Thập Niên 60: Gia Đình Tái Hôn Trong Ngõ Nhỏ - Chương 84:------
Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:19
Giang Tiểu Nga cảm thấy lý thuyết này khả thi, nhưng cụ thể thế nào thì phải suy tính kỹ càng hơn nữa.
Cô đ.á.n.h dấu một ký hiệu quan trọng lên vở, định bụng khi về trường sẽ bàn bạc với các bạn trong nhóm.
Giang Đông Dương nhíu mày: "Anh không hiểu mấy thứ này, nhưng anh thấy cái máy này không thực dụng bằng máy tuốt lúa."
"Sao ạ?"
"Em nghĩ xem, nhà nào có lương thực thì đều cần dùng đến máy tuốt lúa, nếu không thì đã chẳng có nhiều công xã và đại đội sản xuất tranh nhau xin." Giang Đông Dương không rõ máy móc được chế tạo thế nào, nhưng chuyện em gái làm hắn cũng biết chút ít, thậm chí có người còn đến tận chỗ hắn để dò hỏi.
Chẳng qua hắn không nhắc đến, vì biết có nhắc thì em gái cũng chưa chắc đã đồng ý.
Hắn nói tiếp: "Nhưng máy nuôi ong và máy lấy mật thì khác, người biết nuôi ong mới dùng đến... Ủa... ủa?!"
Nói đến đây, Giang Đông Dương chợt nhận ra suy nghĩ của mình có vấn đề.
Ban đầu hắn nghĩ, những người biết nuôi ong chưa chắc đã dùng đến máy móc do em gái chế tạo. Dù máy móc có tốt hơn công cụ thủ công của họ, nhưng số người biết nuôi ong thì được mấy mống?
Dù có nhiều đến đâu cũng không thể nhiều bằng số người cần dùng máy tuốt lúa, nên hắn mới định nói cái máy mới này không thực dụng bằng máy tuốt lúa.
Nhưng nói được một nửa, hắn lại thấy logic của mình có chỗ sai sai.
Đặc biệt là khi nhìn thấy nụ cười như có như không trên mặt em gái, hắn mới bừng tỉnh đại ngộ: "Anh sai rồi, sai hoàn toàn rồi. Chưa bao giờ là số người biết nghề quyết định số lượng máy móc, mà là số lượng máy móc quyết định có bao nhiêu người có thể làm nghề này!"
Biết nuôi ong hay không thì có quan trọng gì.
Chỉ cần loạt máy móc này ra đời, còn sợ không có ai biết dùng sao?
Chắc là bị lá che mắt rồi.
Hoặc như Giang Đông Dương tự nghĩ, chắc bị ong đốt nên hắn càng trở nên ngu ngốc, chẳng hiểu sao vừa nãy lại thốt ra những lời đó.
Năm phút trước, hắn còn đang muốn nhờ em gái làm cho hắn một cái máy.
Chẳng lẽ lúc đó hắn đã biết nuôi ong?
Đương nhiên là không, đó là vì hắn biết có máy móc do em gái chế tạo, hắn sẽ làm tốt việc này.
Đến kẻ "phế vật" như hắn còn có thể dựa vào máy móc để nuôi ong, thì người khác sao lại không thể?
Cũng giống như những công cụ ở xưởng dệt vậy.
Có máy chải bông, máy dệt lụa, công nhân xưởng dệt chưa chắc đã biết dệt thủ công, nhưng họ đều có thể vận hành máy móc để làm ra vải vóc.
Cho nên, xưa nay vẫn là số lượng máy móc quyết định số người có thể làm nghề!
Nếu em gái thực sự làm ra được máy nuôi ong, thì... Chà! Giang Đông Dương không dám nghĩ tiếp nữa. Giá mật ong luôn cao ngất ngưởng, có tiền chưa chắc đã mua được, chính là vì người nuôi ong quá ít.
Ở tỉnh khác hắn không biết, nhưng ít nhất ở tỉnh thành này không có nhà máy nào chuyên nuôi ong, cùng lắm chỉ là vài hộ lẻ tẻ nuôi trộm hoặc tình cờ kiếm được như họ hôm qua, số lượng cực kỳ ít ỏi.
Nếu loại máy này được chế tạo ra, Giang Đông Dương dám khẳng định, các công xã và đại đội sản xuất mà nghe phong thanh, họ sẽ tranh giành còn điên cuồng hơn cả máy tuốt lúa.
Ưu điểm lớn nhất của máy tuốt lúa là mang lại tiện ích cho bà con, còn máy nuôi ong là trực tiếp mang lại tiền bạc, hai cái này không thể so sánh với nhau được.
Giang Đông Dương nghĩ tới nghĩ lui mà tê cả da đầu.
Hắn chẳng nói gì nhiều, chỉ chốt lại một câu quan trọng: "Em gái, sau này em mà phát đạt thì đừng quên ông anh ruột này nhé, anh em mình thân thiết lắm đấy."
"Anh."
"Ơi!"
"Em muốn ăn thịt."
"..."
Giang Tiểu Nga mỉm cười, đưa ra yêu cầu một cách không khách sáo: "Thịt kho tàu."
"..." Giang Đông Dương nghiến răng, cảm giác mình tự đào hố chôn mình, "Hôm qua vừa ăn cá, hôm nay lại ăn thịt... Được rồi được rồi, ai bảo anh là anh trai thân thiết nhất của em chứ. Lát nữa anh đi mua thịt, muốn ăn thịt kho tàu với gì? Khoai tây, miến hay đậu phụ?"
Cùng lắm thì độn thêm nhiều rau củ, mua ít thịt đi một chút.
Ai bảo cô em gái quý hóa đã mở miệng vàng ngọc.
Giang Đông Dương tìm một thằng nhóc chạy việc vặt, đưa tiền và phiếu bảo nó đi mua thịt.
Sau đó lại chạy sang nhà thằng bạn thân, đặt một ít đậu phụ già.
Đậu phụ già kho lên, ngấm đẫm nước sốt ăn cực ngon, hương vị chẳng kém gì thịt lợn.
Giang Đông Dương kho xong từ sớm, tắt lửa để nồi trên bếp, chỉ múc trước ra hai bát.
Một bát mang sang cho cậu nhóc hàng xóm.
Mùi thịt bay sang, trên tường rào nhà bên cạnh thò lên một cái đầu nhỏ, chẳng nói gì nhưng thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng hít hà "sụt sịt".
Tiểu Dương Thải nhìn thấy bát thịt nhỏ, vui sướng đến mức giậm chân bình bịch.
Đôi chân nhỏ nhảy cẫng lên, muốn ăn nhưng lại không ăn, định bụng bưng về phòng chờ mẹ tối về ăn cùng. Giang Đông Dương bèn nhón một miếng thịt nhét vào miệng cậu bé: "Ăn đi, lát nữa anh đưa phần cho mẹ em sau."
Tiểu Dương Thải lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà ăn thịt, đôi mắt to tròn nhìn hắn, ánh mắt như đang cổ vũ điều gì đó.
Tiểu Dương Thải tuy nhỏ người, nhưng không phải là đứa trẻ ngây ngô không biết gì.
Đặc biệt là trong chuyện có người muốn làm bố cậu bé.
Từ rất sớm đã có người hỏi cậu bé có muốn được bố yêu thương không, giống như những đứa trẻ khác, trong nhà có cả bố lẫn mẹ, không thiếu ai cả.
Những người đó cũng cho kẹo vào tay cậu, cũng ôm cậu vào lòng, ra vẻ như một người bố tốt thực sự.
Nhưng không giống.
Đứng trên tường cao nhìn ngắm muôn kiểu người qua lại, chứng kiến không ít chuyện náo nhiệt, cậu bé không đọc hiểu hết ánh mắt của họ, nhưng biết có những ánh mắt cậu rất không thích.
Cậu rất không thích ánh mắt của những người muốn làm bố mình, hoàn toàn khác với ánh mắt mẹ nhìn cậu, kém xa rất nhiều.
Tuy anh Đông Dương chưa từng thừa nhận, nhưng cậu biết anh Đông Dương không muốn làm anh trai cậu mà muốn làm bố cậu.
Ánh mắt anh ấy nhìn cậu cũng khác với mẹ.
Cậu không hiểu hết ý nghĩa, nhưng cậu rất thích.
Nếu bắt buộc phải diễn tả, cậu cảm thấy đôi khi vẻ mặt của anh Đông Dương giống hệt cậu khi soi gương, thảo nào hai người lại chơi được với nhau.
Cậu không biết sau khi anh Đông Dương làm bố mình, cậu có giống những đứa trẻ khác, có một người bố đáng tin cậy làm trụ cột gia đình hay không. Nhưng cậu cảm thấy nếu ở bên cạnh anh Đông Dương, cậu nhất định sẽ trở thành đứa trẻ vui vẻ nhất. Bố của người khác sẽ không giống anh Đông Dương, dẫn trẻ con đi chơi khắp nơi, trèo cây bắt chim, lội mương bắt cá, tập bơi ở đập nước, lại còn nấu rất nhiều món ngon...
Cậu rất muốn trở thành người một nhà với anh Đông Dương, nhưng anh Đông Dương từng nói một câu rất đúng, chuyện này còn phải xem ý mẹ thế nào. Mẹ đã rất vất vả rồi, không thể vì ý muốn của cậu mà bắt mẹ làm chuyện mình không thích.
Cho nên cậu chỉ việc vui vẻ chơi đùa cùng anh Đông Dương, còn những chuyện khác là việc của người lớn. Cậu chỉ thắc mắc tại sao anh Đông Dương mãi không tiếp xúc nhiều hơn với mẹ, thế thì làm sao lấy lòng được mẹ chứ?
Làm cậu cũng thấy sốt ruột thay.
Nhưng may quá, anh Đông Dương bắt đầu hành động rồi!
Tiểu Dương Thải chớp mắt với hắn, không nói gì nhưng ánh mắt như chứa đựng ngàn lời cổ vũ.
"Thằng quỷ sứ." Giang Đông Dương vỗ đầu cậu bé, đuổi nó vào nhà ăn cơm, sau đó xách cặp l.ồ.ng cơm đi về phía xưởng dệt.
Hắn là con em công nhân xưởng dệt, sống ở đây mười mấy năm, tự nhiên biết chỗ nào có đường tắt. Hắn len lỏi tránh người đi đến con hẻm sau phân xưởng số một, tìm một bậc thềm ngồi đợi.
Đợi chưa đến hai mươi phút, trong hẻm vang lên tiếng bước chân. Chốc lát sau, một bóng người xuất hiện trước mặt Giang Đông Dương. Hắn lập tức đứng dậy, đứng trên bậc thềm nhìn người phụ nữ đang lộ vẻ ngạc nhiên, nhoẻn miệng cười chào: "Chị Tạ."
...
Giang Tiểu Nga vẫn chưa hoàn thành bản vẽ, vẽ được hơn một nửa thì bị kẹt. Ý tưởng thì có, nhưng thiếu các loại tư liệu và số liệu. Trước khi vẽ tiếp, cô cần bổ sung một lượng lớn kiến thức về nuôi ong.
Không chỉ trong sách vở, mà còn cả những kinh nghiệm dân gian.
Chờ Giang Đông Dương về, cô tò mò hỏi: "Anh bảo biết có người nuôi ong, hôm nào dẫn em đi gặp người ta được không?"
"Được chứ." Giang Đông Dương nhận lời ngay, nụ cười trên mặt không giấu được, "Nhưng anh nói trước nhé, dù tìm được người thì người ta cũng chẳng đời nào truyền nghề gia truyền cho em đâu."
"Em biết mà." Giang Tiểu Nga đương nhiên hiểu điều này.
"Vậy được, để anh liên hệ trước rồi báo thời gian gặp cho em." Giang Đông Dương không thấy việc này khó khăn gì, điều duy nhất hắn lăn tăn là có nên thu phí chạy việc của em gái không.
Nhưng sau một hồi do dự, hắn quyết định thôi.
Dù sao sau này hắn còn định "ăn bám" em gái, giờ giúp đỡ chút ít thì sau này càng danh chính ngôn thuận hơn chứ sao?
Chỉ có điều làm gì cũng phải nói rõ ràng, hắn tuyệt đối không làm cái trò làm việc tốt không lưu danh ngốc nghếch đó: "Phí chạy việc anh không tính với em, tiền quà cáp móc nối anh cũng chịu, em gái à, em phải nhớ kỹ cái tốt của anh đấy nhé."
"Thế thì giúp em thêm việc nữa đi." Giang Tiểu Nga nghe hắn nói vậy càng không khách sáo, "Anh quan hệ rộng, nhiều mánh lới, tìm giúp em xem có sách vở gì về lĩnh vực này không, chỉ cần có chút liên quan là được."
"..." Hắn cạn lời, "Em đúng là không khách sáo thật đấy."
Giang Tiểu Nga hất cằm: "Tương lai anh cũng chưa chắc đã khách sáo với em đâu."
Bản thân cô không phải người tính tình lập dị, cô thích không khí gia đình hòa thuận, đương nhiên muốn duy trì mãi như vậy, đồng thời cũng sẵn sàng chia sẻ một số tài nguyên của mình.
Đã thế thì cô khách sáo làm gì?
Trước câu trả lời của em gái, Giang Đông Dương cứng họng, chỉ đành cứng cổ nói: "Được được, ai bảo anh là anh trai em chứ. Để anh liên hệ với đám bạn xem sao, dù sao bọn nó ngày thường cũng rảnh rỗi, cho hoạt động gân cốt chút kẻo rỉ sét."
Đó là cái lợi của việc nhiều bạn bè, ới một tiếng là kiểu gì cũng có người chịu chạy việc.
Tuy nhiên hắn phải chuẩn bị trước hai bao t.h.u.ố.c lá, chia cho mỗi đứa vài điếu.
Giang Tiểu Nga gấp vở lại để sang một bên, nhìn chằm chằm anh trai một lúc: "Trông tâm trạng anh có vẻ tốt nhỉ?"
Giang Đông Dương sờ sờ mặt mình: "Nhìn ra được à?"
"Rõ mồn một." Giang Tiểu Nga đã nhận ra từ lúc hắn bước vào cửa, khóe miệng cứ tủm tỉm cười, bộ dạng xuân tâm phơi phới. Cô nhắc nhở: "Chuyện của Tưởng Thần anh cũng đã chứng kiến rồi đấy, nên biết chuyện nam nữ tác phong ảnh hưởng đến phụ nữ đáng sợ thế nào. Đừng để làm ảnh hưởng đến cuộc sống yên bình của Tiểu Dương Thải."
"... Em đoán ra rồi à?" Giang Đông Dương không ngạc nhiên lắm, vì dù hắn không nói rõ nhưng cũng chẳng định giấu người nhà, bị nhìn thấu cũng không có gì lạ. "Em yên tâm đi, anh làm việc đáng tin cậy lắm. Trước khi cô ấy gật đầu, anh đảm bảo không để người ngoài biết chuyện của anh và cô ấy đâu."
Giang Tiểu Nga "ừ" một tiếng.
Giang Đông Dương lại hăng hái hẳn lên: "Em không định nói thêm gì à?"
Ví dụ như bảo hai người không hợp, hay là tuổi tác chênh lệch, hắn đã chuẩn bị sẵn văn mẫu để phản bác lại rồi.
Giang Tiểu Nga liếc nhìn hắn: "Em nói thì anh có làm theo không?"
"Đương nhiên là không rồi." Giang Đông Dương vốn chẳng phải người nghe lời răm rắp, nhưng được cái hắn có nguyên tắc riêng, "Nhưng em cứ yên tâm, anh làm việc chắc chắn lắm, dù có không thành thì cũng không để người ta đàm tiếu chị Tạ đâu."
Nói thì nói vậy, nhưng trên mặt hắn chẳng có chút nào là suy sụp vì thất bại cả.
Chị Tạ đã nhận hộp cơm trưa tình yêu của hắn rồi, tuy lần này chưa nói được mấy câu, nhưng còn có lần sau mà!
Cái dáng vẻ phơi phới đó của hắn khiến Giang Tiểu Nga không dám nhìn thẳng. Hôm nay lại là ngày nghỉ ngơi, ăn chơi thoải mái xong, đợi trời bớt nắng cô lại đi thăm Tứ bà bà.
Tứ bà bà hiện tại vẫn đang đan lưới lọc, nhưng không gấp gáp như trước. Ngoài lưới lọc ra, máy móc mới còn cần thêm một số linh kiện phụ trợ đan lát, cô cũng giao luôn cho Tứ bà bà làm, mỗi ngày bà cũng kiếm được khoảng hai hào.
Có việc để làm, có người bầu bạn, Tứ bà bà trông tinh thần hơn hẳn lúc trước, tính tình cũng nhu hòa hơn nhiều.
"Hiếm khi rảnh rỗi, cháu cứ ngồi đây chơi với bà một lúc." Tứ bà bà giữ tay cô không cho về, sai cô Quế đi pha cốc nước đường đỏ, rồi kể chuyện gần đây: "Mấy hôm trước người nhà cô Quế đưa cô ấy đến bái sư, bảo là sau này để cô ấy thường xuyên qua lại bầu bạn với bà. Chờ bà trăm tuổi già thì cô ấy lo liệu hậu sự giúp. Việc đó cũng chẳng cần đến cô ấy, bà đi rồi Tổ dân phố khắc lo, chỉ mong sau này cô Quế có thể thay bà thắp nén hương cho ông nhà..."
