Táng Thần - Chương 3

Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:03

CHƯƠNG 3: KHÔNG GIAN TRONG QUAN

Mặc Táng Sinh mở mắt.

Không có đau đớn. Không có đất đá vụn nát.

Cơ thể hắn đang lơ lửng giữa một khoảng không trung hư vô.

Xung quanh là một màu đen kịt, đậm đặc đến mức đưa tay ra không thấy năm ngón.

Hắn cúi đầu, dưới chân không có mặt đất.

Hắn ngẩng đầu, phía trên không có bầu trời.

Nơi này không có gió, không có âm thanh, thậm chí ngay cả dòng chảy của thời gian cũng như bị đóng băng hoàn toàn.

Hắn cố gắng hô hấp, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c không hề phập phồng.

Cảm giác hụt hẫng rợn người vây hãm lấy tâm trí.

Hắn tự hỏi, mình đã c.h.ế.t rồi sao?

Mặc Táng Sinh nhíu mày, thử bước về phía trước một bước.

Không có vật cản, nhưng cũng không có điểm tựa.

Hắn đi liên tiếp mười bước, trăm bước, rồi ngàn bước.

Không gian xung quanh không có bất kỳ sự thay đổi nào.

Hắn đi bao lâu, đi xa bao nhiêu, cảnh vật vẫn là một màu đen tuyệt đối như cũ.

"Có ai không?"

Hắn mở miệng gọi lớn.

Thanh âm bật ra khỏi cổ họng, liền lập tức bị bóng tối nuốt chửng.

Không có tiếng vọng, không có phản hồi, cứ như âm thanh chưa từng tồn tại.

Sự cô độc giống như những chiếc gai nhọn, chầm chậm cắm sâu vào da thịt hắn.

Đột nhiên, ở phía đường chân trời xa xăm hiện lên một vệt sáng mờ nhạt.

Mặc Táng Sinh lập tức lao về phía đó.

Càng đến gần, đồng t.ử của hắn càng co rút dữ dội.

Đó không phải là ánh sáng của mặt trời, mà là một dải tinh hà đang tan vỡ.

Vô số mảnh vỡ lục địa khổng lồ, những ngôi sao tàn lụi đang trôi nổi lờ lững trong hư không.

Có những thế giới lớn gấp mười lần Đại Hoang, nay chỉ còn là một khối đá cháy đen, không còn nửa điểm sinh khí.

Vết nứt không gian đan xen như mạng nhện, cắt xẻ dải tinh hà thành từng đoạn nhỏ.

Nơi này chính là một nghĩa địa của các thế giới.

Bên cạnh dải tinh hà đổ nát, một vật thể khổng lồ khác sừng sững xuất hiện.

Đó là một bộ xương cốt.

Nó cao lớn hơn cả ngọn núi chính của Kiếm Tông, gục đầu giữa hư không.

Bộ xương có bốn tay, trên mỗi khúc xương màu vàng ròng đều khắc sâu những đường thần văn cổ xưa, dù đã c.h.ế.t vạn năm vẫn tỏa ra uy áp nhàn nhạt.

Xung quanh bộ xương khổng lồ đó, là vô số t.h.i t.h.ể khác nhỏ hơn.

Có người mặc chiến giáp rách nát, có sinh vật có cánh bị xé rách, tất cả đều c.h.ế.t theo những tư thế vô cùng t.h.ả.m khốc.

Đây không phải là nơi chôn cất người phàm.

Nơi này từng chôn cất thần ma.

"Ngươi muốn sống?"

Một âm thanh đột ngột vang lên, phá vỡ sự im lặng c.h.ế.t ch.óc bấy lâu.

Thanh âm đó vang vọng ngay trong nguyên thần của Mặc Táng Sinh, không biết phát ra từ hướng nào.

Nó không có độ tuổi, không phân biệt nam nữ, lạnh lùng và cao ngạo như ý chí của cả vũ trụ.

Mặc Táng Sinh khựng lại, bàn tay vô thức nắm c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm gãy duy nhất còn sót lại bên hông.

Hắn nhìn vào khoảng không vô định, giọng nói khàn khàn nhưng dứt khoát:

"Muốn."

Hắn còn chưa quét xong mộ của sư môn, hắn chưa thể c.h.ế.t.

Giọng nói cổ xưa kia im lặng một thoáng, rồi lại vang lên, mang theo sự chế giễu nhạt nhòa:

"Ngươi có tư cách sao?"

"Ầm!"

Lời vừa dứt, toàn bộ không gian hư vô bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.

Dải tinh hà c.h.ế.t ch.óc phía xa điên cuồng vặn vẹo.

Một luồng uy áp vô hình, nặng nề như cả vạn tầng trời, đột ngột từ trên cao đè thẳng xuống đầu Mặc Táng Sinh.

Luồng sức mạnh này không phải là linh lực, mà là ý chí thuần túy của một tồn tại vượt xa thần ma.

Nó muốn nghiền nát ý thức của hắn.

"Rắc! Rắc!"

Uy áp đè xuống, hai chân Mặc Táng Sinh run lên bần bật.

Xương cốt toàn thân hắn vốn đã tổn thương ở địa tâm, nay lại tiếp tục phát ra những tiếng rạn nứt ghê người.

Máu tươi từ khóe mắt, lỗ tai của hắn bắt đầu rỉ ra, nhuộm đỏ khuôn mặt.

Trọng lực vô hình ép hắn phải quỳ xuống, ép hắn phải khuất phục trước luồng thiên uy này.

Nhưng lưng của hắn vẫn thẳng.

Đôi chân hắn cắm c.h.ặ.t vào hư không giống như cội rễ của một cây tùng già trên vách đá.

Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, giữ cho đầu mình không được cúi xuống.

Trong cơn đau đớn tột cùng, tâm trí Mặc Táng Sinh bỗng hiện lên một đoạn ký ức cũ.

Năm mười tuổi, hắn mới nhập môn, quỳ trước đại điện Kiếm Tông mười ngày mười đêm dưới trời mưa tuyết.

Sư phụ cầm một thanh kiếm gỗ đi đến trước mặt hắn, ánh mắt nghiêm khắc:

"Táng Sinh, nếu một ngày thiên địa sụp đổ, cường giả tuyệt thế ép con quỳ, con sẽ làm thế nào?"

Lúc đó hắn run rẩy vì lạnh, nhưng ánh mắt lại sáng rực:

"Con sẽ đứng."

Sư phụ gật đầu, gõ kiếm gỗ xuống đất:

"Nhớ kỹ, kiếm tu có thể gãy, nhưng không thể cong gối."

Đạo tâm của hắn, chính là cây kiếm không bao giờ quỳ.

"Hừ."

Một tiếng hừ lạnh danh chấn hư không, cho thấy ý chí của Thần Quan đã bắt đầu chú ý đến con kiến hôi này.

Uy áp đột ngột tăng lên gấp đôi.

"Phốc!"

Mặc Táng Sinh phun ra một ngụm m.á.u lớn, cơ thể hắn run rẩy dữ dội, các mạch m.á.u trên da thịt thi nhau nổ tung.

Cơn đau như vạn con d.a.o đang băm vằm linh hồn hắn.

Ý chí của Cửu Huyền Diệt Thế Thần Quan quá mức vĩ đại, nó đã tồn tại từ thời khai thiên lập địa, chưa từng có ai có thể thuần phục được nó.

Nó không muốn nhận chủ, càng không muốn cứu một kẻ phàm trần sắp c.h.ế.t.

Nó chỉ muốn nghiền nát kẻ xâm nhập.

Uy áp tiếp tục tăng tiến không có điểm dừng, như một cái cối xay khổng lồ muốn nghiền hắn thành hư vô.

Tầm nhìn của Mặc Táng Sinh bắt đầu tối đen, ý thức dần rời bỏ cơ thể.

Thân hình hắn không chịu nổi nữa, chầm chậm ngã xuống giữa khoảng không.

Nhưng ngay cả khi sắp hôn mê hoàn toàn, năm ngón tay phải của hắn vẫn siết c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm gãy.

Đó là bản năng của một kiếm tu.

Kiếm còn, người còn. Kiếm mất, người mất.

Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Trong khoảng không im lặng, nơi Mặc Táng Sinh đang nằm bất tỉnh, bóng tối đột ngột cuộn trào.

Một đôi mắt khổng lồ, to như hai ngôi sao lớn, chầm chậm mở ra từ phía sau dải tinh hà c.h.ế.t.

Đôi mắt màu vàng sậm, không có tròng mắt, bên trong chỉ có những đường phù văn cổ xưa đang xoay chuyển.

Nó không mang theo bất kỳ cảm xúc nào của sinh linh, lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy uy nghiêm.

Đôi mắt khổng lồ nhìn chằm chằm vào thân hình đầy m.á.u của Mặc Táng Sinh, đặc biệt là bàn tay đang nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm gãy của hắn.

Hàng vạn năm qua, kẻ bước vào nơi này đều là thần ma vạn tộc, nhưng tất cả đều quỳ gối cầu xin.

Chưa từng có một phàm nhân nào, xương cốt nát vụn vẫn thà c.h.ế.t không quỳ.

Giọng nói không phân biệt nam nữ kia lại vang lên, lần này mang theo một sự rung động rất nhỏ:

"Kiếm cốt bất khuất, đạo tâm bất diệt."

"Khảo nghiệm thực sự... bắt đầu."

"Ầm uỳnh!!!"

Không gian tối tăm xung quanh Mặc Táng Sinh đột ngột vỡ tan như những mảnh sành.

Từ bốn phương tám hướng, một thứ chất lỏng màu xám xịt, mang theo khí tức hủy diệt vạn vật tràn ngập tới.

Đó là khí Hỗn Độn.

Toàn bộ hư không trong nháy mắt biến thành một biển Hỗn Độn cuồng nộ, điên cuồng gào thét nuốt chửng lấy bóng dáng nhỏ bé của hắn.

Mặc Táng Sinh sắp phải đối mặt với thứ sức mạnh đủ để nghiền nát cả thần linh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Táng Thần - Chương 4: Chương 3 | MonkeyD