Táng Thần - Chương 6

Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:04

CHƯƠNG 6: THÀNH THIÊN HÀ ĐẠI LOẠN

Gió lạnh gào thét qua những vách đá đổ nát.

Mặc Táng Sinh đứng lặng trên đỉnh núi, nơi từng là nghĩa trang vạn mộ của Kiếm Tông.

Trước mắt hắn, không còn một tấm bia đá nào nguyên vẹn.

Chỉ còn lại những mảnh vụn xám xịt nằm rải rác giữa đống tro tàn, bị gió cát bào mòn không thương tiếc.

Hắn cúi người, im lặng nhặt vài mảnh đá vỡ dính m.á.u, bỏ vào bên trong chiếc Hắc Quan trên lưng.

Hắc Quan không phát ra dị động, không hấp thu, chỉ yên lặng cất giữ những mảnh đá ấy ở một góc sâu thẳm.

Hắn biết, đây là phần mộ cuối cùng, là vết tích duy nhất còn sót lại của sư môn trên thế gian này.

Hắn không khóc. Đôi mắt đen kịt như mực không có lấy một giọt nước mắt, chỉ có sự lạnh lẽo đến thấu xương.

Gió thổi tung vạt áo đen, thanh Táng Thiên Kiếm treo bên hông im lìm không phát ra bất kỳ tia sáng nào.

Hắn cúi đầu, nhìn đống đổ nát lần cuối cùng.

“Các người không còn mộ nữa.” Mặc Táng Sinh khẽ nói, giọng trầm thấp như vọng từ cõi c.h.ế.t.

“Vậy từ nay về sau, ta chính là mộ.”

Nói xong, hắn dứt khoát xoay người, vác theo Hắc Quan chầm chậm bước xuống núi.

Con đường hoang tàn dẫn xuống chân núi ngập tràn t.ử khí.

Hai bên đường, xác của những con hung thú bị hắc lôi đ.á.n.h cháy đen nằm la liệt, mùi khét nồng nặc bốc lên.

Một vài người dân làng trước đó bỏ chạy, nay vì tiếc của hoặc tìm kiếm người thân, đang run rẩy quay lại.

Họ nhìn thấy một bóng người mặc áo đen bước xuống từ đỉnh núi, liền giật mình kinh hãi.

Không ai dám lại gần hắn. Khí tức lạnh lẽo rợn người tỏa ra từ chiếc quan tài trên lưng hắn khiến người ta khó thở.

"A Bảo... đừng qua đó!" Một lão nhân kéo tay đứa trẻ.

Đó là đứa trẻ từng ngày ngày mang cơm lên núi cho hắn, nó đã may mắn sống sót qua trận thiên tai.

Đứa trẻ trợn tròn mắt nhìn Mặc Táng Sinh, nó nhận ra khuôn mặt ấy, nhưng mái tóc của hắn nay đã bạc trắng mất một nửa.

"Đại ca ca... huynh còn là đại ca trước kia không?" Đứa trẻ khẽ gọi, giọng run run.

Mặc Táng Sinh dừng bước, im lặng nhìn nó.

Hắn không trả lời, chỉ thọc tay vào ống tay áo rộng, lấy ra một miếng ngọc bội thô sơ, cũ kỹ của Kiếm Tông.

Hắn đặt miếng ngọc vào lòng bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ, đầu ngón tay lạnh ngắt.

"Đừng quay lại núi nữa." Hắn dặn.

Đứa trẻ nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bội, ngẩng đầu hỏi: "Đại ca, huynh đi đâu?"

Mặc Táng Sinh quay mặt đi, bước tiếp về phía trước.

“Đi tìm nơi có người c.h.ế.t.”

Đất đá dưới chân càng lúc càng bằng phẳng, một nhóm dân chạy nạn từ phía đông điên cuồng lao tới.

Toàn thân họ đầy m.á.u, quần áo rách rưới, nét mặt ai nấy đều tràn ngập sự kinh hoàng tột độ.

Một nam t.ử trung niên vấp ngã, bò rạp dưới đất, vừa hộc m.á.u vừa hét lên:

"Thành Thiên Hà... Thành Thiên Hà xảy ra chuyện lớn rồi!"

"Mặt đất nứt toác ra rồi! Có quái vật khổng lồ đang bò ra từ lòng đất!"

"Thành chủ phát lệnh phong thành nhưng không kịp nữa! Quá nhiều người bị nuốt sống rồi!"

Những người chạy nạn xung quanh hoảng loạn gào khóc, thấy Mặc Táng Sinh vác quan tài đi ngược hướng, họ liền hét lên:

"Thiếu niên! Chạy mau đi! Đừng đến hướng đó, đến đó là nộp mạng cho yêu quái!"

Mặc Táng Sinh không dừng bước, nhưng khi nghe đến hai chữ "lòng đất", đôi mắt hắn khẽ động.

"Keng."

Chiếc Hắc Quan nặng nề sau lưng hắn đột ngột run lên một cái, phát ra tiếng động trầm đục.

Một cảm giác thèm khát mơ hồ từ chiếc quan tài truyền thẳng vào thần thức của hắn.

Nửa canh giờ sau, ngoại vi Thành Thiên Hà hiện ra trong tầm mắt.

Nơi đây từng là đại thành phồn hoa và kiên cố nhất gần ranh giới Đại Hoang, nay đã biến thành một chảo lửa hỗn loạn.

Dân chạy nạn từ khắp nơi tràn về như triều cường, chen chúc đến nghẹt thở trước cổng thành khổng lồ.

Tu sĩ, thương nhân, phàm nhân, tất cả dẫm đạp lên nhau để tìm đường thoát thân.

"Tránh ra! Cút hết ra cho ta!" Một tên tu sĩ rút kiếm c.h.é.m thẳng vào một phàm nhân để cướp đường.

"Đóng cổng thành! Đóng cổng ngay!"

Trên tường thành cao v.út, một tu sĩ Kim Đan kỳ mặc chiến giáp, sắc mặt tái mét, khàn giọng ra lệnh cho binh lính.

"Thừa tướng quân, bên ngoài còn hàng vạn dân chúng!" Tên vệ binh run rẩy.

"Ta bảo đóng cổng! Ngươi muốn cả thành cùng chôn thây sao?!" Tên tướng quân một chưởng đ.á.n.h bay tên lính, tự mình kích hoạt cơ quan đóng cổng.

"Rầm!" Cánh cổng sắt khổng lồ hạ xuống, cắt đứt hy vọng của hàng vạn người bên ngoài, tiếng kêu khóc vang trời dậy đất.

Mặc Táng Sinh đứng giữa đám đông hỗn loạn, chiếc Hắc Quan trên lưng sừng sững nổi bật, nhưng không ai thèm để ý đến hắn nữa, ai cũng lo giữ mạng.

"Uỳnh uỳnh uỳnh!"

Mặt đất bên ngoài cổng thành đột nhiên rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn như mạng nhện điên cuồng lan rộng.

Nước trong các con mương, giếng khơi xung quanh thành trong chớp mắt biến thành một màu đen kịt, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.

"Keng keng keng!" Ngựa chiến trong quân doanh phe phẩy đuôi, đồng loạt quỳ rạp xuống đất, run rẩy không dám ngẩng đầu.

Vô số chim ch.óc từ các mái nhà bay tán loạn lên không trung, kêu lên những tiếng t.h.ả.m thiết.

Một lão tu sĩ tóc râu bạc phơ đứng trong đám đông, sắc mặt biến đổi lớn, thất thanh gọi:

"Yêu khí cổ xưa... Đây là đại yêu thời viễn cổ!"

"Mau mở đại trận hộ thành!" Tiếng của Thành chủ Thành Thiên Hà vang vọng từ trên không trung, ông ta đang ngự kiếm bay lên.

Một bức màn ánh sáng màu vàng rực rỡ vừa mới thắp lên bao phủ toàn thành, chưa đầy ba hơi thở đã vang lên tiếng "Rắc".

Bức màn sáng nứt vỡ thành trăm mảnh vụn linh khí.

Một đường rãnh đen ngỏm, rộng tới mười trượng, x.é to.ạc con lộ chính dẫn vào thành, từ sâu trong lòng đất truyền ra tiếng thở nặng nề như sấm rền.

Toàn bộ thế giới trong khoảnh khắc này bỗng im phăng phắc, áp lực ngột ngạt đến mức khiến tim người ta ngừng đập.

"Lên cho ta! Đội săn yêu đâu, xuống dưới kiểm tra!" Thành chủ đứng trên không hạ lệnh.

Một tiểu đội săn yêu gồm năm người lập tức bước ra, đều là tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong, trang bị tận răng.

Họ buộc những sợi dây linh thừng chắc chắn vào eo, nắm c.h.ặ.t v.ũ k.h.í rồi dứt khoát nhảy xuống khe nứt đen kịch.

"Báo cáo Thành chủ, phía dưới có sương mù quá dày, chưa thấy gì..." Tiếng của đội trưởng truyền âm lên.

Năm hơi thở sau.

"Á!!! Cái gì thế này... Thần tiên ơi, cứu..."

Tiếng truyền âm đột ngột biến thành tiếng hét t.h.ả.m khốc thấu tận tâm can, rồi im bặt.

"Căng!" Những sợi dây linh thừng bản lớn bị một lực lượng kinh hoàng bên dưới kéo căng ra, phát ra tiếng chịu lực rợn người.

"Mau! Kéo họ lên!" Thành vệ quân mười mấy người hợp lực bám lấy dây thừng, gân xanh nổi đầy cổ, điên cuồng kéo ngược lên.

"Phốc!"

Khi đầu dây thừng được kéo lên, tất cả mọi người đều nôn mửa tại chỗ.

Không có người nguyên vẹn, chỉ có nửa thân thể đầy m.á.u rách nát, ruột gan đổ ra ngoài, vết c.ắ.n lớn như vết răng của một con quái vật khổng lồ.

"Gào oanh!!!"

Một tiếng gầm thét mang theo sóng âm khủng khiếp từ dưới khe nứt oanh kích ra ngoài.

Bức tường đá kiên cố của Thành Thiên Hà xuất hiện những vết nứt dọc ngang kéo dài hàng trăm trượng, gạch đá rơi rụng rào rào.

Mặt đất trước cổng thành hoàn toàn nổ tung, đất đá b.ắ.n vọt lên cao không trung.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Táng Thần - Chương 7: Chương 6 | MonkeyD