Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C44
Cập nhật lúc: 23/03/2026 15:05
CHƯƠNG 44: MÁU
Kinh thành đêm ấy chìm trong một sự tĩnh lặng đến gai người. Không có tiếng rao đêm của những người bán quà rong, không có tiếng cười đùa từ những t.ửu lâu ven sông, cũng chẳng có ánh đèn l.ồ.ng rực rỡ treo cao trước cổng các phủ đệ. Lệnh giới nghiêm của Nhị hoàng t.ử ban bố từ chập tối đã biến kinh đô phồn hoa trở thành một nghĩa địa khổng lồ, nơi những dãy nhà san sát nhau im lìm như những nấm mồ đá.
Trong sân sau phủ Định Nam, cái lạnh không đến từ gió mùa, mà đến từ sự căng thẳng đang cô đặc lại trong không gian. Ánh trăng khuyết xanh xao rọi xuống gốc đào non, hắt bóng hai đứa trẻ lên nền gạch bát tràng. Vân Hi vẫn ngồi đó, đôi mắt trong veo đầy ám ảnh bởi câu hỏi vừa thốt ra: “Vậy họ sẽ làm gì?”
Trường An nhìn nàng.
Đôi mắt hắn vốn dĩ thâm trầm như hố sâu không đáy, lúc này bỗng rực lên một tia sáng lạnh lẽo, sắc lẹm như lưỡi đao vừa tuốt khỏi bao. Hắn không còn là đứa trẻ vụng về cầm kiếm gỗ nữa. Khí thế tỏa ra từ người hắn trong khoảnh khắc ấy khiến không khí xung quanh dường như hạ xuống vài độ. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm quyện với mùi gỉ sắt mơ hồ từ hướng triều đình bay tới khiến bản năng của một chiến thần trong hắn thức tỉnh.
Hắn hạ giọng, tiếng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe, nhưng mỗi chữ thốt ra đều nặng tựa ngàn cân:
“G.i.ế.c người.”
Hai chữ đơn giản. Ngắn gọn đến tàn nhẫn. Nhưng nó đủ lạnh để khiến m.á.u trong huyết quản của Vân Hi như đông cứng lại. Nàng khựng lại, đôi bàn tay nhỏ nhắn bấu c.h.ặ.t vào tà váy lụa màu hoa đào, những ngón tay trắng bệch vì run rẩy. Nàng là tiểu thư khuê các, lớn lên trong nhung lụa và tiếng đàn, từ "g.i.ế.c" đối với nàng vốn chỉ nằm trong những trang sử cũ về các triều đại xa xưa, hay những lời mắng nhiếc xa xăm của đám gia nhân.
“Ở kinh thành sao?” – Vân Hi hỏi khẽ, giọng nàng lạc đi giữa tiếng gió rít qua kẽ lá. – “Nơi có phụ vương, có hoàng thượng, có trăm họ đang sinh sống... Họ thực sự sẽ làm chuyện đó ngay tại đây sao?”
Trường An nhìn về hướng cung cấm, nơi những mái ngói cong v.út đang nuốt chửng ánh trăng. Một nụ cười đắng chát, già dặn đến đáng sợ hiện lên trên môi hắn:
“Ở đâu cũng vậy. Khi lòng tham đã che mờ mắt, thì kinh thành hay biên thùy, hoàng cung hay miếu đổ, đều chỉ là bãi tha ma. Họ sẽ g.i.ế.c những kẻ cản đường, g.i.ế.c những kẻ không cùng phe phái, và đôi khi... g.i.ế.c cả những người thân thuộc nhất để chạm tay vào cái ngai vàng mục nát kia.”
Hắn siết c.h.ặ.t thanh kiếm gỗ trong tay. Lực đạo mạnh đến mức dải băng trắng trên tay hắn lại thấm thêm một vòng m.á.u đỏ tươi.
“Máu sẽ chảy, tiểu thư ạ. Nó sẽ không chảy trên sa trường xa xôi, mà sẽ chảy ngay dưới chân những cung điện nguy nga này. Nó sẽ thấm vào gạch đá, vào nước sông, và vào cả những giấc mơ của những kẻ còn sống.”
Gió đêm bỗng thổi thốc qua khu vườn, mang theo hơi lạnh từ lòng sông chảy quanh phủ. Cây đào non rung rinh mạnh mẽ, những chiếc lá xanh mướt cọ vào nhau tạo nên những tiếng xào xạc gấp gáp như tiếng nghiến răng của một linh hồn đang phẫn nộ. Vân Hi nhìn cây đào – sinh linh mà nàng và hắn đã cùng nhau vun trồng – rồi lại nhìn vào đôi bàn tay đầy vết chai sần của Trường An.
Nàng chợt nhận ra, sự bình yên bấy lâu nay chỉ là một ảo ảnh mong manh do phụ vương nàng tạo ra. Bên ngoài bức tường cao ngất kia, một con quái vật mang tên "Tranh quyền" đã bắt đầu nhe nanh múa vuốt, và món ăn duy nhất của nó chính là sinh mạng của con người.
“Trường An...” – Vân Hi thầm gọi, nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng len lỏi vào tận xương tủy. – “Nếu họ đến đây... nếu họ muốn g.i.ế.c chúng ta... ngươi có sợ không?”
Trường An quay lại nhìn nàng. Sát khí trong mắt hắn bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một sự dịu dàng pha lẫn chiếm hữu điên cuồng. Hắn quỳ một chân xuống trước mặt nàng, đặt thanh kiếm gỗ sang bên cạnh, rồi cầm lấy bàn tay đang run rẩy của Vân Hi.
“Ta không sợ c.h.ế.t. Ta chỉ sợ không đủ mạnh để đứng trước mặt người.” – Giọng hắn trầm xuống, chắc chắn như đinh đóng cột. – “Họ có thể nhuộm đỏ kinh thành này bằng m.á.u, nhưng muốn chạm đến một sợi tóc của người, họ phải bước qua xác của Trường An này trước tiên.”
Vân Hi nhìn hắn, nước mắt nàng rơi xuống, thấm vào dải băng trắng trên tay hắn. Nàng không biết mười năm sau thế giới sẽ ra sao, nàng không biết liệu lời hứa của một đứa trẻ có thể chống lại cả một vương triều hay không. Nhưng trong giây phút này, giữa cái đêm đen mịt mùng của kinh thành đang chuyển mình, nàng chọn tin hắn.
Đúng lúc đó, từ phía xa, vọng lại tiếng chuông báo động của tuần binh hoàng thành. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng va chạm của binh khí và cả những tiếng thét xé lòng vang lên rồi tắt lịm trong bóng tối. Mùi khói lửa bắt đầu phảng phất trong không trung, nồng nặc và tanh nồng.
Phủ Định Nam vốn đang im lìm bỗng nhiên bừng sáng bởi những ngọn đuốc. Tiếng quát tháo của các thống lĩnh, tiếng dàn quân của quân lính vương phủ bắt đầu rầm rập. Định Nam Vương đã xuất quân.
Trường An đứng dậy, hắn nhặt lại thanh kiếm gỗ, đôi mắt hướng về phía cổng phủ – nơi bóng tối đang bị x.é to.ạc bởi lửa đỏ. Hắn biết, đêm nay chính là khởi đầu của cuộc thanh trừng.
“Về phòng đi, tiểu thư.” – Hắn nói, giọng điệu không còn chút ngây ngô nào của trẻ nhỏ. – “Đừng ra ngoài, đừng nhìn xuống đất. Hãy nhắm mắt lại và nghĩ về hoa đào nở. Chuyện bên ngoài... cứ để ta.”
Vân Hi lầm lũi quay đi, bóng dáng nhỏ bé của nàng nhòa dần vào dãy hành lang tối tăm. Nàng không dám ngoảnh lại, vì nàng sợ sẽ thấy khuôn mặt của Trường An lúc này – khuôn mặt của một vị thần c.h.ế.t đang chờ đợi con mồi.
Đêm đó, trong kinh thành, thật sự có người c.h.ế.t.
Không phải một người, mà là hàng trăm người. Máu chảy lênh láng trên những phiến đá xanh của hoàng thành, thấm đẫm vào những tấm rèm lụa của các phủ đại thần. Nhị hoàng t.ử đã ra tay. Cuộc "tranh quyền" không còn là lời đồn, nó đã biến thành một thực tại đẫm m.á.u.
Và giữa biển m.á.u ấy, một đứa trẻ họ Trần đứng lặng dưới gốc đào, tay cầm kiếm gỗ, đôi mắt rực cháy ý chí bảo vệ duy nhất của đời mình. Hắn biết, kể từ đêm nay, đôi tay hắn sẽ không bao giờ còn sạch sẽ được nữa.
Đêm đó, trong kinh thành… thật sự có người c.h.ế.t. Nhưng đó mới chỉ là phát s.ú.n.g mở màn cho một thập kỷ đại loạn. Vân Hi nằm trong phòng, bịt c.h.ặ.t tai lại nhưng vẫn nghe thấy tiếng m.á.u rơi. Nàng không biết rằng, mười năm sau, chính nàng sẽ là người đứng trên tường thành nhìn Trường An cầm thanh trường kiếm đẫm m.á.u, san bằng cả kinh thành này chỉ để giữ lại một lời hứa dưới gốc đào.
