Táng Thần - Chương 17

Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:06

CHƯƠNG 17: CHỦ NHÂN ĐỜI THỨ CHÍN CỦA THẦN QUAN

Bộ thần cốt trăm trượng khổng lồ đã hoàn toàn bị thu dọn, nhét sâu vào lòng Hắc Quan.

Mặc Táng Sinh kéo theo thanh Táng Thiên Kiếm đen tuyền, từng bước độc hành, tiến thẳng về phía cột sáng đen ngỏm ở nơi sâu nhất của Thần Ma Trủng.

Càng đi vào sâu, những luồng thần quang rực rỡ hay di sản truyền thừa của thần linh càng thưa thớt dần, rồi biến mất hoàn toàn.

Không có báu vật. Không có tiên thảo.

Trước mắt hắn lúc này, chỉ còn lại một vùng đất nghĩa địa hoang vu, trải dài vô tận tới tận cuối đường chân trời xám xịt.

Hàng tỷ, hàng chục tỷ bia mộ đá xám xịt, loang lổ vết rêu phong nghìn năm sừng sững đứng lặng giữa bão cát hoang dã.

Những tấm bia đá ấy trống trơn, không khắc một dòng tên, không để lại một chữ nhân quả nào của người đã khuất.

Gió bão rít qua các khe mộ, phát ra những tiếng hú dài cô độc, mang theo nỗi tang thương khôn tả của dòng sông thời gian.

Thần Ma Trủng.

Nơi vạn người tu sĩ điên cuồng tranh đoạt cơ duyên trường sinh bấy lâu nay, hóa ra bản chất thật sự của nó... vốn dĩ chỉ là một nghĩa địa khổng lồ bị vứt bỏ.

Giữa nghĩa trang mênh m.ô.n.g bạt ngàn của chư thần, bóng dáng một lão nhân chầm chậm xuất hiện từ sau màn sương xám.

Lão nhân mặc một bộ quần áo vải thô rách rưới, vạt áo vá chằng vá đụp, trên tay cầm một cây chổi tre sờn cũ, đang lặng lẽ quét đi lớp cát bụi bám trên một ngôi mộ cổ.

Trên người lão không hề tỏa ra một chút uy áp kinh thiên động địa nào, cũng không có nửa điểm linh lực d.a.o động rầm rộ.

Lão bình thường, thầm lặng giống hệt như một gã phàm nhân già nua giữ mộ ở nhân gian.

Lão nhân dừng động tác quét rác, chầm chậm ngẩng khuôn mặt đầy nếp nhăn lên, đưa đôi mắt đục ngầu nhìn về phía thiếu niên áo đen đang tiến lại gần.

Lão không thèm liếc nhìn thanh Táng Thiên Kiếm đen kịt vô song bên hông hắn, cũng không quan tâm đến nửa đầu tóc bạc xơ xác của hắn.

Ánh mắt lão gắt gao khóa c.h.ặ.t vào cỗ Hắc Quan đá đen quấn đầy xích sắt rỉ sét trên lưng Mặc Táng Sinh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười quỷ dị.

"Coong."

Tiếng chổi tre gõ nhẹ xuống nền đá, giọng nói khàn khàn của lão vang lên, đ.â.m toạc sự im lặng c.h.ế.t ch.óc:

“Cuối cùng cũng chờ được tới đời thứ chín.”

Mặc Táng Sinh khựng lại bước chân, đôi mắt đen kịt như mực nheo lại vạn phần, toàn thân lập tức tiến vào trạng thái cảnh giác tối cao.

Nơi sâu nhất của chiến trường cổ triệu năm, lại có một gã phàm nhân quét mộ đứng đợi, chuyện này quá mức hoang đường.

Hắn nắm c.h.ặ.t chuôi Táng Thiên Kiếm, giọng nói đóng băng không gian, nhàn nhạt hỏi:

"Ý ngươi là gì?"

Lão nhân quét mộ khẽ lắc đầu, đưa bàn tay gầy trơ xương vuốt ve cán chổi tre, ánh mắt nhìn Hắc Quan càng thêm phần thâm trầm:

"Ý của ta là, nhóc con, ngươi chính là chủ nhân đời thứ chín của cỗ thần quan sau lưng kia."

"Trước ngươi, đã từng có tám người vác cỗ quan tài đá đen này đi ngang qua chín tầng trời, trấn áp vạn tộc Chư Thiên."

Mặc Táng Sinh l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại, thần sắc phẳng lặng bấy lâu nay lần đầu tiên hiện lên một tia chấn động mãnh liệt.

Hắn kết nối thần thức với Cửu Huyền Diệt Thế Thần Quan suốt thời gian qua, nhưng ý chí sâu trong quan tài chưa từng hé lộ cho hắn biết về sự tồn tại của tám vị tiền nhiệm trước đó.

Nó giấu hắn. Hay đúng hơn, tu vi của hắn lúc này còn quá thấp, chưa đủ tư cách để chạm vào bí mật cốt lõi này của Thần Quan.

Lạc lõng giữa hàng tỷ bia mộ không tên, lão nhân quét mộ chầm chậm bước đi, tiếng chổi tre kéo lê trên đất cát xám nghe rợn người.

Lão ngửa mặt nhìn lên vòm trời đầy vết rách, giọng nói trầm thấp như đang lật lại những trang sử sử thi bị chôn vùi:

"Đời thứ nhất, một kiếm trảm vạn yêu, dùng cỗ hắc quan này chủ động chôn cất hoàn toàn một thời đại huy hoàng của Yêu tộc Thái Cổ."

"Đời thứ hai, kiêu hùng ngút trời, một tay kéo theo ba vị Đại Đế đương thời có tu vi vô địch vào trong quan tài, triệt để mạt sát nhân quả sinh t.ử của họ."

"Đời thứ ba, điên cuồng vạn phần, vì một lời thề mà đem toàn bộ một tinh vực khổng lồ chứa hàng vạn sinh linh chôn vùi vào hư vô."

"Đời thứ tư, nghịch thiên cải mệnh, lấy thân làm mồi dẫn, đem một vị Thiên Đạo tối cao đang chấp chưởng quy tắc thiên địa chôn sâu dưới ba thước đất."

"Đời thứ năm, vung kiếm diệt thần, mười hai Thần Quốc tối cao thời thượng cổ chìm trong biển m.á.u, tất cả thần minh đều phải nằm xuống bên trong hắc quan."

"Đời thứ sáu, tàn nhẫn vô tình, tự tay chôn cất, kết thúc hoàn toàn một kỷ nguyên tu chân rực rỡ để rèn lại quy tắc mới."

"Đời thứ bảy, kiếm tâm tuyệt đối, sau khi c.h.é.m sạch cường địch vạn tộc, tự biết đại hạn đã đến, tự tay đóng đinh chôn cất chính bản thân mình vào trong thần quan."

"Đời thứ tám..." Lão nhân bước chân khựng lại, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sợ hãi tột cùng: "Hắn muốn chôn cất cả Chư Thiên Vạn Giới để thiết lập lại trật tự hỗn độn."

Lão nhân quay đầu nhìn Mặc Táng Sinh, nụ cười đầy sự chua chát: "Nhưng cả tám người bọn họ, cuối cùng... đều thất bại, thần hình câu diệt, biến thành tro bụi."

Mặc Táng Sinh im lặng, luồng Hỗn Độn kiếm khí bên trong cơ thể hắn như bị những lời nói này kích thích, điên cuồng vận chuyển dữ dội.

Tám vị chủ nhân trước đó, mỗi một người đều là những truyền kỳ chấn động Chư Thiên Vạn Giới, tu vi có thể nghịch chuyển càn khôn, trảm thần diệt đế dễ dàng như cỏ rác.

So với họ, hắn lúc này chỉ là một kẻ phế nhân vừa mới rèn lại cơ thể ở một vùng Đại Hoang hẻo lánh, yếu ớt đến đáng thương.

Hắn nhìn cỗ quan tài đá đen nặng nề sau lưng, trầm giọng hỏi: "Cửu Huyền Diệt Thế Thần Quan... rốt cuộc là thứ gì?"

Lão nhân quét mộ cười lớn, tiếng cười khàn khàn vang vọng khắp nghĩa địa trống trơn:

"Pháp bảo? Thần khí? Tiên khí chí cao?"

Lão lắc đầu liên tục, ánh mắt hiện lên sự kính sợ vạn phần:

“Tất cả đều không phải. Thứ sau lưng ngươi, chính là cỗ quan tài của thời đại.”

"Nó không thuộc về giới tu chân, không do con người hay thần linh rèn đúc ra, nó chính là một phần quy tắc tối cao được sinh ra từ lõi vũ trụ khi một kỷ nguyên đi đến hồi kết."

"Nó xuất hiện giữa nhân gian, độc nhất vô nhị, mục đích tồn tại duy nhất là để cưỡng ép chôn cất tất cả những thứ đáng lẽ phải c.h.ế.t, đáng lẽ phải thuộc về thời đại cũ, nhưng lại tham lam không chịu nằm xuống yên nghỉ."

Lạc lõng giữa bão cát hoang vu, lão nhân quét mộ chầm chậm nâng cây chổi tre lên, chỉ thẳng vào vết rách vàng đen khổng lồ trên vòm trời Thần Ma Trủng.

"Nhóc con, đi trên con đường tu tiên này, ai nấy đều điên cuồng cầu cúng, mong muốn được trường sinh bất t.ử, nhảy ra khỏi luân hồi." Giọng lão lạnh lùng vạn phần.

"Thần linh tự xưng là vô thượng, Đại Đế tự xưng là vô địch, Tiên nhân tự xưng là bất diệt, ngay cả luồng Thiên Đạo chấp chưởng quy tắc cũng muốn vĩnh hằng cai trị chúng sinh."

"Nhưng thiên địa vô tình, vạn vật đều có đại hạn, thời đại cũ không chịu c.h.ế.t, thời đại mới làm sao có thể sinh ra?"

Lão nhân bước lên một bước, sát ý vô hình đóng băng màn sương xám: "Luôn có những lão quái vật ẩn thế, những đấng tối cao dùng đại thần thông để lừa dối tai mắt của trời đất, trốn tránh cái c.h.ế.t dưới ba thước đất."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Táng Thần - Chương 27: Chương 17 | MonkeyD