Táng Thần - Chương 2

Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:03

CHƯƠNG 2: MỘT NGƯỜI GIỮ VẠN MỘ

Bầu trời Đại Hoang hoàn toàn nứt vỡ.

Vết rách vạn dặm trên chín tầng mây không còn là một đường rãnh, nó hoác ra như cái miệng khổng lồ của ác thú, để lộ khoảng không tăm tối sâu hoắm bên trong.

"Uỳnh! Uỳnh!"

Mấy chục đạo lôi đình màu đen, to như thân cây cổ thụ ngàn năm, đồng loạt bổ xuống.

Mỗi một tia sét đ.á.n.h trúng, một ngọn núi lớn liền tan rã, hóa thành tro bụi trong nháy mắt.

Sông ngòi nứt nẻ, dòng nước vốn dĩ đã ít ỏi lập tức bốc hơi, trơ lại đáy bùn khô khốc và xác cá c.h.ế.t trắng bệch.

"Chạy mau! Trời sập rồi!"

"Đừng nhặt đồ nữa! Đi mau!"

Tiếng khóc than, tiếng la hét thất thanh vang động cả vùng chân núi.

Dân làng dắt díu nhau, bỏ lại tất cả của cải nhà cửa, điên cuồng lao về phía lối ra của Đại Hoang.

Khói bụi cuồn cuộn mịt mù, đất đá sạt lở dữ dội, thiên địa lúc này giống hệt như ngày tận thế.

Trưởng thôn chống gậy, vừa đi vừa run rẩy ra lệnh cho thanh niên trong làng dìu người già.

Đoàn người đang tháo chạy bỗng khựng lại khi thấy một cái bóng nhỏ lao ngược trở lên núi.

Đó là đứa trẻ thường ngày vẫn đem cơm cho Mặc Táng Sinh.

"A Bảo! Quay lại! Trên đó sập bây giờ!" Trưởng thôn hét lớn, khàn cả giọng.

Đứa trẻ không nghe, nó dùng cả hai tay hai chân bò trườn trên con dốc đầy đá sỏi đang rung lắc dữ dội.

Khi lên tới quảng trường, nó thấy Mặc Táng Sinh vẫn đứng đó, bộ y phục xám lộng gió.

"Đại ca ca! Chạy đi! Cả làng đi hết rồi!" Đứa trẻ nhào tới, ôm c.h.ặ.t lấy chân hắn, khóc nấc lên.

Mặc Táng Sinh khẽ cúi đầu nhìn đứa nhỏ, khuôn mặt hắn vẫn phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng.

Hắn từ từ ngồi xổm xuống, gạt đi những giọt nước mắt lẫn lộn với bụi đất trên mặt nó.

"Ta không đi." Giọng hắn rất nhẹ.

"Tại sao chứ? Trên này sẽ sập, huynh sẽ c.h.ế.t mất!" Đứa trẻ gào lên, hai tay siết c.h.ặ.t vạt áo hắn.

Mặc Táng Sinh không giải thích, hắn đặt bàn tay gầy guộc lên đầu đứa trẻ, khẽ xoa hai cái.

"Nghe lời, đi theo trưởng thôn."

Hắn đứng thẳng dậy, đẩy nhẹ đứa trẻ về phía con đường xuống núi:

"Sống sót cho tốt."

Đứa trẻ nhìn ánh mắt kiên định không chút d.a.o động của hắn, biết mình không thể lay chuyển được người này.

Nó vừa lau nước mắt vừa chạy thụt mạng xuống núi, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn lại cái bóng xám cô độc đang đứng ngược chiều bão gió.

Mặc Táng Sinh quay người, một mình bước vào nghĩa trang vạn mộ.

Xung quanh hắn, sấm sét đen ngỏm liên tục cày xới mặt đất, khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g và mùi lưu huỳnh nồng nặc.

Hắn đi qua từng ngôi mộ, cúi người nhặt những nén hương bị gió bão thổi bay, thắp lại từng cây một.

Một tấm bia đá bị dư chấn làm nghiêng ngả, hắn dùng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy, dùng lực dựng thẳng nó lại về vị trí cũ.

Hắn lấy vạt áo xám, tỉ mỉ lau sạch lớp bụi đất mới bám trên mặt tấm bia đá trống trơn không tên.

"Tiền bối, gió hôm nay hơi lớn." Hắn lẩm bẩm.

Hắn bước sang ngôi mộ tiếp theo, quỳ một gối xuống, vuốt ve dòng chữ khắc tên vị sư thúc năm xưa:

"Sư thúc, rượu lần trước người thích, hôm nay bị đổ mất rồi."

Cứ thế, hắn đi qua hàng trăm ngôi mộ, thực hiện những động tác sửa sang quen thuộc như mỗi ngày suốt mấy mươi năm qua.

Giống như đây không phải là ngày tận thế, mà chỉ là một buổi chiều tà bình thường như bao ngày khác.

Mỗi một cái chạm tay, hắn đều khẽ nói một lời tạm biệt nhỏ.

Lau sạch tấm bia cuối cùng, Mặc Táng Sinh bước tới trước bậc thềm của đại điện Kiếm Tông.

Đại điện lúc này đã nứt nẻ nghiêm trọng, những mảng tường lớn rụng xuống rào rào.

Hắn đứng im, ngửa đầu nhìn bảng hiệu "Kiếm Tông" chỉ còn lại một nửa đang treo lơ lửng trên xà nhà.

Trong khoảnh khắc, không gian xung quanh hắn dường như chậm lại.

Hắn như nghe thấy tiếng cười nói ha hả của đại sư huynh khi rèn xong một thanh kiếm tốt.

Hắn như thấy bóng dáng hàng vạn đồng môn đang phi kiếm ngang trời, bạch y phấp phới tựa tiêu diêu.

Hắn nhớ lại những buổi đại hội tông môn náo nhiệt, tiếng chuông cổ vang vọng vạn dặm, chấn nhiếp bát phương.

"Oanh!"

Một đạo sét lớn đ.á.n.h thẳng vào đỉnh đại điện, phá nát hoàn toàn những ảo ảnh trong tâm trí hắn.

Mái nhà sụp xuống, bụi mù che khuất tầm nhìn.

Tất cả những ký ức huy hoàng đó, giờ đây chỉ còn lại đống gạch vụn và một mình hắn.

Thiên tai dường như phẫn nộ trước sự thờ ơ của kẻ phàm trần này.

Ba đạo Diệt Thế Hắc Lôi đồng loạt khóa c.h.ặ.t lấy ngọn núi chính của Kiếm Tông, gầm rú lao thẳng xuống đầu Mặc Táng Sinh.

Áp lực kinh hoàng đè ép khiến mặt đất xung quanh chân hắn lún xuống cả thước.

Mặc Táng Sinh không trốn, cũng không né.

"Xoẹt!"

Hắn đưa tay phải ra sau, dứt khoát rút thanh kiếm gãy rỉ sét bên hông ra.

Không có kiếm quang ngút trời, không có linh lực gia trì, nhưng trên lưỡi kiếm gãy bỗng nhiên bùng phát một luồng kiếm ý thuần túy đến cực điểm.

Kiếm ý kia cô độc, kiên cường, như một cây xương rồng mọc giữa sa mạc khô cằn.

"Chém."

Hắn quét ngang một kiếm, một đạo kiếm khí màu xám tro hình bán nguyệt lao v.út lên không trung, va chạm trực diện với ba đạo lôi đình.

"Oanh! Oanh! Oanh!"

Tiếng nổ đếc tai nhức óc vang lên, luồng dư chấn hất văng tất cả đất đá xung quanh.

Đạo lôi đình thứ nhất tan biến.

Đạo thứ hai vỡ vụn.

Đạo thứ ba đ.á.n.h thẳng xuống lưỡi kiếm gãy, chấn động truyền vào cánh tay Mặc Táng Sinh.

"Phốc!"

Hắn lùi lại một bước, một ngụm m.á.u tươi phun ra, nhuộm đỏ một mảng áo xám trước n.g.ự.c.

Bàn tay cầm kiếm của hắn run rẩy dữ dội, m.á.u tươi từ các kẽ ngón tay rỉ ra, nhỏ ròng ròng xuống mặt đất nứt nẻ.

Bầu trời xám xịt lại cuộn trào, mười đạo hắc lôi tiếp theo đang thành hình, uy thế mạnh hơn gấp mười lần.

Áp lực đè nặng làm cho xương cốt toàn thân Mặc Táng Sinh phát ra tiếng "rắc rắc" giòn giã.

Kinh mạch trong người hắn bắt đầu rách ra, m.á.u thấm qua da thịt, nhuộm đỏ cả hai cánh tay.

Đôi chân hắn run lên bần bật, khuỵu xuống, dường như sắp phải quỳ lạy trước cái uy nghiêm của trời cao.

Mặc Táng Sinh c.ắ.n c.h.ặ.t răng đến mức bật m.á.u, hắn dùng hết sức bình sinh, ép đôi chân mình phải đứng thẳng dậy.

Hắn nhìn vạn ngôi mộ phía sau, nhìn những vong linh đang bị thiên lôi đe dọa xóa sổ.

"Người sống bỏ các ngươi."

Hắn nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm bằng cả hai bàn tay đẫm m.á.u, gằn từng chữ:

"Ta không bỏ."

Hắn lại vung kiếm lên, hướng thẳng lên bầu trời mà lao tới.

Nhưng sức người làm sao chống lại được ý trời.

Mười đạo lôi đình giáng xuống như một tấm lưới khổng lồ, nghiền nát đạo kiếm khí thứ hai của hắn trong chớp mắt.

"Rầm!!!"

Ngọn núi chính của Kiếm Tông chịu không nổi lực lượng kinh khủng này, từ đỉnh núi nứt ra một đường rãnh khổng lồ, chia đôi ngọn núi làm hai nửa.

Đại điện đổ sụp hoàn toàn, hóa thành một đống hoang tàn ngổn ngang.

Tàng Kinh Các cách đó không xa cũng bị lôi hỏa thiêu rụi, vô số tro tàn của những cuốn bí tịch cổ bay lả tả trong không trung.

Hàng ngàn, hàng vạn bia mộ đá ở nghĩa trang bị chấn động đ.á.n.h vỡ vụn, vỡ thành trăm mảnh.

Những ngôi mộ mà hắn ngày đêm chăm sóc, lau chùi, giờ đây thi nhau nổ tung dưới sức nóng của hắc lôi.

Bi kịch đạt đến đỉnh điểm khi toàn bộ cơ nghiệp và thánh địa cuối cùng của Kiếm Tông đang bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế gian.

Thiên địa vô tình, dường như muốn diệt tuyệt tận gốc.

Một đạo lôi đình cuối cùng, to lớn gấp đôi những đạo trước đó, mang theo màu đen thẫm như mực đặc, hung hãn bổ thẳng xuống n.g.ự.c Mặc Táng Sinh.

"Bùm!"

Mặc Táng Sinh giống như một con diều đứt dây, bị đ.á.n.h bay xa hàng chục trượng, đập mạnh vào bức tường đá phía sau.

Thanh kiếm gãy rỉ sét trong tay hắn một lần nữa phải chịu áp lực quá tải.

"Keng..."

Một tiếng động thanh thúy vang lên, phần lưỡi kiếm còn lại vỡ ra thành ba mảnh vụn, rơi rớt trên nền đất lạnh lẽo.

Trên tay hắn giờ đây, chỉ còn lại một cái chuôi kiếm trơ trọi.

Hắn ngã rạp xuống đất, quỳ một gối, tay chống chuôi kiếm xuống đất để giữ cho thân mình không bị ngã gục hoàn toàn.

Máu từ miệng hắn không ngừng trào ra, nhuộm đỏ cả một vùng đất đá dưới chân.

Mặc Táng Sinh khó khăn ngẩng đầu lên, tầm nhìn đã bắt đầu mờ mịt bởi m.á.u và nước mắt.

Nhìn lại phía sau, nghĩa trang khổng lồ vạn mộ giờ đây chỉ còn là một mảnh đất phẳng hoang tàn, trơ trọi đầy củi mục và mảnh vỡ.

Không còn một tấm bia nào nguyên vẹn.

Kiếm Tông, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này rồi.

Lần đầu tiên trong đời, trong lòng vị kiếm tu cô độc này dâng lên một cảm giác tuyệt vọng vô bờ bến.

Hắn bảo vệ nơi này năm mươi năm, cuối cùng vẫn không giữ được một viên gạch, một tấm bia.

Hai mắt hắn đỏ ngầu lên, long lên sòng sọc vì phẫn nộ và đau đớn.

Nhưng hắn không khóc.

Kiếm tu của Kiếm Tông, có thể gãy, có thể c.h.ế.t, nhưng tuyệt đối không rơi lệ trước Thiên Đạo.

"Rầm rầm rầm!"

Mặt đất dưới chân Mặc Táng Sinh đột ngột sụp đổ hoàn toàn.

Trận lôi đình vừa rồi đã đ.á.n.h nát phần nền móng cuối cùng của ngọn núi, để lộ ra một vực sâu đen ngóm, không thấy đáy ngay phía dưới.

Một lực hút kinh hoàng từ lòng đất truyền ra, kéo theo hàng vạn đất đá và cả thân hình trọng thương của Mặc Táng Sinh xuống dưới.

Hắn rơi thẳng xuống vực sâu vạn trượng.

Trong quá trình rơi xuống, thân hình hắn liên tục va đập mạnh vào những vách đá nhô ra.

"Rắc! Rắc!"

Tiếng xương cốt gãy nát vang lên rõ ràng trong không gian tối tăm. Xương sườn, xương cánh tay của hắn thi nhau vỡ vụn dưới những cú va chạm ngàn cân.

Máu tươi từ những vết thương trên người hắn phun ra, nhuộm đỏ cả những vách đá dọc theo đường rơi xuống.

Ý thức của hắn bắt đầu mơ hồ, bóng tối dần nuốt chửng mọi thứ.

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Mặc Táng Sinh nện mạnh thân mình xuống một nền đất cứng ngắc ở tận cùng địa tâm.

Nơi này không có một chút ánh sáng nào, tối đen như mực, lạnh lẽo đến thấu xương.

Không có tiếng sấm sét gầm rú của thiên tai, không có tiếng khóc than của lưu dân, cũng không có tiếng gió thổi qua nghĩa trang.

Tất cả chỉ còn lại một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Chỉ có tiếng m.á.u từ trên người hắn, từng giọt từng giọt "tách... tách..." nhỏ xuống nền đá lạnh, vang lên vô cùng rõ ràng.

Mặc Táng Sinh nằm im lịm, hơi thở yếu ớt như sợi tơ, sinh mệnh lực đang nhanh ch.óng trôi tuột ra khỏi cơ thể gãy nát.

Một giọt m.á.u tươi từ ngón tay của hắn, chầm chậm lăn dài rồi nhỏ đúng vào một khối đá đen kỳ dị ngay bên cạnh.

"Vút!"

Ngay khi giọt m.á.u vừa chạm vào khối đá, những đường phù văn cổ xưa, ngoằn ngoèo như những con giun rướm m.á.u bỗng nhiên rực sáng lên.

Ánh sáng màu đỏ sẫm quỷ dị lập tức xua tan bóng tối bao trùm bấy lâu nay.

"Ầm ầm ầm!"

Toàn bộ không gian địa tâm bắt đầu rung chuyển dữ dội, những khối đá khổng lồ xung quanh thi nhau rạn nứt.

Từ sâu trong lòng đất, một cỗ quan tài bằng đá đen khổng lồ, dài tới chín trượng, trên bề mặt quấn quanh chín sợi xích sắt to bằng người ôm, từ từ trồi lên.

Mỗi sợi xích đều khắc đầy những ký tự cấm kỵ của thời thái cổ, phát ra những tiếng "loảng xoảng" chấn động tâm can.

Một bầu không khí hoang sơ, hung bạo và vô cùng cổ xưa tràn ngập khắp nơi, ép tới mức ngay cả hư không cũng phải rên rỉ.

Giữa không gian chấn động ấy, một giọng nói khàn khàn, trầm thấp như đã bị chôn vùi qua hàng triệu năm, đột ngột vang lên từ bên trong cỗ quan tài đá:

"Người cuối cùng của Kiếm Tông..."

"Rốt cuộc đã tới."

Cửu Huyền Diệt Thế Thần Quan thức tỉnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Táng Thần - Chương 3: Chương 2 | MonkeyD