Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C46

Cập nhật lúc: 23/03/2026 15:05

CHƯƠNG 46: KHÔNG CÒN YÊN ỔN

Rạng sáng hôm sau, phủ Định Nam không còn tiếng chim hót líu lo đón chào nắng mới. Thay vào đó là một bầu không khí u uất, xám xịt như tro tàn của một giấc mộng bình yên vừa tan vỡ. Sương mù từ dòng sông chảy quanh kinh thành tràn vào, vướng lại trên những tán tùng già nua, làm ướt đẫm những phiến đá xanh dẫn vào thư phòng. Mùi m.á.u và khói lửa từ cuộc thanh trừng đêm qua vẫn thoang thoảng trong gió, dù quân lính đã dốc sức tẩy rửa những vệt m.á.u trên đường phố, nhưng cái mùi vị của sự c.h.ế.t ch.óc ấy đã kịp thấm sâu vào tâm trí của từng người dân kinh kỳ.

Bên trong thư phòng, rèm trúc đã được hạ xuống để ngăn cái lạnh se sắt của buổi sớm, nhưng dường như nó cũng ngăn luôn cả ánh sáng hy vọng. Vân Hi ngồi trước cây cổ cầm Phượng Vĩ, bộ y phục màu trắng thêu hoa đào nhạt của nàng trông lạc lõng giữa căn phòng ngập tràn bóng tối của sự lo âu.

Nàng đang học lại khúc Thanh Phong Dẫn. Đôi bàn tay nhỏ nhắn đặt lên dây tơ, nhưng chúng không còn vẻ thanh thoát, tự tại như mọi khi.

"Tưng... chát!"

Một âm thanh ch.ói tai, đứt quãng vang lên. Ngón tay Vân Hi run rẩy, nàng nhấn quá mạnh vào dây cung khiến nốt nhạc vốn dĩ phải thanh cao lại trở nên méo mó, gắt gỏng. Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố gắng hít một hơi sâu để bình tâm lại, nhưng hình ảnh những ngọn đuốc rực cháy và tiếng thét xé lòng đêm qua cứ như những thước phim quay chậm, nhảy múa trước mắt nàng.

Nàng bắt đầu lại.

"Tùng... tùng... tịch!"

Lại sai. Lần này là một nhịp hẫng. Tiếng đàn không còn là gió lướt qua khe núi, mà giống như tiếng một cành cây khô bị bẻ gãy một cách thô bạo. Vân Hi cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình nghẹn lại, một nỗi bực bội vô cớ dâng trào. Nàng đập mạnh tay xuống mặt đàn, khiến những dây tơ rung lên bần bật, tạo ra một mớ âm thanh hỗn độn, bi thương.

“Ta không đ.á.n.h được!”

Vân Hi thét lên, giọng nói nhỏ bé mang theo sự bất lực tột cùng. Nàng đẩy cây đàn ra xa, đôi mắt đỏ hoe nhìn vào hư không. Những giọt nước mắt ấm nóng bắt đầu lăn dài trên gò má trắng ngần, thấm vào lớp lụa mỏng. Nàng hận mình không thể tập trung, hận cái thế giới ngoài kia đang sụp đổ, và hận cả sự bình yên giả tạo mà nàng đang cố công bám víu.

Lão phu đồ hôm nay không đến. Ông đã bị vương gia triệu tập để soạn thảo thư tín ngoại giao cấp bách. Căn thư phòng chỉ còn lại nàng và một bóng người thâm trầm đang đứng lặng lẽ sau bức mành che.

Trường An bước ra. Hắn không cầm kiếm gỗ, dải băng trên tay hắn đã được thay mới nhưng vẫn còn lấm lem bụi đất của một đêm không ngủ. Hắn nhìn Vân Hi, ánh mắt đen thẫm không chút gợn sóng, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự thấu hiểu xuyên thấu tâm can.

“Vì ngươi không còn yên tâm.”

Giọng nói của Trường An trầm đục, vang lên giữa gian phòng tĩnh mịch như một lời phán quyết cuối cùng. Hắn đi đến cạnh nàng, nhìn vào cây cổ cầm quý giá đang nằm im lìm một cách tội nghiệp.

Vân Hi ngước mắt lên, giọng nàng nghẹn ngào: “Ngươi nói gì? Ta đã luyện tập rất chăm chỉ. Ta đã thuộc từng nốt nhạc, từng vị trí đặt tay... Tại sao hôm nay tay ta lại không nghe lời ta? Tại sao tiếng đàn lại xấu xí đến thế?”

Trường An ngồi xuống nền gỗ, đối diện với nàng. Hắn chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi những toán binh lính của vương phủ đang dàn quân với gươm tuốt trần.

“Nhạc lý không nằm ở ngón tay, nó nằm ở nhịp tim. Đêm qua, nhịp tim của ngươi đã bị tiếng vó ngựa làm loạn. Ngươi không còn tin rằng bức tường của phủ Định Nam này là bất khả xâm phạm nữa. Ngươi sợ hãi rằng tiếng đàn của mình sẽ bị tiếng thét của người c.h.ế.t át mất.”

Vân Hi im lặng. Nàng cúi đầu, hai vai run lên bần bật. Đúng vậy, nàng không còn yên tâm. Nàng sợ hãi mỗi khi nghe thấy một tiếng động lạ, sợ hãi mỗi khi thấy phụ vương mang theo sát khí trở về, sợ hãi rằng ngày mai khi thức dậy, Trường An sẽ không còn đứng dưới gốc đào nữa.

“Ta phải làm sao đây, Trường An?” – Nàng thì thầm, tiếng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. – “Kinh thành không còn yên ổn, vương phủ không còn yên ổn... Vậy tiếng đàn của ta biết gửi vào đâu?”

Trường An nhìn nàng, đôi bàn tay chai sần của hắn khẽ nắm lấy đôi vai mỏng manh của Vân Hi. Hắn muốn bảo nàng hãy quên đi, nhưng hắn biết đó là lời nói dối. Thế giới này đã chính thức tước đoạt đi sự ngây thơ của nàng.

“Đừng cố đ.á.n.h khúc nhạc của gió mát nữa.” – Trường An gằn giọng, ánh mắt hắn rực cháy một ý chí mãnh liệt. – “Nếu thế giới này đã loạn, hãy đ.á.n.h khúc nhạc của bão tố. Nếu ngươi không thể tìm thấy sự bình yên bên ngoài, hãy tìm thấy sức mạnh bên trong sự sợ hãi. Vân Hi, người giữ mệnh không phải là người đứng ngoài vòng xoáy, mà là người điều khiển vòng xoáy ấy.”

Vân Hi nhìn hắn, nàng thấy trong mắt Trường An không còn là đứa trẻ phản tướng của ngày nào, mà là bóng dáng của một vị chiến thần đang dần thức tỉnh. Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào sự yếu đuối của nàng, khiến nàng bừng tỉnh giữa cơn mê của nỗi sợ.

Nàng đưa tay lên lau sạch nước mắt, hít một hơi thật sâu. Mùi hương nhài từ chiếc khăn lụa trên cổ tay Trường An tỏa ra, thanh khiết và vững chãi.

“Ngươi nói đúng. Ta không thể trốn tránh được nữa.”

Vân Hi kéo cây đàn lại trước mặt. Lần này, nàng không cố ép mình phải nhẹ nhàng. Nàng đặt tay lên dây tơ, những nốt nhạc vang lên mang theo sự u uất, sắc lạnh và mạnh mẽ. Đó không còn là Thanh Phong Dẫn, mà là một khúc nhạc vô danh, kể về một đêm m.á.u chảy đầu rơi, kể về một lời thề dưới gốc đào.

Trường An đứng dậy, hắn bước ra phía sân sau. Gió cuối xuân vẫn thổi, nhưng lần này nó mang theo hơi thở của một sự đổi thay tàn khốc. Hắn đi đến cạnh cây đào non — cái cây mà họ đã cùng nhau vun trồng với bao hy vọng về một tương lai nở hoa rực rỡ.

Trường An khựng lại.

Dưới chân hắn, giữa những phiến đá xanh xám, là một màu xanh úa lịm.

Cây đào nhỏ… rơi một chiếc lá đầu tiên.

Chiếc lá đào vốn dĩ phải xanh mướt cho đến hết mùa hạ, nay lại rụng xuống khi xuân còn chưa qua hẳn. Nó nằm đó, đơn độc và héo hắt, như một điềm báo cho sự lụi tàn của một thời kỳ bình lặng. Cây đào cảm nhận được hơi thở của sát khí, cảm nhận được sự bất ổn của những người chăm sóc nó. Nó đang bắt đầu héo úa, giống như trái tim của hai đứa trẻ đang phải gồng mình chống lại cơn bão quyền lực.

Trường An nhặt chiếc lá lên, siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay. Hắn nhìn về phía thư phòng, nơi tiếng đàn của Vân Hi đang trở nên đanh thép hơn bao giờ hết.

Hắn biết, ngày hôm nay không chỉ là ngày chiếc lá rơi, mà là ngày hắn phải đưa ra quyết định cuối cùng. Hắn không thể ở lại đây để nhìn chiếc lá thứ hai, thứ ba rụng xuống. Hắn phải đi vào tâm bão, để tìm lấy sức mạnh giữ cho gốc đào này không bị bật rễ.

Cây đào nhỏ… rơi một chiếc lá đầu tiên. Một sự rụng rơi không đúng mùa, báo hiệu cho một cuộc ly biệt không mong muốn. Vân Hi đ.á.n.h xong một bản nhạc đầy sát khí, nhìn ra cửa sổ và thấy bóng lưng Trường An đang bước về phía chính điện. Nàng không biết rằng, kể từ khoảnh khắc chiếc lá ấy chạm đất, mười năm ly biệt của họ đã chính thức bắt đầu đếm ngược.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - Chương 46: C46 | MonkeyD