Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 111
Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:10
CHƯƠNG 111: ĐẠI HỘI TÂN MÔN
Quảng trường Thiên Ấn rực rỡ dưới ánh nắng ban mai, những cột đá chạm khắc hình rồng uốn lượn tỏa ra uy nghiêm của một tông môn đứng đầu Tuyết Sơn. Hôm nay là ngày Đại hội Tân môn – dịp để các đệ t.ử trẻ tuổi của Điện Trường Sinh và các chi nhánh dưới chân núi cùng tề tựu, so tài và nhận lấy sự chỉ điểm của các bậc tiền bối. Không khí vốn dĩ luôn tĩnh mịch của đỉnh núi nay bỗng trở nên huyên náo bởi tiếng cười đùa và sự háo hức của hàng trăm thiếu niên.
Giữa đám đông ấy, A Hi đứng cô độc một góc dưới gốc tùng già. Nàng mặc bộ y phục môn phái màu trắng ngà, thắt lưng thêu chỉ bạc – dấu hiệu của một đệ t.ử chân truyền của Trưởng lão. Mười tuổi, vẻ đẹp của nàng đã bắt đầu sắc sảo, nhưng khí chất lại quá lạnh lùng, khiến những đứa trẻ cùng lứa không ai dám lại gần. Nàng không quan tâm đến sự náo nhiệt xung quanh, đôi mắt đen sâu thẳm chỉ thỉnh thoảng liếc về phía bệ đá cao nhất, nơi sư phụ nàng – Trần Diệp – đang ngồi thiền định với vẻ mặt không cảm xúc.
Sự hiện diện đặc biệt của A Hi luôn là cái gai trong mắt nhiều người. Họ ghen tị với việc nàng được vị Trưởng lão thanh cao nhất đích thân nuôi dạy, được dùng những linh d.ư.ợ.c quý hiếm nhất. Một nhóm đệ t.ử từ Ngoại viện, dẫn đầu là một thiếu niên tên là Lâm Hải – con trai của một gia tộc có thế lực dưới chân núi – bắt đầu tiến lại gần nàng với nụ cười chế nhạo.
— "Nhìn xem, đây chẳng phải là 'Thánh nữ' của Điện Trường Sinh sao?" — Lâm Hải lên tiếng, giọng nói oang oang cố tình để mọi người xung quanh đều nghe thấy. — "Nghe nói nàng ta được Trưởng lão nhặt được giữa bão tuyết, chẳng rõ lai lịch, cũng chẳng có tông môn nào nhận."
A Hi không quay đầu lại, tay nàng vẫn nắm c.h.ặ.t thanh kiếm gỗ, gương mặt bình thản như mặt nước hồ băng. Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Lâm Hải đã khiến bình tĩnh của nàng sụp đổ.
— "Thực ra ai mà chẳng biết, nàng chỉ là một đứa trẻ không cha không mẹ, một kẻ bị bỏ rơi mà thôi. Chắc hẳn cha mẹ nàng thấy nàng là điềm xấu nên mới ném vào rừng cho hổ vồ. Loại người không có gốc gác như nàng, sao xứng đáng đứng ở đây, làm bẩn cả y phục của Điện Trường Sinh?"
Tiếng cười rộ lên từ nhóm đệ t.ử xung quanh. Những ánh mắt khinh khi, những lời xì xào bàn tán về "đứa trẻ hoang" bắt đầu lan rộng như một loại nọc độc. A Hi cảm thấy vết bớt hoa đào trên n.g.ự.c mình bỗng chốc nóng rực lên, một luồng nhiệt lượng lạ lùng chạy dọc theo huyết quản, kích thích ma tính vốn đã được Trần Diệp cố công trấn áp suốt mười năm.
A Hi chậm rãi quay lại. Ánh mắt nàng lúc này không còn là ánh mắt của một đứa trẻ mười tuổi, mà là đôi mắt đỏ rực đang ẩn hiện sự tàn khốc của một Ma thần. Nàng bước tới trước mặt Lâm Hải, khoảng cách mười bước chân định mệnh bị nàng xóa bỏ chỉ trong một nhịp thở.
— "Ngươi vừa nói gì?" — Giọng nàng trầm thấp, lạnh lẽo đến thấu xương.
Lâm Hải bị khí thế của nàng làm cho giật mình, nhưng vì sĩ diện trước mặt đám đông, hắn vẫn cố chấp vênh mặt lên: — "Ta nói ngươi là đồ không cha mẹ, là loại rác rưởi bị bỏ rơi! Ngươi định làm gì? Đánh ta sao? Trưởng lão dạy ngươi 'đạo' để ngươi dùng nó bắt nạt người khác à?"
"Chát!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. A Hi không dùng kiếm, nàng dùng tay không tát mạnh vào mặt Lâm Hải khiến hắn ngã nhào ra đất. Sự việc diễn ra quá nhanh khiến không ai kịp phản ứng.
— "Ngươi... ngươi dám đ.á.n.h ta?" — Lâm Hải ôm mặt, đôi mắt hằn lên sự tức giận. Hắn rút thanh kiếm sắt bên hông ra, lao về phía A Hi. — "Đồ con hoang, ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là lễ độ!"
A Hi không lùi bước. Nàng vung thanh kiếm gỗ lên. Động tác của nàng không có sự thanh thoát của tiên đạo, mà mang theo sự dứt khoát, tàn nhẫn của một sát thủ. Mỗi nhát kiếm gỗ đ.á.n.h ra đều nhắm thẳng vào những huyệt đạo hiểm yếu của đối phương. Lâm Hải dù lớn tuổi hơn và dùng kiếm thật, nhưng trước những chiêu thức "không tình" mà Trần Diệp đã dạy cho A Hi, hắn nhanh ch.óng bị dồn vào đường cùng.
"Rắc!"
Thanh kiếm gỗ của A Hi đập mạnh vào cổ tay Lâm Hải khiến thanh kiếm sắt văng ra xa. Nàng không dừng lại ở đó, nàng lao tới, dùng chuôi kiếm thúc mạnh vào bụng đối phương, rồi dẫm lên n.g.ự.c hắn khi hắn ngã xuống.
— "Cha mẹ ta có thể bỏ ta, nhưng ta không bao giờ cho phép một kẻ rác rưởi như ngươi nhắc đến họ bằng cái miệng bẩn thỉu đó." — A Hi ghé sát tai Lâm Hải, thanh âm nhỏ nhưng sắc lẹm như d.a.o cạo. — "Lần sau nếu còn dám nói, ta sẽ cắt lưỡi ngươi để nuôi tuyết báo."
Đám đông bỗng chốc im bặt khi thấy Lâm Hải nằm rên rỉ dưới chân A Hi. Máu từ khóe môi hắn chảy ra, nhuốm đỏ cả một mảng sân đá trắng muốt. Ngay lúc đó, một uy áp khổng lồ đổ ập xuống quảng trường.
— "Dừng tay!"
Trần Diệp từ bệ đá cao nhất hạ xuống, tà áo trắng bay lượn như một cơn lốc. Hắn đứng giữa A Hi và nhóm đệ t.ử đang hoảng loạn. Gương mặt hắn lúc này lạnh lùng đến mức khiến người ta phải rùng mình. Hắn nhìn vũng m.á.u trên sân, rồi nhìn vào đôi mắt vẫn còn vương chút sắc đỏ của A Hi.
— "Trưởng lão! Xin hãy làm chủ cho con! Nàng ta... nàng ta ra tay tàn độc, định g.i.ế.c người ngay giữa Đại hội!" — Lâm Hải gào khóc, cố gắng tìm kiếm sự thương hại.
Trần Diệp không thèm nhìn Lâm Hải lấy một cái. Hắn tiến lại gần A Hi, bàn tay thon dài đưa lên. Mọi người đều tưởng hắn sẽ ban cho nàng một cái tát vì tội làm loạn, nhưng bàn tay ấy chỉ dừng lại giữa không trung, rồi nhẹ nhàng lau đi một vệt m.á.u b.ắ.n trên gò má của nàng.
— "Nàng đ.á.n.h hắn, vì hắn nói nàng không có cha mẹ sao?" — Trần Diệp hỏi, thanh âm không mang theo sự tức giận, mà là một nỗi u uất sâu thẳm.
A Hi nhìn thẳng vào mắt sư phụ, nàng không hối lỗi, cũng không sợ hãi: — "Vâng. Con không nợ hắn, hắn cũng chẳng nợ con, nhưng hắn dám sỉ nhục sự tồn tại của con. Sư phụ dạy con phải mạnh để không bị dẫm đạp, con chỉ làm đúng như lời người dạy."
Trần Diệp im lặng rất lâu. Hắn nhớ về kiếp trước, nhớ về lúc nàng cũng từng bị vương triều sỉ nhục là "Yêu hậu" không rõ nguồn gốc. Hắn quay sang nhìn các vị trưởng lão khác và đám đệ t.ử đang xì xào:
— "Kẻ sỉ nhục đồng môn, phạt quỳ tại Sám Hối Đài ba ngày. Đệ t.ử chân truyền của ta ra tay trừng trị kẻ có miệng lưỡi không sạch, đó là hành động giữ gìn thanh quy của Điện Trường Sinh. Ai có ý kiến khác?"
Sát khí tỏa ra từ người Trần Diệp khiến không ai dám ho khan một tiếng. Hắn quay lại, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy vết chai sần của A Hi, kéo nàng đi thẳng về phía mật thất, để lại sau lưng một quảng trường đầy rẫy sự kinh hãi.
Về đến mật thất, Trần Diệp buông tay nàng ra. Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ trắc, đôi mắt đỏ rực bỗng chốc hiện rõ.
— "A Hi, nàng có biết mình vừa làm gì không? Nàng đã để lộ ma tính trước mặt thiên hạ." — Trần Diệp thở dài, thanh âm mang theo sự mệt mỏi. — "Thiên Đạo sẽ sớm nhận ra nàng không phải là một hài nhi bình thường."
A Hi quỳ xuống bên chân hắn, lần này nàng không giữ khoảng cách mười bước chân. Nàng tựa đầu vào đầu gối của hắn, giọng nói nhỏ bé nhưng kiên định: — "Con không sợ Thiên Đạo. Con chỉ sợ người cũng nghĩ con là đứa trẻ không cha mẹ, là điềm xấu. Sư phụ... người là người thân duy nhất của con, đúng không?"
Tim Trần Diệp nhói đau. Một lần nữa, lời nói của nàng đ.â.m trúng vào ảo ảnh kinh thành trong đầu hắn. Hắn đưa tay vuốt tóc nàng, mái tóc đen mượt mà như nhung.
— "Nàng không cần cha mẹ, cũng không cần tông môn." — Trần Diệp thầm thì, giọng nói như một lời thề nguyền. — "Ta là cha, là mẹ, là sư phụ, và là cả thế giới của nàng. Kiếp này, kẻ nào dám gọi nàng là 'đứa trẻ bỏ rơi', ta sẽ khiến cả dòng họ hắn biến mất khỏi mặt đất này."
Hình ảnh vị Trưởng lão thanh cao đang ôm lấy thiếu nữ mang thiên mệnh báo thù. Đại hội Tân môn đã kết thúc trong m.á.u và sự sợ hãi, nhưng nó cũng chính thức đ.á.n.h dấu sự kết thúc của tuổi thơ yên bình của A Hi. Nàng đã biết dùng sức mạnh để đòi lại tôn nghiêm, và Trần Diệp đã chọn cách đứng về phía bóng tối để bảo vệ đóa hoa đào của mình.
Trần Diệp nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây đen bắt đầu kéo đến bao phủ đỉnh Trường Sinh: "A Hi, hôm nay nàng chỉ đ.á.n.h một đệ t.ử, nhưng ngày mai, nàng sẽ phải đ.á.n.h cả thiên hạ này. Đừng lo, ta đã chuẩn bị sẵn một biển m.á.u để nàng bước đi rồi. Kẻ nào dám nói nàng không gốc gác... ta sẽ dùng xương cốt của chúng để dựng lên ngai vàng cho nàng." Sấm sét nổ vang, báo hiệu bão tố thực sự bắt đầu.
