Thập Niên 60: Xuyên Về Thời Bao Cấp Làm Vợ Đại Lão - Chương 33: Viết Thư

Cập nhật lúc: 29/01/2026 10:07

Đây không phải lần đầu tiên Nghiêm Tuyết cảm thán về điều này, nhưng trước đây chỉ dám nghĩ trong lòng, giờ mới nói ra miệng.

Chủ yếu là vì trước kia hai người ít giao tiếp, có nói chuyện cũng chỉ toàn công việc, chẳng có không khí để tâm sự mấy chuyện này. Giờ nói chuyện nhiều hơn, thi thoảng còn đùa dăm ba câu, nhân tiện nhắc đến thì cô buột miệng nói ra luôn.

Không ngờ Kỳ Phóng lại nhìn cô chằm chằm, hồi lâu không nói gì.

Có lẽ do ánh sáng yếu ớt của chiếc bóng đèn 15W, hoặc do con ngươi của anh quá đen, Nghiêm Tuyết cảm thấy đôi mắt ấy thâm trầm u tối, khó mà nhìn thấu.

Điều này khiến cô không thoải mái lắm, cứ như cô vừa chạm vào dây thần kinh nhạy cảm nào đó của anh, khiến anh phật ý.

Nghiêm Tuyết mất hứng nói chuyện, lảng tránh ánh mắt anh. Nhưng đối phương vẫn nhìn cô chằm chằm, đột ngột hỏi: "Cô không biết sao?"

"Biết cái gì cơ?" Nghiêm Tuyết ngơ ngác, quay lại nhìn anh.

Chẳng lẽ chuyện này có ẩn tình gì?

Ví dụ như anh vốn học giỏi, nhưng giống cô kiếp trước, vì chuyện gia đình mà bỏ dở việc học.

Hay là anh học giỏi, tốt nghiệp cấp ba xong chuẩn bị thi đại học thì gặp biến cố thời cuộc, đành phải về lâm trường làm công nhân...

Xét về tuổi tác thì giả thuyết sau hợp lý hơn, xét về hoàn cảnh mồ côi cha mẹ và quan hệ căng thẳng với gia đình cô ruột thì giả thuyết trước có lý hơn.

Nghiêm Tuyết không dám chắc chắn. Lúc này Kỳ Phóng nhìn cô, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Cô ấy không biết anh từng học đại học.

Cô ấy thế mà lại hoàn toàn không biết anh từng học đại học!

Dù trước khi cắt đứt liên lạc, hai người đã ít qua lại, một năm chưa chắc viết cho nhau được một hai lá thư, nhưng chuyện anh mười bốn tuổi đỗ đại học, làm sao cô ấy có thể không biết?

Lúc đó nhà họ Nghiêm còn đặc biệt gửi tặng một cây b.út máy làm quà chúc mừng. Khi gửi trả khế ước đính hôn, anh cũng đã gửi trả lại cây b.út đó.

Ngoài ra, chính cô cũng từng viết thư chúc mừng anh, chẳng lẽ lá thư đó là giả, nhà họ Nghiêm chưa từng nói cho cô biết?

Nhà họ Nghiêm đâu thể nào đoán trước tương lai xa đến thế để chuẩn bị hủy hôn với anh...

Nghĩ mãi không ra, ánh mắt Kỳ Phóng nhìn Nghiêm Tuyết càng thêm thâm sâu dò xét: "Đầu cô từng bị thương à?"

Chủ đề thay đổi quá đột ngột khiến Nghiêm Tuyết sững sờ, theo phản xạ đưa tay sờ lên phía trên trán bên phải: "Anh nhìn thấy sẹo à? Tôi tưởng tóc che kín rồi chứ."

Đầu cô thực sự từng bị thương?

Kỳ Phóng đứng dậy đi tới, vạch chỗ tóc cô vừa sờ ra xem, quả nhiên thấy một vết sẹo dài chừng một tấc ẩn dưới lớp tóc.

Lông mày anh nhíu c.h.ặ.t: "Sao lại bị thế này?"

Vừa hỏi, anh vừa dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào vết sẹo, cẩn thận như sợ cô vẫn còn đau.

Nghiêm Tuyết thấy hơi nhột, né tránh một chút: "Không cẩn thận ngã vào đá thôi."

Chẳng lẽ lại bảo là do cãi nhau với bác gái cả Bạch Tú Trân rồi bị bà ta đẩy ngã?

Cô không có thói quen than khổ với người khác, bên cạnh cũng chẳng có ai để cô than vãn.

Dù là người cha kiếp trước, hay Kế Cương và bà nội kiếp này, họ đều cần được quan tâm, an ủi hơn cô nhiều.

Nghiêm Tuyết vuốt lại mái tóc bị anh làm rối: "Nhìn ghê lắm phải không? Lúc đó phải khâu mấy mũi đấy. Cũng may là ngã khéo, sẹo nằm trong tóc, không thì bị hủy dung rồi."

Cô thế mà còn cười được, còn cảm thấy may mắn vì sẹo nằm trong tóc...

Kỳ Phóng cảm thấy trong lòng khó chịu, rất khó chịu, môi mím c.h.ặ.t: "Nhà cô không ai quan tâm sao?"

"Có chứ," Nghiêm Tuyết đáp, "Kế Cương ngày nào cũng chăm sóc tôi, lau mặt lau tay, đút cơm đút nước, còn thổi vào vết thương cho tôi nữa."

Lúc đó ký ức cô hỗn loạn, chẳng biết mình đang sống ở kiếp nào, cũng chẳng biết đau ở vết thương hay đau ở cái đầu ong ong như b.úa bổ. Chỉ biết có một cậu thiếu niên ngày ngày túc trực bên cạnh, sợ cô lạnh, sợ cô đói, sợ cô tắt thở nên nửa đêm dậy mấy lần kiểm tra hơi thở, sợ cô lo lắng nên chỉ dám lén khóc khi cô đã ngủ...

Mỗi khi nhớ lại, Nghiêm Tuyết không kìm được nụ cười, ấm áp, buồn cười và cả chút hoài niệm.

Nhưng trong mắt Kỳ Phóng, đó chỉ là sự cố tỏ ra mạnh mẽ: "Chỉ có mỗi Kế Cương thôi sao?"

"Không đâu, còn có bà nội nữa. Bà nội làm sủi cảo nhân cá thu ngon tuyệt, tiếc là lúc đó đầu tôi bị thương không ăn được, đến lúc ăn được thì qua mùa cá rồi."

Mùa cá ở quê là vào tháng Ba tháng Tư hàng năm, lúc đó đến mùa sinh sản, tôm cá hải sản bơi ngược dòng, con nào con nấy béo múp, tươi ngon.

Nghiêm Tuyết hỏi Kỳ Phóng: "Anh có thích ăn cá mặn không? Cá thu ở quê phơi khô ăn cũng ngon lắm, nếu anh thích, lần sau tôi tìm cách kiếm ít..."

Chưa nói hết câu, cô đã bị ôm chầm lấy, mũi áp thẳng vào n.g.ự.c người đàn ông, còn có bàn tay xoa nhẹ sau gáy.

Sao lại xoa đầu nữa rồi?

Ý nghĩ vừa lóe lên, cánh tay ôm cô đã siết c.h.ặ.t, một cái gì đó chạm nhẹ lên đỉnh đầu cô rồi rời đi ngay.

Nghiêm Tuyết ngạc nhiên ngẩng lên, vừa khéo nhìn thấy đôi môi vừa thu về và đường xương hàm đẹp đẽ của người đàn ông.

Thấy cô nhìn, ánh mắt anh khựng lại, rồi cúi xuống lần nữa, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô.

Rất nhẹ, rất lướt, nếu không phải cô đang nhìn chằm chằm, có khi cô còn tưởng mình ảo giác.

Cũng không hàm chứa ý nghĩa sâu xa gì, nhưng Nghiêm Tuyết vẫn rũ mắt xuống, hàng mi khẽ run, cả người rơi vào trạng thái bối rối không tự nhiên.

Chắc là do ít được ai an ủi nên thấy không quen...

Nghiêm Tuyết tự nhủ thầm, rồi đẩy nhẹ người đàn ông ra: "Hơn tám giờ rồi, tôi đi rửa mặt đây." Nói xong cô vội vàng chạy biến.

Kỳ Phóng không có biểu hiện gì đặc biệt, nhưng khi cô đi khuất, anh đưa tay chạm nhẹ vào dái tai, rồi đến đôi môi...

Vì khúc nhạc đệm này, Nghiêm Tuyết chẳng đợi Kỳ Phóng vẽ xong đã tự trải chăn đệm ra. Sau đó liếc nhìn anh một cái, quay lưng lại cởi quần áo nhanh thoăn thoắt, chui tọt vào trong chăn.

Kỳ Phóng ngồi nghiêng bên bàn viết, không nhìn về phía cô, đợi cô im ắng hẳn mới quay lại liếc nhìn.

Vì quay lưng về phía ánh đèn, cô gái nhỏ chỉ lộ ra mái tóc đen nhánh như lông quạ và bàn tay nhỏ xíu nắm c.h.ặ.t mép chăn, yên lặng không một tiếng động, không biết là không muốn nói chuyện hay đã ngủ rồi.

Kỳ Phóng đứng dậy, nhẹ nhàng đi tới tắt đèn, lắp pin vào đèn pin rồi chỉ soi về phía mình, tiếp tục vẽ.

Vẽ xong đã hơn chín giờ, định lên giường đi ngủ thì anh đứng bên cạnh giường do dự một lúc, lại bật đèn pin lên, ngồi lại bàn, viết một lá thư.

Thư gửi cho một người bạn hiếm hoi của anh ở Yên Kinh. Nghiêm Tuyết đã không muốn nói thì anh cũng không tiện gặng hỏi mãi, nhưng có một số chuyện anh buộc phải tìm hiểu.

Tại sao tiểu thư nhà họ Nghiêm đang yên đang lành lại bị thương, bên cạnh chỉ có một đứa em trai và một bà nội chăm sóc?

Cha Nghiêm đâu? Mẹ Nghiêm đâu? Nhà họ Nghiêm không còn ai khác sao?

Cũng tại anh mải mê học hành nghiên cứu, chỉ liên lạc với Nghiêm Tuyết, chẳng mấy quan tâm đến chuyện nhà họ Nghiêm, cũng không biết Nghiêm Tuyết và em trai có mẹ kế hay không. Nếu không thì đang yên lành, sao hộ khẩu của Nghiêm Tuyết lại chuyển về nông thôn?

Càng viết mày càng nhíu c.h.ặ.t, những chi tiết trước đây anh không để ý giờ lại thành những câu hỏi muốn hỏi mà không thể hỏi trực tiếp.

Chỉ không biết người bạn này còn dùng địa chỉ đó không, và có hồi âm cho anh không, anh nhớ nhà cậu ta năm xưa không bị liên lụy...

Viết xong, Kỳ Phóng lại cầm lá thư do dự, cuối cùng liếc nhìn Nghiêm Tuyết đang ngủ say trên giường, anh tìm phong bì trong ngăn kéo bỏ vào.

Lúc Kỳ Phóng tắt đèn, thực ra Nghiêm Tuyết chưa ngủ. Nhưng cô không thích suy nghĩ lung tung, nằm một lúc rồi cũng ngủ thật.

Sáng hôm sau đi làm, cô thấy trên tay Kỳ Phóng có thêm một lá thư, nhưng cũng không hỏi.

Dù sao lúc cô gửi thư về quê anh cũng không hỏi, nếu anh muốn cho cô biết thì đã nói rồi.

Đến điểm tập kết của đội gia thuộc, Đội trưởng Lâm hôm nay đi làm, nhưng vợ ông là Trình Ngọc Trinh lại vắng mặt, nghe nói đau bụng.

Cái "đau bụng" này có thể hiểu theo nhiều nghĩa: ăn bậy đau bụng, đến tháng đau bụng, thậm chí có người còn "A" lên một tiếng: "Có tin vui rồi à?"

Đội trưởng Lâm liếc nhìn người đó, ho khẽ không đáp. Mãi sau này Nghiêm Tuyết mới biết vợ chồng ông kết hôn gần mười năm mà chưa có con.

"Nghe đồn do ông ấy bị thương ảnh hưởng đến khả năng sinh sản nên vợ mới không chửa được, nếu không đời nào ông ấy nhường nhịn vợ thế?"

"Chắc thế, vụ việc của Tiểu Nghiêm lần trước chẳng phải không có câu trả lời thỏa đáng sao?"

Nghiêm Tuyết trước giờ không tham gia bàn tán, ai nói gì cô nghe nấy, ai hỏi đến thì cười trừ cho qua chuyện. Ngược lại Kim Bảo Chi ghi nhớ kỹ ân tình cô giúp đỡ lần trước, sau khi đợt trồng rừng kết thúc, Nghiêm Tuyết còn chưa lại sức, chị ấy đã xách hai mươi cân gạo, hai mươi cân bột mì sang nhà.

Thời buổi này lương thực là hàng hiếm, đừng thấy nhà Nghiêm Tuyết hay có thịt cá mà tưởng bở, thực ra lương thực ăn hàng ngày cũng chỉ trông vào khẩu phần cố định hàng tháng của hai vợ chồng.

Ở lâm trường nhà nào đông con trai ăn khỏe, thiếu lương thực thì một là độn thêm khoai tây không cần phiếu, hai là về nông thôn mua lương thực giá cao.

Giá cao này là cao thật sự, bột ngô cung cấp theo định mức giá chín xu một cân, mua ngoài chợ đen phải ba hào. Ba hào một cân mà còn là ngô hạt chưa xay, phải tự rang khô trên giường lò rồi mang đi xay, chứ đừng nói đến gạo trắng và bột mì.

Cô thực sự bị giật mình: "Chị làm gì thế?"

"Cảm ơn em hôm nọ đã nói đỡ cho chị," Kim Bảo Chi đáp gọn lỏn, "Nhà mẹ đẻ chị ở thôn Đại Hoàn gần đây, chị về nhà lấy đấy."

Nông thôn có đất phần trăm, chịu khó một chút còn có thể lén khai hoang trồng thêm, lương thực đúng là dư dả hơn.

"Nhà mẹ đẻ chị chẳng biết làm gì ngoài làm ruộng, nếu không năm xưa cũng chẳng tích cóp tiền mua thêm ruộng đất hàng năm, cuối cùng..."

Kim Bảo Chi bỏ lửng câu nói, phủi tay định về: "Sau này thiếu lương thực cứ bảo chị, chị về nhà lấy cho."

"Ấy chị đợi đã!" Nghiêm Tuyết đuổi theo.

Kim Bảo Chi dừng lại: "Em đừng có nói chuyện tiền nong với chị." Mặt chị ấy đanh lại.

Nghiêm Tuyết vốn định nói thế thật, nghe vậy liền đổi giọng: "Em định hỏi chị mua hết bao nhiêu, nếu còn mua được thì mua giúp em mỗi thứ hai mươi cân nữa."

Nghe Nghiêm Tuyết muốn mua thêm, sắc mặt Kim Bảo Chi dịu đi: "Mai chị về hỏi cho."

"Không vội đâu, bốn mươi cân này đủ vợ chồng em ăn một thời gian rồi." Nghiêm Tuyết vào nhà lấy hai mươi đồng đặt cọc, "Thừa thiếu tính sau."

Đợi biết giá cả rồi bù tiền đợt này cho người ta sau cũng được. Nhờ người ta chạy việc thì được, chứ ai lại để người ta biếu không bốn mươi cân lương thực bao giờ.

Không ngờ vừa tiễn Kim Bảo Chi, lại có khách đến, là Lang Nguyệt Nga đã lâu không gặp.

Từ khi nhà họ Lang tung tin kiện Khang Bồi Thắng tội h.i.ế.p d.ă.m không thành, nhà họ Khang vừa đến làm loạn vừa đến cầu xin, mẹ Lang Nguyệt Nga sợ con gái bị ảnh hưởng nên cho cô về nhà cậu lánh mặt. Đúng lúc chuyện vỡ lở, cả lâm trường xôn xao bàn tán, cô đi vắng cũng đỡ phải nghe những lời chướng tai gai mắt.

Thoáng cái đã hơn nửa tháng, Lang Nguyệt Nga đột ngột trở về, Nghiêm Tuyết cong mắt cười: "Sao? Chuyện đó có kết quả rồi à?"

"Em là thông minh nhất." Lang Nguyệt Nga cười rạng rỡ, ánh mắt như có lại tia sáng.

Cô không đi một mình mà đi cùng mẹ. Bà mẹ nghe vậy cũng cười tươi rói, xách đồ vào nhà: "Chuyện này đa tạ cháu nhiều lắm, nếu không nhờ cháu..." bà hạ giọng, "nếu không nhờ mưu kế của cháu thì con Nguyệt Nga nhà bác không thoát khỏi cái hố lửa ấy đâu."

Nghiêm Tuyết bị nhét vào tay một khúc thịt lạ hoắc: "Lần trước bác cảm ơn rồi mà?"

"Lần trước là lần trước, lần này là cảm ơn cháu bày mưu tính kế." Mẹ Lang Nguyệt Nga chỉ vào khúc thịt, "Cá chép sông Áp Lục mới đ.á.n.h bắt đấy, Nguyệt Nga về gặp người bán nên mua ngay một khúc cho cháu."

"Có con cá to thế này thật ạ?" Nghiêm Tuyết ngạc nhiên, cúi xuống nhìn kỹ.

Kiếp trước của cô cá sông Áp Lục hiếm lắm, con bảy tám cân đã lên báo rồi, nhìn kích thước và hình dáng khúc thịt trên tay, con cá này ít nhất cũng phải một hai mươi cân.

Mẹ Lang Nguyệt Nga gật đầu: "Có chứ, năm kia bác còn gặp con to hơn. Bác chọn khúc bụng ngon nhất cắt cho cháu đấy, đừng chê nhé."

Bà nắm tay Nghiêm Tuyết: "Cháu không biết đâu, vì chuyện con Nguyệt Nga mà bác khóc hết nước mắt. Hôm nọ nghe tin thằng Khang Bồi Thắng còn dám tìm đến, bác suýt tức ngất đi. Biết nó là cái thứ không ra gì thế này thì ngày xưa có c.h.ế.t bác cũng không gả con gái cho nó."

Nói rồi bà đỏ hoe mắt. Nghiêm Tuyết thấy bà nhắc chuyện buồn vội hỏi sang chuyện khác: "Hắn bị điều đi đâu rồi ạ?"

Mẹ Lang Nguyệt Nga quả nhiên quên buồn, cười hả hê: "Lộc Bì Câu." Sợ Nghiêm Tuyết không biết, bà giải thích thêm, "Một cái trấn hẻo lánh của huyện mình, đi xe khách lên huyện mất ba tiếng."

Trấn hẻo lánh đồng nghĩa với việc đơn vị công tác cũng chẳng ra gì, vì Khang Bồi Thắng không thuộc hệ thống lâm nghiệp.

Lên huyện mất ba tiếng xe, từ huyện về trấn Trừng Thủy, rồi từ Trừng Thủy về lâm trường, không mất sáu bảy tiếng thì đừng hòng đến nơi.

Quan trọng là lần này nhà họ Lang ra tay quá tàn nhẫn, Khang Bồi Thắng sau này có dám mượn rượu làm càn tìm đến nữa hay không còn chưa biết. Nghe ý mẹ Lang Nguyệt Nga thì đơn vị cũ của hắn đều biết chuyện hắn bị kiện, cộng thêm vụ ly hôn tai tiếng, trước khi chuyển đi hắn đã không dám vác mặt đến cơ quan một thời gian rồi.

"Nghe nói tốn chừng này." Mẹ Lang Nguyệt Nga thì thầm, giơ năm ngón tay lên, "Mẹ hắn phải bán cả nhà tổ đi, cả nhà ba người phải đến Lộc Bì Câu thuê nhà ở."

Năm trăm đồng, bằng một năm lương, không biết hồi cưới Lang Nguyệt Nga nhà hắn có tốn nhiều tiền thế không.

Lại còn là chuyển từ chỗ tốt đến chỗ khỉ ho cò gáy, chắc người nhà họ Khang lúc chạy chọt chuyện này uất ức đến thổ huyết mất.

Mẹ Lang Nguyệt Nga kể lể một hồi với Nghiêm Tuyết, như trút được gánh nặng trong lòng.

Kể chán chê chuyện thê t.h.ả.m của nhà họ Khang, bà mới sực nhớ ra, hỏi Nghiêm Tuyết: "À, bác nghe Nguyệt Nga bảo hôm đó đi cùng hai đứa còn có một cậu thanh niên nữa?"

Nghiêm Tuyết tưởng bà cũng muốn cảm ơn người ta: "Vâng, có một đồng chí ở lâm trường Tiểu Kim Xuyên."

"Bao nhiêu tuổi rồi? Có gia đình chưa? Chắc hai đứa quen cậu ta nhỉ?" Mẹ Lang Nguyệt Nga hỏi dồn.

Lang Nguyệt Nga giật áo mẹ một cái, Nghiêm Tuyết cũng hiểu ra vấn đề.

Mẹ Lang Nguyệt Nga bị con gái nhắc nhở đành thôi: "Mẹ chỉ hỏi thế thôi, có nói gì đâu." Nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm Nghiêm Tuyết.

Nghiêm Tuyết thành thật: "Cháu cũng mới gặp anh ta hai ba lần, không biết tên là gì."

"Thế à." Mẹ Lang Nguyệt Nga lộ rõ vẻ thất vọng, "Nghe Nguyệt Nga bảo đi cùng, bác cứ tưởng thân thiết lắm."

Đúng lúc Kỳ Phóng đi làm về, bà cũng thôi không hỏi nữa, cùng Lang Nguyệt Nga cáo từ ra về.

Người vừa đi khỏi, Nghiêm Tuyết đang định đi sơ chế khúc cá thì nghe chồng hỏi: "Lại là cái người tặng giày trượt patin à?"

Chẳng hiểu anh nghe được câu gì mà suy luận ra thông tin chính xác thế.

Nghiêm Tuyết cạn lời, cũng không tiện nói ra suy đoán của mình: "Chị Nguyệt Nga với bác gái sang cảm ơn chuyện hôm nọ, tiện thể muốn cảm ơn anh ta luôn ấy mà."

Kỳ Phóng không nói gì nữa, cúi đầu cầm bánh xà phòng giặt (khác với xà phòng thơm), không hiểu anh hỏi câu đó có ý nghĩa gì.

Nghiêm Tuyết ước lượng khúc cá, chắc cũng phải bốn năm cân: "Lát nữa em làm ít giá đỗ, nấu món cá chần (thủy chử ngư)." Rồi chỉ vào hai bao lương thực trên tủ, "Chị Bảo Chi hàng xóm mang sang đấy."

Kỳ Phóng vừa vào cửa đã nhìn thấy: "Đưa tiền chưa?"

Điểm này thì hai vợ chồng giống hệt nhau, không bao giờ chiếm hời của người khác. Nghiêm Tuyết cười: "Em đưa trực tiếp chị ấy chắc chắn không nhận, nên em nhờ mua thêm bốn mươi cân nữa, lúc đó biết giá rồi đưa luôn một thể."

Kỳ Phóng nghe xong không nói gì nữa, đổ nước bẩn đi, thay chậu nước sạch rửa lại.

Nghiêm Tuyết để ý tay anh dính đầy dầu máy: "Chú Từ lại nhờ anh tháo máy à?"

Ban đầu Kỳ Phóng qua đó chỉ đứng nhìn, sau thiếu người thì phụ Từ Văn Lợi một tay.

Rồi Từ Văn Lợi phát hiện ra anh chàng này còn được việc hơn hai thằng đệ t.ử của ông nhiều, nhìn qua là nhớ, bảo tháo đâu là tháo đấy, không sai một ly. Có lúc không dẫn đệ t.ử theo, hoặc đệ t.ử làm chậm quá, ông để anh làm luôn cho nhanh, mình còn được nghỉ ngơi.

Kỳ Phóng thản nhiên: "Ừ, hôm nay tháo xong hết rồi."

"Vậy sau này không cần đi nữa?" Nghiêm Tuyết đoán ý anh.

"Không cần." Kỳ Phóng trả lời ngắn gọn. Thực ra mấy ngày tới mới là phần quan trọng giảng về sửa chữa, Từ Văn Lợi rất muốn anh tiếp tục đến nhưng anh không đồng ý.

Thậm chí hôm qua anh đã có thể không cần đến nữa, vì xưởng sửa chữa hôm kia đã tháo đến phần truyền động thủy lực mà anh quan tâm.

Nói là tức giận thì sau cơn bùng nổ hôm đó hình như cũng nguôi ngoai rồi. Bốn chiếc máy kéo tập trung 50 này đúng là dùng hệ thống mà anh và thầy nghiên cứu.

Hai ngày nay anh kiên trì tháo cho xong, chủ yếu là muốn xem họ xử lý thế nào, tính đồng bộ của máy kéo ra sao.

Nói thật là có chút mới mẻ, nhưng không nhiều, thậm chí còn không phải là phiên bản mới nhất mà anh và thầy đã qua nhiều lần thử nghiệm điều chỉnh. Có cảm giác như họ vội vàng đưa ra một sản phẩm để báo cáo thành tích vậy. Thảo nào Ngô Hành Đức phải đích thân chạy đến tìm anh, tìm mọi cách moi tài liệu từ anh.

Nghĩ lại thấy thật mỉa mai, người tận tụy làm nghiên cứu thì bị bức c.h.ế.t, kẻ chỉ biết làm màu thì lại ngồi ghế cao, lại còn ông sư huynh quý hóa của anh nữa...

Kỳ Phóng cứ nghĩ đến là thấy chán ngán, chán ngán đám người đó, chán ngán cái thời cuộc mịt mờ không thấy tương lai này.

Vừa mới chùng lòng xuống thì nghe giọng nói vang lên phía sau: "Thế mai anh ở nhà trông nhà nhé, em đi trấn một chuyến. Hôm nay Chu Văn Huệ bảo đồ em cần về rồi, em tiện thể đi mua đường glucose, bán luôn chỗ thiên ma."

Anh lập tức bị kéo về với những chuyện vụn vặt đời thường: "Mai để tôi đi cho, gỗ làm nhà trường đã duyệt rồi, tôi đi xưởng gạch mua ít gạch, tranh thủ mấy hôm nay trời đẹp xây nhà luôn."

"Mua gạch?"

"Ừ, tôi muốn xây thêm một lớp gạch bên ngoài nhà."

Nhà "Bá Vương Khuyên" (nhà đất) ở lâm trường đúng là ấm, nhưng không chắc chắn bằng nhà gạch ngói, nhất là phần móng, không đào sâu được.

Nghiêm Tuyết nghĩ ngợi một chút, vào buồng trong lấy mấy tờ tiền đưa cho anh: "Mua cả ngói nữa đi, mái gỗ thoát nước kém hơn. Không thì anh mua mấy bao t.h.u.ố.c lá, xem hôm nào lâm trường có đầu máy đốt trong chạy ra trấn, hỏi xem có thể móc thêm một toa xe cho mình không."

Lâm trường xây nhà không dùng gạch, mái nhà đương nhiên cũng không dùng ngói, toàn dùng vỏ cây hoặc mảnh gỗ bào.

Xếp lớp lên nhau thì cũng thoát nước được, nhưng chống thấm chắc chắn không bằng ngói thật, độ bền cũng kém hơn. Đã có tiền thì làm một lần cho xong, đỡ phải nay sửa mai vá.

Còn chuyện móc thêm toa xe vào đầu máy đốt trong, chỉ cần mình tự bốc dỡ thì cũng không phải chuyện gì to tát.

Đúng lúc Kỳ Phóng rửa tay xong, nhận lấy tiền đút vào túi. Không ngờ vừa nhắc đến giày trượt, ngày hôm sau anh đã gặp người tặng giày trượt cho Nghiêm Tuyết trên tàu.

Người thanh niên ngồi cách anh một đoạn, không để ý đến anh. Nhưng nhân viên tàu qua soát vé nhận ra anh, nhìn anh thêm một cái rồi thôi, không nói gì.

Một lúc sau đi đến chỗ Tề Phóng, nhân viên tàu cũng không nhắc chuyện gặp chồng cô gái kia, chỉ nhìn gói giấy trên tay Tề Phóng - gói quà đi hai lần vẫn chưa tặng được: "Lại đi nhà cô à?"

"Ừ," Tề Phóng cười, móc tiền ra trả vé, "Lúc nãy không có ai thu."

Người khác có khi im ỉm đi luôn, nhưng anh thì khác, lần nào cũng mua vé nghiêm túc, không bao giờ ỷ lại quan hệ mà đi chui.

Nhân viên tàu đôi khi thấy anh thật thà quá, nhưng lại quý cái tính thật thà đó: "Chắc lần này về rồi đấy."

Tề Phóng gật đầu: "Cô tôi nhận ít ruộng, trước lễ 1/5 kiểu gì cũng phải về gieo hạt, không thì năm nay lấy gì mà ăn."

Đến nhà cô, quả nhiên cô anh đã về, chỉ là trên tay áo trái đeo băng tang đen, rõ ràng bố chồng cô đã không qua khỏi.

Lời chào chực thốt ra nghẹn lại, Tề Phóng lí nhí: "Chia buồn với cô."

"Không sao, hai năm nay ông yếu rồi, cả nhà cũng chuẩn bị tâm lý cả rồi."

Cô anh vẫn bình tĩnh, thấy anh xách gói đồ còn mắng: "Đến thì đến, quà cáp làm gì, tiền đó để dành mà lấy vợ."

Nhắc đến chuyện lấy vợ, bà sực nhớ ra: "Lúc đó cô đi vội quá chưa kịp hỏi, chuyện xem mắt của cháu thế nào rồi? Thành chưa? Nghe bảo con bé xinh lắm."

Tề Phóng biết nói sao đây, đành đưa gói nấm qua: "Cháu cũng chẳng biết thành hay chưa, cháu còn chưa gặp mặt người ta."

"Mấy tháng rồi mà vẫn chưa gặp?"

Cô anh không tin nổi, nhưng biết tính đứa cháu thật thà không biết nói dối, bà lập tức đứng dậy thay giày: "Đi, cô dẫn cháu đến tìm Đơn Thu Phương hỏi cho ra nhẽ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.