Thanh Lưu - Chương 2: Ảo Giác
Cập nhật lúc: 13/08/2026 03:01
#
Không còn cách nào khác, một số hội thảo học thuật thường được tổ chức tại Bắc Kinh. Nếu tôi ở quá xa, chỉ riêng tiền vé máy bay một năm đã ngốn hết một khoản. Sống ở Thiên Tân, tàu cao tốc nội thành lên Bắc Kinh chỉ mất nửa tiếng. Họp xong, nháy mắt đã về đến nhà. Vé khứ hồi 113 tệ, chẳng bằng một bữa lẩu.
Ninh Thanh là cảnh sát của Cục Công an thành phố. Theo lý mà nói, chẳng có gì nguy hiểm. Tôi chưa từng nghĩ nghề của hắn có thể rủi ro. Hắn là cảnh sát ở cấp thành phố, dẫu sao cũng khác với mấy người ở khu vực khác.
Tôi bước dưới tán cây, chợt nhớ đến hôm Ninh Thanh kéo tôi đi uống rượu.
Tôi không hút t.h.u.ố.c thường xuyên, thi thoảng mới hút một điếu. Lúc bí bài báo, tôi có thể hút liên tục. Hôm hắn tìm tôi, tôi đang vật lộn với luận văn về tô-pô vi phân. Cả ngày ngậm t.h.u.ố.c, chẳng khác nào một cái ống khói bất động sản.
Hắn lôi tôi khỏi phòng làm việc, giật điếu t.h.u.ố.c trên tay, ngậm vào miệng hút nốt hơi cuối. Rồi hắn dụi đầu t.h.u.ố.c vào nắp thùng rác, vừa nghiền vừa nói:
"Đồ mọt sách, đi ăn xiên với tôi."
Chúng tôi uống đến tận khuya. Tôi thừa hưởng cái gen không biết say từ bố, uống bao nhiêu cũng không đỏ mặt, cũng chẳng nổi điên. Chỉ đi vệ sinh vài lượt rồi lại quay bàn tiếp. Ninh Thanh không tệ, nhưng so với tôi thì còn kém xa.
Hắn say mèm, cười ngốc, một tay vắt lên vai tôi, nói lắp:
"Tôi sắp... sắp đi làm nhiệm vụ. Đợi tôi nhé. Khi tôi về... có bất ngờ."
Bất ngờ? Một tay chống cằm, đầu óc tôi choáng váng, nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo:
"Bất ngờ gì?"
"Không nói được... nói cho... cậu được." Hắn bóp mũi tôi, lắc qua lắc lại, cười đến tận mang tai, khoe hàm răng trắng đều. "Không nói."
Không nói thì thôi. Tôi đứng dậy, trước mắt thoáng mờ, nhưng vẫn kịp với lấy bàn giữ thăng bằng:
"Chủ quán, tính tiền."
Trả tiền xong, tôi đỡ Ninh Thanh ra khỏi quán:
"Cậu ở khách sạn nào?"
Hắn nghiêng đầu, mắt nhắm nghiền, tựa vào vai tôi thở đều đều. Trông hắn chẳng chút phòng bị.
Tôi vẫy taxi, đỡ hắn vào ghế sau, rồi chở về nhà. Tôi ở khu nhà công chức của Đại học Tân Môn — căn hộ một phòng ngủ, một phòng khách. Rất muốn nằm cạnh hắn trên giường. Nhưng nghĩ đến việc hắn tỉnh dậy sẽ thấy thế nào, tôi đành đỡ hắn lên giường cẩn thận, rồi ôm một cái chăn ra ghế sofa ngủ.
Sáng hôm sau, tiếng máy xay sinh tố ầm ầm làm tôi tỉnh giấc. Tôi xoa thái dương ngồi dậy, Ninh Thanh hét từ bếp:
"Trứng chiên trên bàn đấy!"
"Biết rồi!" Tôi hét lại.
Trong lòng dâng lên cảm giác mãn nguyện. Nếu được như này mãi — tôi và Ninh Thanh, như một cặp bạn đời sống chung từ lâu — thì tốt biết mấy. Tiếc là hắn không biết lòng tôi. Còn tôi, chẳng đủ can đảm để nói ra.
Hắn là Ninh Thanh, người cảnh sát nhân dân chân thành và thẳng thắn. Tôi chưa bao giờ hỏi hắn về xu hướng tính d.ụ.c. Trước khi gặp hắn, tôi từng có vài bạn gái. Rung động trước hắn, là chuyện nằm ngoài dự liệu của tôi.
Ngoại hình của Ninh Thanh rất hợp với tên gọi và nghề nghiệp: mày kiếm mắt sao, anh tuấn khí phách. Tóc cắt ngắn kiểu đầu đinh, cố ăn mặc trẻ trung. Tuổi hai bảy mà cứ lọt vào lớp tôi đóng giả sinh viên.
Nghĩ đến đó, tôi rút một điếu t.h.u.ố.c, ngậm vào miệng. Trong thâm tâm, tôi vẫn mơ hồ mong một phép màu xảy ra — Ninh Thanh bất chợt xuất hiện, và nói rằng đó là món bất ngờ hắn đã dành cho tôi.
Tôi đứng dưới tán cây. Gió xuân mát lạnh lướt qua, làm rung những cành cây.
"Tách."
Tôi bật lửa. Ngọn lửa xanh bùng lên, l.i.ế.m vào đầu điếu t.h.u.ố.c. Đầu điếu nhanh ch.óng đỏ rực, tỏa ra mùi khói đặc trưng.
Nicotine làm đầu óc tôi tỉnh táo hơn. Nhưng cơn tỉnh táo ấy lại kéo theo một cơn đau nhói.
Ninh Thanh đã c.h.ế.t.
Đầu ngón tay tôi run lên, suýt đ.á.n.h rơi điếu t.h.u.ố.c. Tôi hai mươi chín tuổi, quen Ninh Thanh hai năm, thầm yêu hắn một năm. Thời gian tàn nhẫn — chưa kịp mở lời thì đã mãi mãi không còn cơ hội để nói nữa.
Ninh Thanh ơi, đã bao giờ, trong một khoảnh khắc nào đó, cậu từng rung động vì tôi không?
Tôi không dám hỏi. Cũng không dám nghe câu trả lời — dù không phải lời chế giễu, vì hắn không phải kẻ tiểu nhân. Hắn sẽ chỉ cau mày, kiên nhẫn khuyên tôi từ bỏ những ý nghĩ hoang đường ấy.
Tôi hút hết một điếu, vứt đầu lọc vào thùng. Điện thoại reo. Vương Duệ Hạo.
"Lan Sinh." Giọng anh ta có vẻ quan tâm. "Cậu vẫn ổn chứ?"
"Tôi..." Tôi cân nhắc từng chữ. "Cậu ấy... đã được an táng chưa?"
"Thân phận của cậu ấy, cậu biết đấy — khá nhạy cảm." Vương Duệ Hạo nói ngập ngừng. "Cậu có lẽ là người biết tin muộn nhất."
"Ờ." Tôi đáp, giọng khô khốc.
"Người nhà đã nhận tro và di vật rồi." Vương Duệ Hạo nói. "Xin cậu hãy bình tâm."
"Ừm."
Tôi như một trái bóng xì hơi — cả người rã rời, chẳng còn chút sức.
"Đừng nghĩ nhiều. Hôm nào tôi mời cậu ăn cơm." Anh ta nói. "Tôi phải họp đây."
"Ừ." Tôi coi đó là câu khách sáo. Giữa chúng tôi vốn không thân thiết đến vậy. "Tạm biệt."
Tôi cúp máy, tiếp tục bước dọc con đường. Đi ngang hồ nhân tạo, tôi chợt nghĩ — giây phút cuối cùng, Ninh Thanh sẽ nghĩ về ai?
Trong bốn mùa, tôi thích nhất là xuân và thu. Không nóng, không lạnh — vừa đúng ngưỡng dễ chịu. Mùa hè Thiên Tân thì ẩm nóng, mùa đông thì khô lạnh — hai cực đáng ghét.
Ninh Thanh vào lớp tôi làm nội gián vào tháng chạp, lạnh đến buốt xương. Hắn có hỏa khí tốt, chỉ mặc một chiếc áo khoác vải mỏng. Mái tóc mái dài che mắt, để lộ cằm sắc nét. Ban đầu hắn cố nghe giảng. Chẳng được bao lâu thì chống cằm gật gù.
Chỉ một cái liếc nhanh, tôi chẳng nhớ nổi bao nhiêu chi tiết. Đợt kiểm tra bất ngờ trên lớp, hắn ngơ ngác cầm tờ giấy, hoảng hốt nhìn quanh — hắn quên b.út. Tôi đưa hắn một cây b.út và một tờ giấy nháp. Hắn cúi đầu viết lia lịa, nhíu mày vò đầu suy nghĩ. Cuối cùng nộp lên một tờ có hình mặt cười đang khóc.
Tôi thu bài. Hắn lom khom định lẻn ra khỏi lớp.
Tôi gọi hắn lại:
"Khoan đã. Ninh Hoằng."
Trên bài có ghi tên và mã số sinh viên.
Hắn khựng lại, quay đầu nhìn tôi, xấu hổ cúi mắt:
"Thầy... em xin lỗi."
"Điểm này nguy hiểm đấy. Em không muốn trượt chứ?" Tôi hỏi.
Hắn mở to mắt.
"Mỗi ngày dành một giờ đến phòng làm việc của thầy. Thầy kèm cho." Tôi nói.
Để hạ tỉ lệ trượt, tôi sẵn sàng bỏ thêm công sức dạy kèm sinh viên. Nhưng phần lớn đều tìm cách từ chối. Lần này, tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị nói không.
