Thần Quân Đền Nổi Không? - 5
Cập nhật lúc: 23/06/2026 08:05
Dạ Tạ Trường Canh một đường đ.á.n.h thẳng về phía trước, bẻ gãy ba tuyến phòng thủ của triều đình trung ương như chẻ tre.
Đám thần tiên thế gia ở kinh thành bắt đầu ngồi không yên.
Họ nhận ra vị Chiến thần bị họ ghẻ lạnh năm xưa không còn là một gã chỉ biết dùng nắm đ.ấ.m, mà đứng sau hắn là một bàn tay quỷ quyệt, tính kế một bước nhìn xa mười bước.
Để dò xét thực hư, ba đại thế gia tiên tộc đã liên danh gửi tới một bức thiệp mời, tổ chức một bữa tiệc thâu đêm tại phủ Tuyên Đức ngoại ô Thiên cung, danh nghĩa là để "nghênh đón Đế quân hồi triều", nhưng thực chất là một bữa tiệc Hồng Môn đầy sát cơ.
"Không được đi."
Trong đại doanh, Tạ Trường Canh ném phăng bức thiệp mạ vàng xuống bàn, khuôn mặt tuấn tú tràn ngập sương mù.
Hắn nhìn ta, giọng nói mang theo sự độc đoán quen thuộc: "Hoàng Thường An cài cắm vô số tai mắt ở đó. Ngươi tiên lực thấp kém, lỡ xảy ra chuyện gì, bản quân không rảnh để cứu ngươi."
Ta đang ngồi gác chân lên ghế, tay bóc một quả vải tiên mọng nước ném vào miệng, dửng dưng đáp: "Đế quân đại nhân, người ta mời là ngài và vị Mưu sĩ thần bí, ngài không đi tức là chột dạ. Huống hồ, có cọp béo Tần Mục và gà linh Đỗ Sương Nương đi theo bảo vệ, ai làm gì được ta?"
Tạ Trường Canh hừ lạnh một tiếng, đôi mắt vàng kim nhìn chằm chằm vào cái dáng vẻ bất cần đời của ta.
Hắn đột ngột đứng dậy, bước từng bước dài tới trước mặt ta, từ trên cao cúi xuống, bóng người cao lớn bao phủ hoàn toàn thân hình gầy gò của ta.
Ngón tay thon dài, lạnh lẽo của hắn bất ngờ nâng cằm ta lên, ép ta phải nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Ngươi lúc nào cũng trưng ra cái bộ dạng dửng dưng này."
Giọng hắn khàn đặc, có chút nghiến răng kèn kẹt: "Có phải ngay cả mạng sống của chính mình, ngươi cũng mang ra làm quân cờ không?"
Ta chớp chớp mắt hồ ly, nốt ruồi sau tai phải khẽ động, cười híp mắt: "Đế quân nói đùa rồi. Ta là người rất sợ ch ết, cho nên ngài phải bảo vệ ta cho tốt vào."
Tạ Trường Canh nhìn nụ cười của ta, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng, cuối cùng hắn buông tay ra, quay mặt đi, tai lại hơi ửng đỏ một cách kỳ lạ.
Hắn lạnh lùng buông một câu: "Chuẩn bị y phục. Tối nay bản quân tự mình trông chừng ngươi."
Đêm đó, phủ Tuyên Đức đèn hoa rực rỡ, tiên khí lượn lờ, tiếng đàn ca sáo nhị du dương nhưng không khí lại căng thẳng đến mức đóng băng.
Ta khoác trên mình bộ trường bào màu xanh nhạt, cải trang thành một thiếu gia thong dong, tay cầm quạt bước sau lưng Tạ Trường Canh.
Ngay khi chúng ta bước vào đại sảnh, hàng trăm ánh mắt của các tiên quan, trưởng lão thế gia liền dồn dập quét tới.
Họ nhìn Tạ Trường Canh đầy kiêng dè, rồi lại nhìn sang ta với ánh mắt dò xét, khinh miệt.
"Vị này chính là Bạch quân sư danh chấn hồng sa sao? Trông thật là... yểu điệu thục nam." Một vị trưởng lão Phượng tộc mở lời mỉa mai.
Ta chẳng thèm chấp nhặt, điềm nhiên ngồi xuống vị trí mưu sĩ ngay cạnh Tạ Trường Canh, tự nhiên rót rượu ăn tiệc.
Đám thần tiên kia liên tục dùng lời lẽ sắc bén để gài bẫy, thăm dò chiến lược của chúng ta.
Nhưng mỗi lần họ vừa mở miệng, ta liền dùng vài câu khẩu ngữ dửng dưng, bẻ lái câu chuyện sang hướng khác, khiến họ nghẹn họng, chỉ biết ôm một bụng tức húp rượu nhạt.
Giữa tiệc rượu, có một ánh mắt nhìn ta chằm chằm từ đầu đến cuối, ánh mắt đó không có sát cơ, mà tràn ngập sự kinh hoàng và nghi hoặc.
Đó là Khương Nhượng, Đích trưởng t.ử của Khương gia, một đại thế gia tiên tộc đứng đầu triều đình trung ương.
Người này dung mạo thanh tú, y phục hoa lệ, xét về vai vế thân thích phàm trần năm xưa, hắn chính là biểu huynh của ta.
Rượu quá ba tuần, ta đứng dậy cáo lỗi để ra ngự uyển hóng gió.
Vừa bước đến dưới một gốc cây ngô đồng cổ thụ, phía sau đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Khương Nhượng sải bước lao tới, chặn đứng đường đi của ta.
Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ta, rồi ánh mắt dời xuống nốt ruồi nhỏ sau tai phải của ta, toàn thân run rẩy kịch liệt:
"Hạc Y... Là muội phải không? Muội chưa ch ết? Cả Thẩm gia bị lưu đày, ta cứ ngỡ muội đã..."
Ta lùi lại một bước, nụ cười hồ ly trên mặt biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, xa cách đến cực điểm.
Ta nghiêng đầu, dửng dưng nói: "Khương thiếu gia nhận lầm người rồi. Tại hạ là Bạch Hạc, mưu sĩ của Trường Canh Đế Quân, không phải Thẩm Hạc Y nào cả."
"Muội không cần gạt ta!" Khương Nhượng kích động bước lên, định nắm lấy vai ta: "Nốt ruồi sau tai này, và cả mảnh ngọc bội hộ mệnh năm xưa của Thẩm gia đang treo bên hông muội...
Khương gia chúng ta năm xưa bất lực không cứu được Thẩm gia, trong lòng ta luôn tự trách. Hạc Y, muội nghe ta nói, Thiên cung hiện tại là đầm rồng hang hổ, Hoàng Thường An đã biết thân phận mưu sĩ của muội, hắn đang giăng bẫy bắt muội đó!"
Ta gạt tay hắn ra, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o: "Khương thiếu gia, nếu huynh thực sự thấy c.ắ.n rứt, thì trả lời cho ta một câu hỏi."
Khương Nhượng ngẩn ra: "Muội nói đi, ta biết gì đều sẽ nói."
"Cha ta Thẩm Lãng, năm xưa thực sự đã hồn phi phách tán rồi sao?" Giọng ta trầm xuống, mang theo cái lạnh thấu xương của hoang mạc Cực Bắc.
Khương Nhượng sắc mặt lập tức trắng bệch, hắn nhìn dáo dác xung quanh, rồi ghé sát tai ta, hạ thấp giọng đến mức tối đa: "Ông ấy... chưa ch ết. Nhưng sống còn khổ hơn c hết. Hoàng Thường An không gi ết ông ấy, mà dùng cấm thuật giam cầm nguyên thần của ông ấy trong Huyễn ngục lăng trì, ngay dưới mật lao ba tầng của Thiên cung. Hắn muốn tra khảo ra nơi giấu viên Long đan của Cựu Đế Tôn năm xưa để đột phá tu vi. Muội ngàn vạn không được đi tìm ông ấy, đó là một cái bẫy!"
Lòng ta khẽ thắt lại, một luồng sát khí ngập trời suýt chút nữa thì bộc phát, khiến cái đuôi hồ ly hồng phấn trong áo muốn dựng ngược lên. Cha ta... bị giam cầm, bị t.r.a t.ấ.n suốt bao năm qua.
"Ai cho phép ngươi ghé sát vào người của bản quân như vậy?"
