Táng Thần - Chương 4
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:03
CHƯƠNG 4: NGƯỜI ĐIÊN VÀ HỖN ĐỘN
Biển Hỗn Độn thức tỉnh rồi.
Nó không phải nước, cũng không phải sương mù, mà là thứ vật chất nguyên thủy đặc quánh màu xám xịt.
Nó gầm rú, nó điên cuồng tuôn trào, nó lập tức nuốt chửng toàn bộ mảnh hư vô cuối cùng trong thần quan.
Mặc Táng Sinh vừa tỉnh lại liền bị làn sóng xám xịt ấy cuộn c.h.ặ.t, kéo tuột vào tâm bão.
Nơi này không có dưỡng khí, không có trọng lực, chỉ có sức ép vô tận từ mọi hướng ép tới.
Hư không xung quanh rên rỉ, sụp đổ, tan rã thành từng hạt bụi nhỏ.
Hắn lơ lửng ở đó, giống như một chiếc lá khô độc nhất giữa đại dương cuồng nộ.
Sức mạnh của Hỗn Độn bắt đầu ăn mòn cơ thể hắn.
"Xoẹt!"
Lớp áo xám sờn cũ biến thành tro bụi trong chớp mắt.
Ngay sau đó, da thịt trên hai cánh tay của Mặc Táng Sinh bắt đầu xuất hiện những đường nứt vỡ dọc ngang.
Máu tươi chưa kịp chảy ra đã bị khí xám đồng hóa, bốc hơi thành hư không.
Từng mảng thịt bong tróc, để lộ ra những khúc xương trắng hếu đầy vết rạn.
Nỗi đau đớn này vượt xa mọi cực hình ở nhân gian, nó đ.â.m thẳng vào từng sợi dây thần kinh, kéo căng linh hồn hắn ra để cấu xé.
Hắn run lên bần bật, nhưng hàm răng vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t đến mức vỡ vụn, không bật ra nửa tiếng rên rỉ.
Cơn bão hoành hành, thọc sâu vào bên trong cơ thể hắn.
Kinh mạch vốn dĩ dẻo dai như gân rồng, nay dưới sự càn quét của khí Hỗn Độn liền đứt đoạn từng khúc một.
"Rắc!"
Một tiếng động thầm lặng nhưng chấn động nổ vang từ sâu trong bụng hắn.
Đan điền sụp đổ.
Linh lực tích lũy suốt nửa đời người mất kiểm soát, hóa thành những mũi tên nhọn đ.â.m loạn xạ từ trong ra ngoài.
Tu vi của hắn tụt dốc không phanh, từ đỉnh cao rớt thẳng xuống đáy sâu, biến thành một phế nhân hoàn toàn.
Cảm giác trống rỗng và bất lực bủa vây lấy nhận thức của hắn, như muốn dìm c.h.ế.t chút ý chí cuối cùng.
"Khuất phục đi."
Giọng nói cổ xưa và cao ngạo kia lại vang lên, lần này áp sát ngay bên tai hắn.
Nó mang theo sự lạnh lùng của đấng tối cao, nhìn xuống một sinh linh tội nghiệp đang giãy giụa trong vũng m.á.u.
"Cúi đầu trước ta, thừa nhận sự yếu đuối của tộc người các ngươi, ta sẽ cho ngươi một con đường sống."
Uy áp của Thần Quan theo lời nói đè nặng thêm một tầng, ép thẳng vào đỉnh đầu Mặc Táng Sinh.
Nó muốn hắn quỳ xuống, muốn hắn buông bỏ tôn nghiêm của một kiếm tu để làm nô dịch.
Khoảng không run rẩy, như đang chờ đợi cái gật đầu của kẻ sắp c.h.ế.t.
Mặc Táng Sinh không đáp.
Hắn dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng, năm ngón tay rướm m.á.u bấu c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm gãy.
Bàn tay hắn rung bần bật, thịt xương lẫn lộn, nhưng lực nắm không hề lỏng đi nửa phân.
Hắn khẽ ngẩng khuôn mặt đầy m.á.u lên, khóe môi rách nát nhếch lên thành một nụ cười đầy châm biếm.
Nói đạo lý? Tranh luận?
Kiếm tu không nói nhảm với kẻ địch, dù kẻ đó là thần linh hay là ý chí của bảo vật thượng cổ.
Chuôi kiếm gãy khẽ run lên, phát ra một tiếng reo trầm đục, như đang đáp lại sự kiên định của chủ nhân.
Bóng tối dịu đi một chút, kéo theo những hình ảnh nhạt nhòa hiện lên trong tâm trí hắn.
Đó là quảng trường luyện kiếm rực rỡ ánh nắng của nhiều năm về trước.
"Táng Sinh, xem chiêu này của sư huynh!"
Đại sư huynh vác một thanh trọng kiếm khổng lồ, cười ha hả lao về phía hắn, mồ hôi đầm đìa trên trán.
Xung quanh, mấy chục vị sư huynh sư tỷ khác đang ngồi trên vách đá, vừa uống rượu gạo vừa lớn tiếng cổ vũ.
Những gương mặt ấy tươi cười rạng rỡ, tràn đầy sức sống và hoài bão của tuổi trẻ.
Họ đã c.h.ế.t, c.h.ế.t trận để bảo vệ Đại Hoang, xương cốt đã hóa thành cát bụi dưới những tấm bia mộ ngoài kia.
Nhưng nụ cười của họ vẫn còn khắc sâu trong tim hắn, ấm áp và sống động.
Hình ảnh thay đổi, đưa hắn về căn phòng củi tối tăm, bên cạnh chiếc giường tre ọp ẹp.
Sư phụ nằm đó, hơi thở thoi thóp, bàn tay gầy trơ xương nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn.
"Táng Sinh... Kiếm Tông không còn ai nữa rồi."
Giọng ông nghẹn ngào, đôi mắt đục ngầu chứa chan sự bất lực và đau thương tột cùng.
"Nhưng truyền thừa của tổ tiên... không thể đứt."
Ông nhìn thanh kiếm gãy treo trên tường, rồi nhìn hắn, dùng hết sức lực cuối cùng để răn dạy:
"Kiếm tu sống ở đời, có thể thua, có thể c.h.ế.t, nhưng kiếm tâm tuyệt đối không được vỡ."
Đó là lời trăn trối cuối cùng, cũng là ngọn hải đăng duy nhất dẫn đường cho hắn suốt năm mươi năm cô độc.
Mặc Táng Sinh mở mắt, ánh mắt hắn sáng rực lên giữa biển Hỗn Độn xám xịt.
Hắn hiểu rõ tình cảnh của mình lúc này.
Đan điền đã mất, tu vi đã tan, thân thể đã nát.
Hắn có thể c.h.ế.t ngay tại đây, hóa thành một hạt bụi vô danh trong chiếc quan tài đá này.
Nhưng quỳ xuống để cầu xin sự thương hại?
Không bao giờ.
Nếu phải c.h.ế.t, hắn sẽ c.h.ế.t trong tư thế của một kiếm tu, hiên ngang đứng thẳng mà đón nhận cái c.h.ế.t.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Khí Hỗn Độn như bị chọc giận bởi thái độ kiên cường của hắn, nó điên cuồng siết c.h.ặ.t lại.
Xương n.g.ự.c của Mặc Táng Sinh xuất hiện mười mấy vết nứt lớn, sụp lún xuống một mảng sâu hoắm.
Thần hồn của hắn lung lay dữ dội, giống như một ngọn nến trước ngọn gió bão mười cấp, có thể tắt ngúm bất cứ lúc nào.
Máu từ miệng hắn phun ra thành từng ngụm lớn, nhuộm đỏ cả khoảng không gian xám xịt trước mặt.
Ý thức của hắn lại bắt đầu mờ mịt, bóng tối chực chờ nuốt chửng lấy chút hơi tàn.
Cái c.h.ế.t chưa bao giờ ở gần hắn đến thế, lạnh lẽo và cận kề ngay trước mắt.
Hiện tại, hắn chỉ còn lại hai con đường.
Một là buông xuôi, nhắm mắt lại và chờ đợi cái c.h.ế.t đến giải thoát khỏi nỗi đau đớn thể xác này.
Hai là tiếp tục phản kháng, tiếp tục giãy giụa dù biết kết quả cuối cùng vẫn là tan xương nát thịt.
Chờ c.h.ế.t? Đó là lựa chọn của kẻ yếu.
Phản kháng? Với một thân thể phế tàn thế này, lấy cái gì để phản kháng?
Mặc Táng Sinh cảm nhận được hơi lạnh của chuôi kiếm gãy trong lòng bàn tay.
Hắn cười, một nụ cười điên cuồng và ngạo nghễ xuất hiện trên khuôn mặt đầy m.á.u.
Hắn chầm chậm đưa tay lên, đặt chuôi kiếm gãy ngang trước tầm mắt mình.
Thanh kiếm này không có lưỡi, rỉ sét loang lổ, trông giống như một đống sắt vụn không hơn không kém.
Nó là vật duy nhất còn sót lại của Kiếm Tông, chứng kiến toàn bộ sự suy tàn và diệt vong của một thời đại huy hoàng.
Nó đã cùng hắn đi qua năm mươi năm giữ mộ, chịu đựng sự bào mòn của gió cát và thời gian.
"Mày cũng không muốn quỳ đúng không?" Hắn thì thầm với thanh kiếm gãy.
Thanh kiếm không trả lời, nhưng chuôi kiếm bỗng nhiên tỏa ra một luồng hơi ấm kỳ lạ, luồn thẳng vào lòng bàn tay đẫm m.á.u của hắn.
Hạt nhân kiếm ý cuối cùng sâu trong tủy xương hắn bắt đầu rục rịch, cháy lên một ngọn lửa tàn khốc.
Giữa tuyệt cảnh, một ý nghĩ điên rồ đột ngột lóe lên trong đầu Mặc Táng Sinh.
Ý nghĩ đó táo bạo và hoang đường đến mức chính hắn cũng phải tự thấy rùng mình.
Đan điền đã nát, vậy thì tại sao không dùng chính cơ thể này làm đan điền?
Khí Hỗn Độn muốn phá hủy hắn, vậy thì tại sao không đem toàn bộ thứ sức mạnh hủy diệt đó hút vào trong xương tủy?
Dùng thân làm kiếm, dùng Hỗn Độn làm linh lực, rèn lại một thanh kiếm hoàn toàn mới.
Phương pháp này chưa từng có ai làm qua, bởi vì kẻ thử nghiệm chắc chắn sẽ phải chịu cảnh vạn tiễn xuyên tâm, nổ tung mà c.h.ế.t ngay lập tức.
Nhưng hắn là một người điên, một người điên giữ mộ suốt năm mươi năm.
Mặc Táng Sinh hít một hơi thật sâu, dùng chút ý thức cuối cùng để điều khiển toàn thân.
Hắn chậm rãi giơ thanh kiếm gãy lên, hướng thẳng mũi kiếm trống không về phía đôi mắt khổng lồ ẩn hiện trong bóng tối.
Toàn bộ m.á.u thịt rách nát trên người hắn bỗng nhiên dừng chảy, một luồng khí thế quyết liệt, bi tráng từ trên người hắn bùng phát ra ngoài.
Ý chí của Thần Quan dường như cảm nhận được điều gì đó không ổn, biển Hỗn Độn bỗng chốc khựng lại một nhịp.
Hắn muốn làm gì?
Một phế nhân sắp c.h.ế.t, lấy tư cách gì để giơ kiếm trước mặt đấng tối cao?
Mặc Táng Sinh không cho Thần Quan thời gian để suy nghĩ.
Ngón tay hắn siết c.h.ặ.t, kiếm ý tàn tạ trong người hoàn toàn bộc phát, hóa thành một lực hút kinh người.
Hắn mở toang tất cả các lỗ chân lông, chủ động dẫn dắt toàn bộ khí Hỗn Độn xung quanh điên cuồng tràn vào trong những vết nứt xương thịt của mình.
Đây không phải là phản kháng chống lại Hỗn Độn nữa.
Hắn đang muốn nuốt chửng cả Hỗn Độn.
Hắn chuẩn bị làm một chuyện điên rồ mà ngay cả ý chí tồn tại từ thời khai thiên lập địa của Thần Quan cũng chưa từng dám nghĩ tới.
