[thập Niên 60] Bác Sĩ Thú Y Trên Thảo Nguyên - Chương 344
Cập nhật lúc: 13/01/2026 13:18
Vẻ ngây ngô trên mặt A Mộc Cổ Lăng biến mất, đôi mắt cong cong cười rộ lên.
Bước tới gần, cậu nghiêm túc trả lời: “Tuần lộc giống như bò, không có hàng răng cửa trên.”
“Cậu thấy hết rồi còn gì.” Lâm Tuyết Quân buông cái mõm của con tuần lộc nhỏ ra, lại vươn dài cánh tay vỗ mạnh một cái vào m.ô.n.g con tuần lộc vừa chạy ra không đúng lúc kia, khiến nó quay đầu “u u o o” phàn nàn.
“Thật ra tôi biết từ lâu rồi.” A Mộc Cổ Lăng quay người tựa vào cột gỗ cân của chuồng bò, đứng song hàng với cô. Trước khi cô kịp hỏi làm sao cậu biết, cậu đã lấy cuốn sổ phác thảo của mình ra, lật đến một trang gần cuối cho cô xem.
Lâm Tuyết Quân ghé đầu nhìn liền kinh ngạc đón lấy cuốn sổ, trang giấy đang mở vẽ rất nhiều bức phác thảo mặt trước, mặt bên, mặt sau, viễn cảnh, đặc tả của tuần lộc, góc dưới bên phải tờ giấy chính là hình vẽ cấu tạo răng khi tuần lộc ngẩng đầu nhe răng.
Cậu thậm chí còn đ.á.n.h dấu các đường cấu trúc trong hình, ví dụ như đường phối cảnh, đường cắt minh họa, vân vân.
“Mượn sách thiết kế kiến trúc của đồng chí Mục Tuấn Khanh để tự học phối cảnh và cấu trúc à?” Cô quay đầu nhìn thiếu niên đã cao hơn mình nửa cái đầu.
“Vâng.” Cậu lại lật ra phía sau nữa, cho cô xem những bức họa cậu vẽ trực họa nhà đất nện, nhà ngói, lều bạt Mông Cổ, chuồng bò ở trụ sở.
Trong môi trường hạn hẹp, cậu đã chủ động rèn luyện kỹ năng, vẽ đi vẽ lại tất cả hoa cỏ, nhà nát, nhà cũ mà mình có thể nhìn thấy.
Trong lòng nảy sinh sự khâm phục, cô quay sang nhìn cậu thiếu niên đang dần trưởng thành, vươn tay xoa đầu cậu mấy cái thật mạnh.
A Mộc Cổ Lăng vốn cũng đang mỉm cười nghiêng đầu nhìn cuốn tranh trong tay cô, lặng lẽ đợi cô khen ngợi, bỗng nhiên bị xoa đầu liền như bị bấm nút dừng, cả người đờ ra. Cho đến khi cô thu tay lại mới khôi phục tự nhiên, lẳng lặng đưa tay vuốt lại mái tóc bị cô vò rối.
Nắng chiều tà chiếu rọi, làm gương mặt cả hai đều đỏ bừng.
“Đi thôi, cùng đi ăn hành tây xào nào.” Lâm Tuyết Quân vỗ vỗ lưng cậu.
“Ừm.”
Hành tây phải cùng nhau ăn, b.o.m cũng phải cùng nhau thả, cuộc sống xây dựng sản xuất ở biên cương chính là phải đồng cam cộng khổ, “khí vị tương đầu” (hợp rơ nhau) như thế đấy.
……
Vào ngày thứ hai của tháng 10, khi Lâm Tuyết Quân quét chuồng bò, cuối cùng cô cũng phát hiện ra quả trứng bói của chị gà mái nhỏ.
Hai quả trứng nhỏ nhắn nằm im lìm trong lớp cỏ tranh trên mái chuồng gia súc lớn, lớp cỏ tranh dày trông quả thực rất giống một cái tổ gà siêu to khổng lồ, những sợi cỏ tranh vênh lên tình cờ chặn giữ quả trứng khiến nó không bị lăn xuống từ mái dốc —
Dù trong ổ gà rõ ràng đã có cái ổ mềm mại, nhưng chị gà mái nhỏ vẫn nổi loạn đẻ trứng ở “chỗ tốt” mà mình tự tìm được.
Lâm Tuyết Quân reo hò vui sướng, gọi cả Mạnh Thiên Hà và Y Tú Ngọc ra, hào hứng khoe với họ hai quả trứng gà nhỏ.
Ba cô gái mừng rỡ nhảy cẫng lên, sau một hồi ríu rít lại lo lắng cho cái “tổ gà” không mấy an toàn này.
“Cũng không thể để các chị gà mái nhỏ cứ đẻ trứng trên mái chuồng bò mãi được.”
“Hơn nữa thời tiết càng lúc càng lạnh rồi.”
Ba người vây quanh hai quả trứng bàn bạc, quyết định cải tạo tổ gà ngay lập tức.
Gà rất sợ lạnh, đặc biệt là gà con.
Và chỉ trong môi trường ấm áp, gà mái mới có thể yên tâm ấp trứng.
Mạnh Thiên Hà tìm được một cái hộp gỗ nhỏ mà trước đó Mục Tuấn Khanh làm hỏng, chồng lên đỉnh tổ gà lớn, sao cho cái hộp gỗ nhỏ vừa vặn đối diện với cửa sổ kính của phòng ngủ phụ nhà ngói.
Ở chỗ hộp gỗ nhỏ tiếp giáp với tổ gà tầng dưới, cô khoét một cái lỗ vừa đủ để gà vịt có thể đập cánh nhảy vọt vào trong hộp gỗ.
Mạnh Thiên Hà với khả năng thực hành cực giỏi đã cẩn thận dùng con d.a.o cắt kính mượn được, lần lượt cắt lớp kính bên ngoài và bên trong một cái lỗ đủ cho gà vịt chui vào, như vậy gà mái nhỏ và các con vật nhỏ khác đều có thể thông qua cái lỗ này để đi vào phòng ngủ phụ của nhà ngói.
Y Tú Ngọc làm việc tỉ mỉ thì dọn dẹp sạch sẽ chỗ gần tường lửa trong phòng ngủ phụ, đặt những cái thùng, cái hộp có độ cao khác nhau, dùng cỏ tranh bện thành mấy cái tổ gà trên những cái thùng cái hộp này, để mặc các chị gà mái nhỏ tha hồ lựa chọn.
Như vậy, nếu gà mái nhỏ sợ lạnh, có thể từ tổ gà lớn nhảy lên hộp gỗ nhỏ, rồi xuyên qua cái lỗ thông giữa hộp gỗ và kính nhảy vào phòng ngủ phụ, đến chỗ gần tường lửa để sưởi ấm, đẻ trứng và ấp trứng. Vịt và ngỗng nếu sợ lạnh cũng có thể vào nhà để tránh gió chắn tuyết.
Phòng ngủ phụ nằm xa tường lửa, đặc biệt là chỗ gần cửa sổ và tường ngoài nhiệt độ vẫn thấp, các cô vẫn có thể cất giữ một ít thực phẩm sợ nóng nhưng cũng sợ đông lạnh ở đó.
Khi công việc hoàn thành, Lâm Tuyết Quân đặt hai quả trứng gà nhỏ vào cái tổ gà nhỏ gần tường lửa.
Ba cô gái làm việc đến mức mặt mũi lấm lem bụi bặm ngồi xổm bên cạnh tổ gà, sung sướng ngắm nhìn thành quả lao động sau hơn năm tháng nuôi gà của mình.
Đây chính là niềm vui bội thu, thật sự rất vui.
……
Cụ Trang Châu Trát Bố nói, mọi năm tuần đầu tiên của tháng 10 sẽ có tuyết, năm nào sớm thậm chí cuối tháng 9 đã đón một đợt giảm nhiệt, đón một trận tuyết sớm có thể tan ngay.
Nhưng năm nay đã đến mười mấy tháng 10 rồi mà tuyết vẫn chưa về.
Những người chăn nuôi và đàn gia súc trên bãi chăn thả mùa thu đều đang đợi tuyết — chỉ khi tuyết đọng lại trên bãi cỏ, đàn gia súc mới không bị khát trên đường di cư.
Tuyết là điều kiện không thể thiếu trên con đường di cư đến bãi chăn mùa đông và rời khỏi bãi chăn mùa đông, mùa đông tuyết về càng muộn, người chăn nuôi càng lo âu.
Tuyết cứ mãi không rơi, người chăn nuôi và đàn gia súc bị kẹt lại trên bãi chăn mùa thu không thể di chuyển được. Cỏ mà gia súc có thể ăn trên bãi chăn mùa thu ngày càng ít đi, người chăn nuôi cũng phải chịu lạnh cả ngày, nếu vật tư do đội sản xuất gửi đến chậm, họ còn phải chịu đói. Sau khi sông đóng băng, ngay cả việc lấy nước cũng trở nên khó khăn, họ không thể không bắt đầu đục băng lấy nước ngay từ bãi chăn mùa thu.
Thời tiết càng lúc càng lạnh, độ khó của việc di cư cũng càng lúc càng lớn.
Nếu đợi đến khi nhiệt độ xuống khoảng âm mười độ mới có tuyết, gia súc sẽ phải lên đường trong nhiệt độ quá thấp, phải chịu gió chịu rét, tỷ lệ mắc bệnh và xảy ra sự cố đều tăng cao rõ rệt.
Không biết anh Ô Lực Cát, Tháp Mễ Nhĩ, bà Tô Luân, Áo Đô họ đều ổn cả chứ……
Vừa hết tháng 10, cụ Trang Châu Trát Bố ngày nào cũng ra cửa nhìn trời, ngày nào cũng thở dài cầu nguyện.
Qua ngày 10 tháng 10, đại đội trưởng vốn dễ bị nóng trong người, trên miệng lại mọc thêm nốt nhiệt. Trời không mưa tuyết, niềm vui bội thu mùa thu của mọi người dần dần bị lấy đi mất.
Ngày 13 tháng 10, đến lượt Lâm Tuyết Quân nửa đêm ra sau nhà đục lớp băng mỏng kết trong máng nước, bộ quần áo bông mới cất đi được mấy tháng lại phải mặc lên người, cô quấn c.h.ặ.t lấy mình, rét đến mức xuýt xoa lao ra sân viện lạnh lẽo.
