Táng Thần - Chương 5
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:03
CHƯƠNG 5: THÂN HÓA ĐINH QUAN
Ý thức của Mặc Táng Sinh đã chạm đến ranh giới tột cùng của sự tiêu biến.
Cơ thể hắn gần như tan rã hoàn toàn, các khớp xương vỡ vụn lộ ra ngoài lớp da thịt rách nát.
Khí Hỗn Độn cuồn cuộn màu xám tro rít gào, hóa thành những cái miệng khổng lồ vô hình, chuẩn bị nuốt chửng lấy chút tàn hồn cuối cùng của hắn.
Nỗi đau đớn không còn truyền đến đại não nữa, bởi vì thần kinh đã tê liệt hoàn toàn.
Chỉ còn cái c.h.ế.t đang chầm chậm buông xuống, lạnh lẽo và tuyệt đối.
Trong bóng tối vây hãm, Mặc Táng Sinh mở mắt, thứ duy nhất hắn nhìn thấy là chuôi kiếm gãy rỉ sét trong tay.
Thanh kiếm bám đầy m.á.u tươi của chính hắn, lạnh buốt.
Hắn cười thầm, một nụ cười không thành tiếng nhưng tràn ngập sự điên cuồng của kẻ đã mất đi tất cả.
Kiếm Tông diệt vong, vạn mộ thành tro, hắn chẳng còn gì để luyến tiếc, cũng chẳng còn đường để lui.
Dùng thân làm đinh, dùng kiếm làm chốt, nếu trời muốn diệt hắn, hắn sẽ đem cái mạng tàn này đ.á.n.h cược một ván với trời.
"Phập!"
Mặc Táng Sinh không một chút do dự, nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm gãy, đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình.
Mũi kiếm rỉ sét xuyên qua lớp xương ức đã rạn nứt, cắm sâu vào trái tim đang đập dồn dập.
"Phốc!"
Máu tươi đỏ thẫm phun mạnh ra ngoài, b.ắ.n tung tóe vào không gian xám xịt của khí Hỗn Độn.
Cơn đau thấu xương tủy khiến toàn thân hắn co giật dữ dội, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên như hai ngọn đuốc giữa đêm đen.
Hắn dùng chính m.á.u tim của một kiếm tu để hiến tế cho thanh kiếm gãy này.
"Ầm uỳnh!!!"
Không gian bên trong Cửu Huyền Diệt Thế Thần Quan đột ngột khựng lại.
Ý chí cổ xưa, cao ngạo bấy lâu nay lần đầu tiên phát ra một tiếng động hoảng loạn, chấn động kịch liệt.
Đôi mắt khổng lồ ẩn hiện trong sương mù co rút lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào kẻ điên trước mặt.
Nó đã tồn tại vô số kỷ nguyên, chứng kiến vạn tộc thần ma tranh đấu, nhưng chưa từng thấy ai tự đ.â.m vào tim mình để nuôi kiếm.
Hành động tự sát này không phải để giải thoát, mà là để khởi đầu cho một sự đảo lộn thiên địa.
"Khóa!"
Mặc Táng Sinh gầm lên một tiếng khàn đục, bàn tay giữ c.h.ặ.t chuôi kiếm trong n.g.ự.c, vặn mạnh một vòng.
Máu tim tuôn ra hòa cùng kiếm ý tàn độc, biến cơ thể hắn thành một chiếc đinh khổng lồ, đóng c.h.ặ.t lấy trung tâm của biển Hỗn Độn.
Hắn không tháo chạy, không phòng ngự, mà đem linh hồn và thể xác đóng đinh vào lõi năng lượng của Thần Quan.
Khí Hỗn Độn điên cuồng tràn vào vết thương ở n.g.ự.c hắn, muốn xé xác hắn ra thành trăm mảnh.
Nhưng thanh kiếm gãy cắm ở tim giống như một cái chốt vĩnh cửu, găm c.h.ặ.t lấy luồng sức mạnh hủy diệt đó, không cho nó tiêu tán.
Biển Hỗn Độn l.ồ.ng lộn gầm rú, áp lực tăng lên gấp mười lần, muốn nghiền nát chiếc đinh phàm trần này.
Mặc Táng Sinh c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nanh vuốt Hỗn Độn cào xé nội tạng, nhưng hai tay hắn vẫn giữ c.h.ặ.t lấy lõi Thần Quan không buông.
"Cút ra!" Giọng nói cổ xưa vang lên, tràn ngập sự tức giận và hoảng sợ.
"Cùng c.h.ế.t đi!" Mặc Táng Sinh gằn giọng, m.á.u mũi và m.á.u mắt đồng thời tuôn rơi.
Hắn đang dùng mạng sống của mình để tiêu hao ý chí của bảo vật thượng cổ này, ép nó phải đưa ra lựa chọn.
Hoặc là cùng hủy diệt với hắn, hoặc là chấp nhận kẻ điên này.
Sự giằng co kéo dài tưởng chừng như một thế kỷ, không gian rạn nứt từng mảng lớn.
Cuối cùng, luồng uy áp ngập trời của Thần Quan đột ngột suy giảm.
Ý chí cổ xưa lần đầu tiên chọn cách lùi bước trước một phàm nhân, chấp nhận sự cộng sinh.
Nó không thể tự hủy, và nó nhận ra kiếm tâm của kẻ này còn cứng hơn cả xích sắt vạn năm.
Khí Hỗn Độn xám xịt ngừng gào thét, chầm chậm bao bọc lấy cơ thể Mặc Táng Sinh, bắt đầu dung hợp vào từng mạch m.á.u của hắn.
"Ầm!"
Một dòng thác ký ức khổng lồ, cổ xưa tràn vào thần hồn của Mặc Táng Sinh khiến đầu hắn như muốn nổ tung.
Hắn nhìn thấy thời đại thái cổ hoang sơ, nhìn thấy chín tầng trời sụp đổ và mặt đất rách nát.
Vô số thần ma vạn trượng gào thét, bị một bàn tay khổng lồ từ trên trời ấn xuống, chôn vùi vào bên trong cỗ quan tài đá đen này.
Nơi này không phải là một bảo vật, mà là nấm mồ tối cao chôn cất chư thiên thần phật.
Hắn nhìn thấy vô số vị đại năng đứng đầu một thời đại kiêu hùng, cuối cùng cũng chỉ hóa thành một bộ xương khô bên trong Thần Quan.
Ngay khi sự cộng sinh hoàn thành, một tiếng kiếm reo trong trẻo, mang theo sát ý vô tận vang động chín tầng trời.
Nắp quan tài đá đen khổng lồ ở địa tâm đột ngột tách ra một khe hở.
Thanh kiếm gãy cắm trong l.ồ.ng n.g.ự.c Mặc Táng Sinh chầm chậm rút ra, hút lấy toàn bộ khí Hỗn Độn xung quanh để tự rèn lại thân kiếm.
Một thanh kiếm hoàn toàn mới hình thành, lưỡi kiếm màu đen tuyền như mực đặc, trên thân khắc đầy phù văn cấm kỵ của thần ma.
Táng Thiên Kiếm ra đời.
Nó mang theo kiếm ý của Kiếm Tông và sức mạnh hủy diệt của Thần Quan, phát ra luồng hắc mang nhiếp hồn đoạt phách.
Cùng lúc đó, quá trình tái tạo thân thể của Mặc Táng Sinh bắt đầu diễn ra với tốc độ kinh hoàng.
Khí Hỗn Độn rèn giũa lại từng khúc xương gãy của hắn, biến chúng thành màu đen ánh kim, cứng cáp vĩnh cửu.
Kinh mạch đứt đoạn được nối lại, rộng hơn và dẻo dai hơn trước gấp trăm lần, dòng m.á.u chảy bên trong nay đã mang theo hắc sắc lôi đình.
Đan điền sụp đổ nay biến mất, thay vào đó, toàn bộ cơ thể hắn đã hóa thành một cái lò luyện kiếm khổng lồ.
Hơi thở của hắn từ yếu ớt bỗng chốc tăng vọt, mạnh mẽ và thâm trầm như vực sâu vạn trượng.
Mặc Táng Sinh mở mắt, đôi mắt hắn nay đen kịt không thấy lòng trắng, lạnh lùng vạn phần.
"Bùm!!!"
Tại phế tích của ngọn núi chính Kiếm Tông dưới lòng đất Đại Hoang, mặt đất đột ngột nổ tung.
Một luồng kiếm quang màu đen khổng lồ rạch phá màn đêm, xuyên thủng ngàn thước đất đá, lao thẳng lên trời.
Mặc Táng Sinh từ trong hố sâu vạn trượng bước ra, đạp không mà lên, trở lại nhân gian.
Xung quanh hắn, đất đá vẫn đang sạt lở, sấm sét đen của thiên tai vẫn không ngừng cày xới mặt đất hoang tàn.
Nhưng khi hắn vừa xuất hiện, luồng sấm sét xung quanh bỗng nhiên né tránh, như thể đang sợ hãi khí tức trên người hắn.
Hắn đứng giữa phế tích của sư môn, cô độc nhưng sừng sững như một vị thần ma bước ra từ cõi c.h.ế.t.
Mặc Táng Sinh chậm rãi đáp xuống mặt đất đầy mảnh vỡ của những bia mộ cổ.
Hắn quay người, đưa tay hướng về phía hố sâu, chín sợi xích sắt khổng lồ lập tức lao ra, kéo theo cỗ quan tài đá đen Cửu Huyền Diệt Thế Thần Quan lên theo.
Hắc quan thu nhỏ lại, nằm gọn gàng trên lưng hắn, được giữ c.h.ặ.t bằng những sợi xích quấn quanh vai và l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tay phải hắn cầm Táng Thiên Kiếm, mũi kiếm chỉ xuống đất, m.á.u đen dọc theo lưỡi kiếm chầm chậm nhỏ xuống.
Một thiếu niên đưa tang, đeo hắc quan, cầm ma kiếm, chính thức bước đi trên con đường đầy m.á.u và xương cốt.
Hành trình của kiếm tu cuối cùng của Kiếm Tông, bắt đầu từ đống tro tàn của ngày diệt thế.
Từ bên trong cỗ hắc quan trên lưng hắn, một ý niệm thần thức quỷ dị, đói khát bỗng nhiên truyền thẳng vào não bộ Mặc Táng Sinh.
Thanh âm khàn khàn, mang theo sự thèm khát vô độ sau vạn năm bị giam cầm:
"Ta đói."
Mặc Táng Sinh bước qua một mảnh bia vỡ, bước chân không một chút dừng lại, nhàn nhạt hỏi:
"Muốn ăn gì?"
Sợi xích sắt trên hắc quan khẽ loảng xoảng, ý niệm tàn nhẫn vang lên:
"Người c.h.ế.t."
