Táng Thần - Chương 16

Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:06

CHƯƠNG 16: ĐẠO TÂM VỠ NÁT

Thần ảnh ngàn trượng rốt cuộc tan biến.

Bóng tối nguyên thủy do Hắc Quan bộc phát chậm rãi rút đi, trả lại bầu trời xám xịt, đầy vết rách của Thần Ma Trủng.

Màn sương mù xám cuộn trào dữ dội rồi lắng xuống.

Không gian mười dặm vặn vẹo lúc trước dần ổn định lại, nhưng t.ử khí vẫn nồng nặc thấu xương.

Tất cả thiên uy áp bách nghẹt thở trong nháy mắt bốc hơi sạch sẽ, không để lại một chút dấu vết.

Mọi người dường như vừa trải qua một giấc mộng dài đầy tàn khốc, l.ồ.ng n.g.ự.c kịch liệt phập phồng, tham lam hít thở.

Đế t.ử Mộ Thiên Hàn vẫn ngồi bệt dưới đất, hai tay cắm sâu vào lòng cát xám.

Ánh mắt hắn đờ đẫn, gắt gao nhìn chằm chằm vào vị trí ngọn núi đá sụp đổ lúc trước.

Nơi đó trống rỗng.

Bộ thần cốt trăm trượng khổng lồ, khắc đầy thần văn hoàng kim chí cao, đã hoàn toàn biến mất bên trong cỗ quan tài đá đen kia.

Không còn một mảnh xương vụn, không còn một tia thần quang, tất cả đều bị đóng đinh, chôn vùi vĩnh viễn.

"Biến mất rồi..."

Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, luồng huyết mạch Đại Đế bạo liệt trong người bỗng nhiên trở nên lạnh ngắt.

Bóng tối hư vô trước mắt khơi dậy những đoạn ký ức phủ bụi từ sâu trong tâm trí hắn.

Năm hắn sáu tuổi, dưới chân Hắc Viêm Điện vĩ đại, hắn quỳ trước bóng lưng to lớn như ngọn núi của cha mình.

"Thiên Hàn, ngươi mang huyết mạch của ta, sinh ra đã đứng trên đỉnh thiên địa." Giọng nói của Hắc Viêm Đại Đế như sấm truyền.

"Thần linh thời viễn cổ là vô thượng, Đại Đế đương thời là vô địch, Đế tộc ta vĩnh viễn bất bại."

"Phàm nhân, tán tu, thiên tài vạn tộc, trong mắt ngươi đều chỉ là sâu kiến phàm trần."

Lời răn dạy ấy là điểm tựa duy nhất, là nền móng để hắn xây dựng nên tòa tháp đạo tâm kiêu ngạo suốt trăm năm tu luyện.

Nhưng hiện tại, tòa tháp kiêu ngạo đó đã xuất hiện những vết rạn nứt kinh hoàng rồi sụp đổ thành từng mảnh vỡ.

Thần linh vô thượng? Một kiếm c.h.é.m nát, một quan tài thu dọn, c.h.ế.t như một con dã thú vô danh.

Đại Đế vô địch? Giọt m.á.u tim chí cao của cha hắn dốc hết lực lượng, lại trở thành liều t.h.u.ố.c độc đẩy nhanh tai họa.

Đế tộc bất bại? Mấy chục tên tùy tùng tinh nhuệ nhất nổ thành huyết vụ ngay trước mắt, đến một tiếng kêu t.h.ả.m cũng không kịp phát ra.

Mộ Thiên Hàn hô hấp dồn dập, gân xanh nổi đầy cổ, tim gan như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Luồng đạo tâm vạn dặm không t vết bấy lâu nay, nay triệt để vỡ vụn, hóa thành một đống tro tàn đen ngỏm.

Xung quanh chiến trường cổ, vạn đám thiên kiêu và tu sĩ vừa thoát c.h.ế.t chầm chậm bò dậy từ lòng cát xám.

Họ nhìn về phía Mặc Táng Sinh, trong mắt không còn nửa điểm khinh miệt hay tò mò lúc ban đầu.

Chỉ còn lại sự sợ hãi nguyên thủy, sự kiêng dè tột độ đối với một bóng ma bước ra từ cõi c.h.ế.t.

"Táng Thiếu Niên... Hắn không phải người, hắn là t.ử thần." Một tên thiên tài Cổ giáo run rẩy thốt lên.

Nàng Thánh nữ phương bắc Thánh địa sắc mặt trắng bệch, lén lút lau vệt m.á.u nơi khóe môi, vô thức lùi lại thêm mười trượng.

Kiếm t.ử Cổ giáo ẩn thế nắm c.h.ặ.t chuôi phi kiếm đã nứt nẻ, hai tay run lên lập cập, triệt để mất đi chiến ý.

Một vị thiên kiêu của một phương đại tộc bỗng nhiên c.ắ.n răng, dốc hết can đảm bước ra khỏi đám đông.

Hắn tiến lên vài bước, chắp tay hành lễ thật sâu, giọng điệu cung kính vạn phần: "Mặc tiên sinh, tại hạ là..."

Mặc Táng Sinh bước chân không dừng, hoàn toàn ngó lơ lời nói của gã, vạt áo đen phẳng lặng lộng gió bão.

Tên thiên kiêu kia khựng lại giữa chừng, khuôn mặt đỏ tía tai vì xấu hổ, nhưng không dám có nửa điểm tức giận, vội vàng rụt rè lui về vị trí cũ.

Một vài vị tu sĩ khác thấy thế cũng dập tắt ngay ý định tiến lên kết giao, nịnh bợ vị đại năng quỷ dị này.

Hắn vác hắc quan đi giữa nhân gian, giống như một dải ngân hà cô độc, ngăn cách hoàn toàn với thế giới người sống.

Ở một góc tối sâu thẳm cách đó dặm xa, Lục Vô Nhai của Quy Khương Thánh Địa gắt gao nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, khớp xương kêu răng rắc.

Chứng kiến cảnh tượng Hắc Quan tự tay chôn cất Thần ảnh, sát ý và lòng tham trong lòng hắn dâng lên đến đỉnh điểm.

"Thứ bảo vật này... Quy Khương Thánh Địa nhất định phải đoạt được!" Hắn thì thầm, ánh mắt âm độc như rắn rết.

Hắn hiểu rõ, tên thiếu niên này hiện tại đã có sức mạnh rèn lại thân thể, nếu để hắn tiếp tục trưởng thành, Thánh Địa sẽ vĩnh viễn bị đè đầu cưỡi cổ.

G.i.ế.c hắn. Phải dùng mọi thủ đoạn, triệu tập tất cả cường giả ẩn thế để mạt sát hắn ngay bên trong mật cảnh này.

Hắn lấy ra miếng ngọc giản màu tím sẫm, điên cuồng khắc ghi luồng thông tin tối mật gửi về tổng bộ.

Mộ Thiên Hàn hai mắt đỏ ngầu, đột ngột chống kiếm đứng thẳng dậy từ trong vũng m.á.u, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Hắn nhìn bóng lưng áo đen của Mặc Táng Sinh đang chầm chậm cách xa, luồng kiêu ngạo hoàng tộc cưỡng ép hắn phải hoàn trả thể diện.

"Đứng lại cho ta!" Hắn gầm lên một tiếng khàn đục, bàn tay cầm thanh đao gãy run lên bần bật.

Hắn muốn vận chuyển luồng linh lực cuối cùng trong đan điền, muốn vung đao c.h.é.m ra nhát c.h.é.m lấy lại danh dự cho Đế tộc.

Nhưng ngay khi bước lên nửa bước, ánh mắt hắn chạm vào mặt đá nhám của chiếc Hắc Quan quỷ dị kia.

"Băng thấu xương."

Một luồng hơi lạnh nguyên thủy từ gót chân xộc thẳng lên đại não, khiến toàn thân hắn trong chớp mắt cứng đờ, đông cứng tại chỗ.

Hắn kinh hoàng phát hiện ra, bàn tay đang cầm đao gãy của mình không thể vung xuống, đôi chân như bị đóng đinh vào lòng cát.

Hắn đang sợ.

Con trai của Hắc Viêm Đại Đế vĩ đại, kẻ chưa từng nếm mùi thất bại, nay lại đang run rẩy sợ hãi trước một thiếu niên Đại Hoang.

"Ta... ta sợ sao?" Mộ Thiên Hàn lẩm bẩm, đao gãy "bộp" một tiếng rơi rớt xuống nền đất xám.

Tâm ma hoàn toàn hoàn thành, ngưng tụ thành một khối bóng tối khổng lồ vây hãm lấy toàn bộ nguyên thần của hắn.

Hắn khuỵu hai đầu gối xuống đất một lần nữa, thần trí triệt để sụp đổ, mất đi toàn bộ tư cách của một thiên kiêu đứng đầu.

Mặc Táng Sinh từ đầu đến cuối chưa từng quay đầu lại nhìn vị Đế t.ử bại tướng kia lấy một lần.

Hắn hoàn toàn không quan tâm đến sự tức giận, sự cầu xin hay nỗi sợ hãi điên cuồng của đám người sống xung quanh.

Nửa đầu tóc bạc của hắn bay lộn xộn trong gió lạnh, thanh Táng Thiên Kiếm bên hông im lìm như một thanh sắt vụn phế thải.

Đối với hắn, những lời nh.ụ.c m.ạ hay quyền uy hoàng tộc ngoài kia đều là những thứ tạp âm nhạt nhẽo của trần gian.

Hắn đi tới đâu, đám đông tu sĩ tự động dạt ra tạo thành một con đường trống rộng mười trượng, không một ai dám chắn đường.

Từng bước chân của hắn đều đặn, trầm trọng, kéo theo chiếc quan tài đá đen chầm chậm khuất dần vào làn sương mù xám xịt.

"Loảng xoảng! Loảng xoảng!"

Chiếc Hắc Quan sau lưng hắn bỗng nhiên chủ động phát ra một tiếng xích sắt va đập vô cùng mãnh liệt.

Luồng khí tức âm hàn, đói khát từ trong quan tài đột ngột bộc phát, càn quét vào sâu trong thần thức của hắn còn dữ dội hơn lúc trước.

Sau khi nuốt chửng bộ thần cốt trăm trượng, sức mạnh của Thần Quan dường như đã được mở khóa thêm một tầng phong ấn cổ xưa.

Nó không ngủ say để tiêu hóa, ngược lại, cái đói ngàn năm của nó bị kích thích đến mức cực điểm.

Mặc Táng Sinh bước chân khựng lại, đôi mắt đen kịt lặng lẽ dời về phía khu vực sâu nhất, tối tăm nhất của Thần Ma Trủng.

Ý niệm của Hắc Quan rõ ràng rành mạch truyền vào đầu hắn, mang theo sự quyết liệt bất khả kháng.

"Ầm uỳnh! Ầm uỳnh!"

Toàn bộ thế giới bên trong Thần Ma Trủng bắt đầu sụp đổ một cách điên cuồng, địa mạch nứt nẻ thành những vực sâu vạn trượng.

Những ngọn núi đá xám xịt thi nhau nổ tung, vệt nứt không gian đan xen dày đặc như mạng nhện, phong tỏa mọi đường ra.

Quy tắc của thiên địa nơi này đã hoàn toàn mất đi sự cân bằng sau khi bộ thần cốt cốt lõi bị cưỡng ép thu hồi vào quan tài.

Đ đám đông thiên kiêu và tu sĩ phía sau hoảng loạn gào khóc, điên cuồng kích hoạt bảo vật để tìm đường tháo chạy ra phía cửa mộ vạn trượng.

Nhưng Mặc Táng Sinh lại đứng yên tại chỗ, xoay hẳn thân hình, hướng thẳng về phía vùng đất đang sụp đổ dữ dội nhất ở cấm địa sâu nhất.

Hắc Quan sau lưng hắn bộc phát ra luồng hắc mang nhiếp hồn đoạt phách, rung động dồn dập vang vọng khắp giang sơn hoang vu.

Ở nơi tận cùng của bóng tối sâu thẳm kia, một cột sáng màu đen tuyền khổng lồ, to lớn gấp mười lần cột sáng trước đó, đột ngột phóng thẳng lên bầu trời âm u.

Chiếc Hắc Quan đá đen liên tục truyền vào thức hải của hắn một dòng ý niệm tàn nhẫn, mang theo sát ý tột cùng của thời đại cũ:

“Còn một thứ... chưa được chôn cất.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.