Thanh Hạnh - Chương 3
Cập nhật lúc: 17/09/2026 08:03
5
Sau khi Bùi Chiêu rời kinh, Bùi Lan bỗng trở nên yên tĩnh hơn.
Ngày thường nàng thích chạy ra ngoài nhất, nhưng khoảng thời gian ấy lại thường ngồi bên hồ sen ngẩn người.
Bùi phu nhân bảo ta sang xem nàng.
Ta bưng một chén canh mơ tới, thấy Bùi Lan đang xé lá sen thành từng sợi nhỏ.
Thấy ta, câu đầu tiên nàng hỏi là:
“Thanh Hạnh, tỷ nói xem, một người đã cưới thê t.ử rồi còn có thể cười nói với người khác không?”
Ta đưa canh mơ cho nàng:
“Phải xem hắn nói gì, cũng phải xem thê t.ử hắn có để bụng hay không.”
Nàng cúi đầu, nói mình thích một hộ vệ bên cạnh A Trừng.
Người kia chắn rượu thay A Trừng rất nhanh nhẹn, lúc cười cũng đẹp.
Hôm nay nàng mới biết người ấy đã thành thân từ năm ngoái, thê t.ử còn ở quê chờ hắn đón tới kinh thành.
Nói một hồi, mắt Bùi Lan đỏ lên.
Ta ngồi cùng nàng một lúc, bảo rằng nàng có thể buồn, nhưng không thể đi cướp cuộc sống của người khác.
Nàng nghe xong không phục, hỏi sao ta biết.
Ta lấy quả táo chua bằng gỗ ra, đặt vào lòng bàn tay nàng.
“Bởi hồi nhỏ ta từng thấy có người đi cướp. Thứ cướp được, để lâu rồi kiểu gì cũng bốc ra mùi hỏng.”
Nàng nhìn quả gỗ thật lâu rồi trả lại ta, buồn bực nói ngày mai vẫn phải tới trường ngựa tập cưỡi, không thể chỉ vì một người mà đến ngựa cũng chẳng cưỡi nữa.
Ta cười, đồng ý với nàng.
Mấy ngày sau, A Trừng tới Hầu phủ.
Giờ hắn mặc cẩm bào của Vương phủ, tóc b.úi chỉnh tề, vậy mà vừa thấy ta vẫn đưa tay đòi bánh trước tiên.
Bùi Chiêu cũng ở tiền sảnh, ba người ngồi lại nói chuyện.
A Trừng kéo ghế gần về phía ta.
Bùi Chiêu ngẩng lên nhìn thấy, cũng đẩy chén trà tới trước mặt ta để ta khỏi phải đứng dậy lấy.
A Trừng nhìn chàng, đột nhiên hỏi:
“Bùi Chiêu, huynh thích Thanh Hạnh phải không?”
Ta suýt sặc trà.
Bùi Chiêu không đáp ngay mà đưa tay vỗ nhẹ lưng ta trước.
Lòng bàn tay chàng cách một lớp áo đáp xuống, cả người ta lập tức cứng đờ.
A Trừng lại nói:
“Nếu huynh thích tỷ ấy thì phải đối xử tốt với tỷ ấy. Trước kia tỷ ấy sống không dễ dàng, huynh đừng để tỷ ấy chịu ấm ức nữa.”
Bùi Chiêu nhìn ta, giọng vô cùng nghiêm túc:
“Ta biết.”
Ta hoảng đến mức đứng bật dậy, nói phòng sổ sách còn có việc rồi gần như chạy trốn về hậu viện.
Từ hôm ấy, ta cố ý tránh chàng.
Bùi Chiêu ở phủ chẳng được mấy ngày lại phải xuất chinh, vậy mà chỉ cần nhớ tới ánh mắt chàng nhìn ta, lòng ta đã rối bời.
Ta thích chàng sao?
Đương nhiên là thích.
Chàng giúp mang thư của mẫu thân về cho ta.
Mỗi lần nhìn thấy ta, chàng đều thật lòng vui vẻ.
Chàng cũng chưa từng lấy ân cứu mạng năm xưa ra ép ta làm bất cứ chuyện gì.
Nhưng chút vui mừng trong lòng vừa ló đầu, ta lại nhớ đến bóng lưng mẫu thân thu xếp hành lý rời khỏi căn nhà cũ.
Khi rời phụ thân, bà rất bình tĩnh.
Thế nhưng bà đã phải mất rất nhiều năm mới dành dụm được số tiền đủ để tự mình làm chủ cuộc sống.
Ta khó khăn lắm mới học được cách đứng vững.
Nếu chỉ vì một câu “thích” của Bùi Chiêu mà giao bản thân mình cho chàng, vậy sau này ta phải làm sao?
Một ngày nọ, Bùi Chiêu hẹn ta tới trà lâu trong thành uống trà.
Ta không nghĩ nhiều, đến khi bước vào mới phát hiện trong gian phòng chỉ có mình chàng.
Ta đứng bên cửa.
Chàng đứng dậy kéo ghế cho ta.
“Thanh Hạnh, ta biết gần đây nàng đang tránh ta.”
Ta ngồi xuống, ngón tay miết quanh miệng chén:
“Ta không ghét chàng.”
Chàng nhìn ta, không chen lời.
Ta chậm rãi nói hết những điều giấu trong lòng:
“Sau khi mẫu thân rời phụ thân, cuộc sống của bà mới dần tốt lên. Bây giờ ta có thể làm việc ở Hầu phủ, có thể gửi tiền về núi, cũng biết mình muốn sống cuộc đời thế nào. Chàng đối xử tốt với ta, ta rất cảm kích. Nhưng nếu ta nhận lời chàng, sau này ta sẽ phải nghĩ rất nhiều chuyện. Ta không muốn nhốt mình trong những phỏng đoán ấy.”
Bùi Chiêu im lặng một lúc rồi đẩy một tờ giấy tới trước mặt ta.
Đó là bản nháp hôn thư.
Viết rất quy củ, nhưng những chỗ quan trọng lại cố ý để trống.
Bùi Chiêu nói đợi ta suy nghĩ rõ ràng, muốn thêm gì thì cứ thêm.
Ta lật ra sau, thấy chàng đã ghi rõ rằng sau khi thành thân ta vẫn có thể quản d.ư.ợ.c trang; mẫu thân muốn ở ngoài kinh thành hay trên núi đều tùy bà; tiền công cùng khế đất trong tay ta cũng không cần giao cho Hầu phủ.
Chàng nói:
“Hôm nay ta mang thứ này tới không phải để ép nàng gật đầu. Nếu nàng chịu gả cho ta, ta muốn mọi chuyện trong nhà đều cùng nàng bàn bạc. Nếu nàng không chịu, ta cũng sẽ không cầm tờ giấy này quấn lấy nàng.”
Sống mũi ta cay cay, bèn quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Bùi Chiêu lại nói:
“Ngày mai ta ra khỏi thành. Nàng không cần chờ ta để cho câu trả lời, cứ sống cuộc sống của mình. Đợi ta trở về, nếu nàng vẫn bằng lòng gặp ta, ta lại nói chuyện với nàng.”
6
Sau khi Bùi Chiêu đi, ta khóa bản nháp hôn thư vào trong rương.
Ta vẫn tới phòng sổ sách như thường lệ, vẫn luyện cung, lại bắt đầu phụ Bùi phu nhân quản việc thu mua cho d.ư.ợ.c trang ngoài thành.
Đến mùa thu, trong am gửi thư tới nói mẫu thân muốn thuê hai mẫu ruộng dưới chân núi để trồng d.ư.ợ.c liệu.
Ta gửi số tiền công mình dành dụm được về, nhờ thương hộ quen biết tìm giúp bà vài tá điền đáng tin.
Có được khế đất của riêng mình, mẫu thân đặc biệt viết thư khen ta, nói bây giờ bà cũng được hưởng phúc nhờ con gái.
Ta dán lá thư ấy vào mặt trong nắp rương.
Mỗi lần mở rương đều nhìn thấy bản nháp hôn thư và nét chữ của mẫu thân.
Hai tờ giấy đặt cạnh nhau, chẳng hiểu sao lại khiến lòng người yên ổn.
Cuối năm, tin thắng trận từ biên quan truyền về.
Đại quân của Hầu gia sắp hồi kinh, nhưng Bùi Chiêu lại không theo quân vào thành.
Bùi phu nhân nói giữa đường chàng nhận được tin, liền cưỡi ngựa tới Tĩnh Từ Am.
Tim ta giật thót.
Ngay tối hôm đó ta thu dọn hành lý về núi.
Mẫu thân thấy ta đột nhiên trở về cũng chẳng hỏi gì, chỉ bảo rửa tay rồi ăn cơm.
Bà hầm canh củ cải, trong bếp còn vùi hai củ khoai lang.
Ăn xong, ta ngồi dưới cây hạnh sau am, đưa bản nháp hôn thư cho bà xem.
Bà đọc rất kỹ, ngón tay dừng lại hồi lâu trên những chỗ để trống.
“Trong lòng con nghĩ thế nào?”
Ta nói mình sợ chọn sai.
Sợ hiện giờ chàng đối xử tốt với ta chỉ vì hai người chưa thật sự sống chung.
Cũng sợ một khi lấy chồng, ta sẽ quên mất rằng chính mình cũng có thể sống tốt.
Mẫu thân gấp tờ giấy lại, đặt vào lòng bàn tay ta:
“Nếu nó làm con không thoải mái thì con nói cho nó biết. Nếu nó không chịu nghe, con mang đồ của mình trở về.
Phòng trên núi vẫn còn, ruộng cũng có thu hoạch. Không ai có thể ép con tới mức không còn nơi để về.”
Mớ bòng bong trong lòng ta bỗng được tháo ra.
Hai ngày sau, vào lúc chạng vạng, cửa am sắp khóa thì trên đường núi vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Bùi Chiêu xuống ngựa.
Qua cánh cửa đang hé mở, chàng nhìn thấy ta liền khựng lại tại chỗ.
“Ta nghe phu nhân nói nàng về núi.”
Chàng nói:
“Ta sợ nàng không vui vì tờ giấy ấy.”
Ta bước tới gần vài bước, ngẩng đầu nhìn chàng.
Dưới mắt chàng đã thâm xanh, râu cũng chưa kịp cạo sạch, mép áo giáp còn dính bùn khi đi đường đêm.
“Ta không phải không vui.”
Ta nói:
“Ta chỉ đang nghĩ xem mình phải sống cùng chàng thế nào.”
Bờ vai chàng rõ ràng thả lỏng.
Ta đưa bản nháp hôn thư cho chàng:
“Chỗ này phải thêm một điều. Nếu ta muốn về núi ở mấy ngày, chàng không được xị mặt.”
Bùi Chiêu nhận lấy, cúi đầu cười.
Chàng lấy b.út trong tay áo ra, viết thêm điều ấy ngay trên bàn đá cạnh cửa.
Viết xong lại ngẩng đầu hỏi:
“Còn gì nữa không?”
Ta suy nghĩ:
“Nếu chàng dám bị thương mà giấu ta, ta sẽ bắt chàng ngủ thư phòng.”
Chàng gật đầu:
“Được.”
Trong mắt cuối cùng cũng có ánh sáng.
Đêm ấy chàng ngủ trong phòng khách ở ngoại viện.
