Thần Quân Đền Nổi Không? - 4
Cập nhật lúc: 23/06/2026 08:05
Tần Mục cưỡi hắc hổ lao lên báo cáo, ánh mắt gã nhìn ta đầy vẻ hoài nghi. Gã thô lỗ bĩu môi: "Thành Hồng Sa có hai vạn tinh binh Phượng tộc trấn giữ, tường thành dùng ngọc thạch gia cố, trận pháp hộ thành kiên cố. Đội quân này của chúng ta lao vào, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Bản tướng quân không tin một tên tiểu t.ử gầy gò như ngươi có thể nghĩ ra cách gì."
Ta húp một ngụm trà dại, cười híp mắt nhìn gã: "Tần phó tướng, nếu ta lấy được thành Hồng Sa mà không tốn một binh một tốt nào của ngươi, ngươi có chịu gọi ta một tiếng tổ tông không?"
"Ngươi... Được! Nếu ngươi làm được, lão Tần này sẽ dập đầu bái phục!" Tần Mục hầm hầm cam đoan.
Dạ Tạ Trường Canh không nói gì, chỉ dùng đôi mắt vàng kim sâu thẳm nhìn ta. Từ sau cái đêm nhìn thấy cái đuôi hồ ly hồng phấn của ta, hắn luôn giữ một khoảng cách vi diệu với ta.
Ánh mắt hắn nhìn ta lúc thì phức tạp, lúc thì nghiến răng kèn kẹt, dường như vẫn đang đấu tranh tư tưởng vô cùng kịch liệt giữa việc "bản quân bị cong" và "tiểu hồ ly này lừa ta".
Thành Hồng Sa nằm giữa một thung lũng đá vôi đỏ rực. Tướng trấn thủ nơi này là Hoắc Minh Thần quân của Phượng tộc, một kẻ kiêu ngạo, tự phụ, nổi tiếng là đệ t.ử trung thành của Hoàng Thường An.
Khi ba ngàn quân của chúng ta áp sát, Hoắc Minh đứng trên vạn trượng tường thành, cười vang dội: "Dạ Tạ Trường Canh! Ngươi đã là kẻ bỏ đi bị Thiên đình truy nã, nay lại dẫn theo một lũ gà vịt hổ báo này tới đây nộp mạng sao? Khôn hồn thì tự trói tay chịu ch ết, bản thần quân sẽ chừa cho ngươi một cái thây toàn vẹn!"
Dạ Tạ Trường Canh lạnh mặt, Phá Thiên Thương trong tay rục rịch muốn lao lên, nhưng ta đã giơ quạt lông gà ngăn chàng lại.
"Đế quân, dẹp đường để ta."
Ta bước ra khỏi xe kéo, cởi bỏ chiếc áo choàng hạc xám, chỉ mặc một bộ trường bào màu trắng thô sơ, một mình tiến về phía trước thung lũng.
Đám tinh binh Phượng tộc trên thành nhìn ta như nhìn một kẻ điên.
Ta không bày binh bố trận, cũng không thèm thóa mạ trận tiền. Ta chỉ ra lệnh cho một ngàn năm trăm binh sĩ tộc Hỏa Kê của Đỗ Sương Nương mang ra... ba ngàn cái trống da trâu, xếp thành một hàng dài ở cửa thung lũng.
"Bạch Hạc, ngươi định làm cái trò gì thế?" Tần Mục sốt ruột hét lên.
"Đánh trống, đốt lửa, nấu cơm." Ta dửng dưng ra lệnh.
Suốt ba ngày ba đêm liên tiếp, ba ngàn cái trống da trâu cứ gõ "tùng tùng tùng" không ngơi nghỉ, vang vọng khắp thung lũng đỏ.
Tiếng trống phối hợp với địa hình hang động tạo thành một loại cộng hưởng âm thanh vô cùng khó chịu, khiến thần tiên trong thành Hồng Sa không tài nào ngủ được, thần trí bắt đầu hoảng loạn.
Đồng thời, ta cho người đốt những đống lửa lớn, khói mù mịt bao phủ cả vạn dặm, che khuất tầm nhìn.
Đến đêm thứ tư, gió đổi hướng, thổi thẳng vào thành Hồng Sa.
"Thời cơ đến rồi." Ta mỉm cười, nụ cười hồ ly khiến Tần Mục đứng cạnh phải rùng mình một cái.
Ta lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một nắm đá cuội bình thường, nhưng trên bề mặt mỗi viên đá đều được ta dùng m.á.u của mình khắc lên một tia bí văn của cổ trận "Thập Diện Mai Phục".
Ta ném những viên đá này vào dòng suối ngầm chảy thẳng vào trong thành.
Trận pháp kích hoạt. Toàn bộ nguồn linh khí cung cấp cho trận pháp hộ thành của Hồng Sa bỗng nhiên bị đảo lộn.
Khói độc từ những đống lửa bên ngoài theo gió độc tràn vào, kết hợp với âm thanh tiếng trống ba ngày qua tạo thành một loại huyễn trận cực mạnh.
Trong mắt hai vạn tinh binh Phượng tộc lúc này, bốn phương tám hướng đều là Thần quân của Dạ Tạ Trường Canh đang cưỡi rồng lao tới, sát khí ngút trời.
"Dạ Tạ Trường Canh đ.á.n.h vào rồi! Chạy mau!"
"Trận pháp hộ thành vỡ rồi! Mau đầu hàng!"
Tiếng la hét, dẫm đạp lên nhau vang lên khắp thành Hồng Sa.
Hai vạn quân tinh nhuệ chưa đ.á.n.h đã tự loạn, tự tàn sát lẫn nhau trong huyễn cảnh.
Hoắc Minh Thần quân kinh hoàng tột độ, bay lên không trung định trấn áp quân đội, nhưng vừa xuất hiện liền bị Dạ Tạ Trường Canh, kẻ đã mai phục sẵn từ lâu, tung một thương đ.â.m gãy một bên cánh phượng hoàng, ngã văng xuống đất.
Cửa thành Hồng Sa ầm ầm mở ra. Hai vạn quân Phượng tộc khóc lóc, dập đầu quỳ rạp hai bên đường, dâng lên ấn tín đầu hàng.
Ta thản nhiên giật lấy tờ thư dụ hàng từ tay Hoắc Minh đang nằm thoi thóp, cúi đầu viết thêm vài chữ "bồi thường thiệt hại tinh thần", rồi vứt trả lại cho hắn.
Tần Mục đứng bên cạnh, há hốc mồm nhìn tòa thành trì kiên cố đã đổi chủ mà không tốn một mũi tên nào của tộc Hổ.
Gã "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt ta, mặt mũi đỏ bừng vì xấu hổ: "Tổ... Tổ tông! Lão Tần bái phục!"
Ta cười híp mắt, không thèm để ý đến gã, xoay người định leo lên xe lừa ngủ tiếp.
Nhưng vừa quay lại, ta đã va thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi như tường đồng vách sắt của Dạ Tạ Trường Canh.
Hắn cúi đầu nhìn ta, đôi mắt vàng kim dưới ánh đuốc bập bùng sáng rực lên một thứ ánh sáng thiêu đốt.
Hắn đột ngột đưa bàn tay to lớn, thô ráp nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, kéo mạnh một cái khiến ta suýt ngã vào lòng. Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ kìm nén:
"Bạch Hạc, lấy đá chọi Thần quân, xoay chuyển càn khôn trong lòng bàn tay... Ngươi rốt cuộc còn giấu bản quân bao nhiêu bí mật?"
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, nốt ruồi nhỏ sau tai phải khẽ động, dửng dưng cười đáp: "Đế quân đại nhân, tiền thù lao của mưu sĩ... không bao gồm khoản giải đáp thắc mắc cá nhân đâu nhé."
Nói xong, ta khéo léo dùng một thế bẻ khớp của Hồ tộc, trượt khỏi tay chàng, nghênh ngang bước đi.
Dạ Tạ Trường Canh đứng phía sau nhìn theo bóng lưng ta, bàn tay hắn vô thức siết c.h.ặ.t, trong lòng thầm rít lên một tiếng: Con cáo nhỏ ch ết tiệt này, bản quân thà bị bẻ cong, cũng phải lột sạch lớp ngụy trang của ngươi ra!
Chiếm được thành Hồng Sa, ba ngàn quân nhếch nhác của chúng ta bỗng chốc đổi đời, thu nạp thêm hai vạn hàng binh Phượng tộc, thanh thế vang dội khắp ngoại vi Thiên cung.
