuyển điên cuồng, núi non sạt lở, những con sông cạn trơ đáy bỗng nhiên phun lên dòng nham thạch đỏ rực.

Dưới chân núi, những lưu dân chưa kịp chạy thoát khỏi ranh giới đồng loạt quỳ sụp xuống đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết, cầu xin sự tha thứ của trời cao.

Sâu trong đại ngàn, những con Cổ Thú khổng lồ trốn chui trốn lủi, tru lên những tiếng kêu tuyệt vọng.

Thiên địa vô tình. Thiên Đạo, mở mắt thanh tẩy.

Giữa tận thế hoang tàn, dòng người điên cuồng dẫm đạp lên nhau để tháo chạy về phía ánh sáng duy nhất ở rìa thế giới.

Không một ai quay đầu lại.

Chỉ duy nhất một người, bước đi ngược chiều với vạn vật.

Mặc Táng Sinh từng bước, từng bước quay trở lại nghĩa trang của Kiếm Tông.

Hắn đứng sừng sững ở vị trí trung tâm, xung quanh là hàng vạn bia mộ cổ xưa.

Gió bão diệt thế thổi tới, cuồng phong gào thét làm vạt áo xám của hắn tung bay phần phật, mái tóc đen rối tung trong gió.

"Vút!"

Mặc Táng Sinh đưa tay lên chuôi kiếm, chậm rãi rút thanh kiếm gãy ra khỏi vỏ.

Thanh kiếm gãy không có kiếm quang ngút trời, không có uy áp kinh người, chỉ có một sự lạnh lẽo đến thấu xương.

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào vết nứt vạn dặm trên bầu trời, nơi hắc lôi đang chuẩn bị giáng xuống giáng đòn chí mạng.

Hắn lại nhìn quanh những ngôi mộ của sư phụ, sư huynh, của vạn vạn tiền bối Kiếm Tông.

Đôi mắt hắn, lúc này bỗng bùng lên một ngọn lửa chưa từng có.

Hắn đứng đó, một mình một kiếm, không lùi nửa bước.

Kiếm Tông đã c.h.ế.t.

Nhưng kiếm tu cuối cùng của Kiếm Tông, vẫn còn sống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Táng Thần - Chương 2: Chương 1.2 | MonkeyD