Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 112

Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:10

CHƯƠNG 112: HÌNH PHẠT NGHIÊM KHẮC

Bão tuyết đột ngột tràn về trên đỉnh Trường Sinh, xóa tan chút nắng tàn còn sót lại của ngày Đại hội huyên náo. Gió rít gào qua những khe cửa đá, mang theo hơi lạnh của vạn năm băng giá, bao trùm lấy quảng trường Sám Hối – nơi chỉ dành cho những đệ t.ử phạm phải trọng tội của môn phái. Giữa khoảng sân rộng mênh m.ô.n.g, một bóng hình nhỏ bé đang quỳ đơn độc, lưng thẳng tắp như một nhành mai kiên cường trước gió bão.

A Hi vẫn mặc bộ y phục trắng ngà của đệ t.ử chân truyền, nhưng giờ đây nó đã thấm đẫm sương tuyết, nặng nề bám c.h.ặ.t vào làn da tái nhợt. Nàng quỳ đó, đôi bàn tay nhỏ nhắn đặt lên đầu gối, mắt nhắm nghiền, mặc cho từng bông tuyết muối quất vào mặt đau rát. Nàng không kêu ca, không run rẩy, khí chất tàn nhẫn và lạnh lùng tỏa ra từ cơ thể mười tuổi khiến tuyết rơi xung quanh dường như cũng phải chững lại.

Từ trên hành lang cao v.út của chính điện, Trần Diệp đứng đó, tà áo bào trắng bay lượn trong gió tuyết, trông hắn như một vị thần cai quản mùa đông đang quan sát kẻ phàm trần lầm lỗi. Ánh mắt hắn lạnh lẽo vô cảm, nhưng sâu trong đôi mắt đỏ rực ma tính là một sự giằng xé dữ dội. Hắn đã bảo vệ nàng trước mặt đám đông, nhưng khi cánh cửa mật thất khép lại, hắn lại là người đầu tiên hạ lệnh phạt nàng.

Hắn chậm rãi bước xuống từng bậc thang đá, tiếng bước chân nhẹ tênh nhưng lại mang theo uy áp nặng nề. Trần Diệp dừng lại trước mặt A Hi, khoảng cách đúng mười bước chân định mệnh.

— "A Hi, nàng có biết tại sao mình phải quỳ ở đây không?" — Giọng nói của hắn nhàn nhạt, tan vào tiếng gió rít.

A Hi mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào sư phụ, không một chút oán hận: — "Vì con đã đ.á.n.h người. Vì con đã để lộ ma tính. Vì con đã làm bẩn danh tiếng thanh cao của người."

— "Sai rồi." — Trần Diệp tiến lại gần thêm một bước, luồng khí lạnh tỏa ra từ người hắn còn đáng sợ hơn cả bão tuyết ngoài kia. — "Ta phạt nàng không phải vì nàng đ.á.n.h kẻ rác rưởi đó, cũng chẳng phải vì cái danh tiếng hư vinh của Điện Trường Sinh này. Ta phạt nàng vì nàng đã để cảm xúc điều khiển thanh kiếm của mình."

Hắn cúi xuống, nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn đã tím tái vì lạnh của nàng, thanh âm trở nên đanh thép: — "Kẻ thù sỉ nhục nàng, nàng dùng m.á.u để trả đũa, đó là bản năng của thú dữ. Nhưng một kẻ nắm giữ thiên hạ phải biết dùng sự im lặng để g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương. Nàng để lộ sự tức giận, có nghĩa là nàng đã để lộ điểm yếu. Nếu hôm nay kẻ đối diện không phải là một đệ t.ử ngu dốt mà là một cao thủ tâm cơ, nhát kiếm đó đã không nhắm vào tay hắn, mà là nhắm vào tim nàng rồi."

A Hi khẽ mím môi, vết bớt hoa đào trên n.g.ự.c nàng đang đập rộn ràng, dường như muốn phản kháng lại sự áp chế của cái lạnh và lời dạy bảo khắc nghiệt này.

— "Nhưng hắn sỉ nhục cha mẹ con... hắn nói con là đồ hoang." — Giọng nàng run lên, không phải vì lạnh, mà vì nỗi đau bị khơi lại.

— "Vậy thì đã sao?" — Trần Diệp hờ hững nói, đôi mắt đỏ rực của hắn xoáy sâu vào linh hồn nàng. — "Cha mẹ nàng là ai không quan trọng. Quan trọng là nàng đang đứng ở đâu. Nàng càng phản ứng mạnh mẽ, chúng càng biết đó là vết thương của nàng. A Hi, muốn báo thù, tâm nàng phải lạnh hơn tuyết đỉnh Trường Sinh này, phải cứng hơn băng ngọc vạn năm. Một kẻ dễ dàng nổi giận vì vài lời nói nhảm nhí, vĩnh viễn không bao giờ có thể bước chân vào hoàng cung kinh thành kia lần nữa."

Hắn phất tay, một luồng linh lực lạnh buốt bao phủ lấy A Hi, khiến lớp tuyết dưới chân nàng đóng thành băng cứng, khóa c.h.ặ.t lấy cơ thể nàng trong tư thế quỳ.

— "Quỳ ở đây cho đến khi nào nàng cảm nhận được cái lạnh này không còn làm nàng đau nữa, cho đến khi nào tâm nàng tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, ta mới cho phép nàng đứng dậy. Nếu nàng không chịu nổi, cứ việc từ bỏ vị trí đệ t.ử chân truyền, xuống núi làm một kẻ phàm trần không gốc gác."

Trần Diệp xoay người đi, bóng dáng sừng sững khuất dần trong màn sương mù dày đặc. Hắn không ngoảnh lại nhìn lấy một lần, nhưng bàn tay giấu trong tay áo đã siết c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u.

Mưu sĩ Thẩm Huyền hiện thân dưới một gốc tùng phủ đầy tuyết, đôi mắt bạc nhìn theo Trần Diệp với vẻ trách móc: — "Ngươi quá tàn nhẫn rồi, Trần Diệp. Nàng mới mười tuổi. Nhát kiếm xuyên tâm kiếp trước còn chưa đủ sao mà giờ ngươi lại muốn đóng băng cả trái tim nàng?"

Trần Diệp dừng bước, tà áo bào trắng của hắn nhuốm đầy hơi lạnh của sự cô độc: — "Thẩm Huyền, ngươi không hiểu. Thiên Đạo đang theo dõi. Nếu ta không rèn luyện cho nàng một tâm tính sắt đá ngay từ bây giờ, nàng sẽ lại một lần nữa đỡ kiếm cho ta. Ta thà nhìn nàng chịu lạnh đêm nay, còn hơn nhìn nàng tan biến trong biển lửa một lần nữa."

— "Nhưng nàng sẽ hận ngươi." — Thẩm Huyền thở dài.

— "Hận ta cũng tốt." — Trần Diệp nhắm mắt lại, ảo ảnh người con gái mặc đồ cưới đỏ rực lại hiện về. — "Càng hận ta, nàng sẽ càng mạnh mẽ. Ta không cần nàng yêu ta, ta chỉ cần nàng sống sót để dẫm nát vương triều Yên thị."

Trong khi đó, ở quảng trường Sám Hối, A Hi vẫn quỳ im lìm. Tuyết đã phủ trắng mái tóc đen dài của nàng, lông mi nàng đóng băng, nhưng đôi mắt nàng lại rực sáng một cách lạ kỳ. Nàng không hận Trần Diệp. Nàng đang cố gắng thẩm thấu từng lời hắn nói. Nàng bắt đầu cảm nhận được luồng khí lạnh đang xâm nhập vào mạch m.á.u, hòa quyện với ma tính, tạo thành một loại sức mạnh mới – một sự lạnh lùng tĩnh lặng đến đáng sợ.

Nàng nhìn về phía tẩm điện của sư phụ, thầm thì trong tâm tưởng: "Sư phụ, người muốn con không có cảm xúc, muốn con trở thành một tảng đá băng. Được, con sẽ làm như ý người. Nhưng người hãy nhớ, khi trái tim con hoàn toàn đóng băng, đó cũng là lúc con sẽ không bao giờ cần đến sự bảo bọc của người nữa."

Đêm trôi qua trong sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Đến khi ánh hừng đông đầu tiên của ngày mới chiếu rọi xuống đỉnh núi, bão tuyết mới dần tan đi. Trần Diệp xuất hiện lần nữa, hắn đứng trước bóng hình trắng xóa đã bị tuyết phủ kín của A Hi.

Hắn phất tay hóa giải linh lực trấn áp. Lớp băng vỡ vụn, A Hi từ từ mở mắt. Nàng chậm rãi đứng dậy, dù đôi chân đã tê dại hoàn toàn nhưng nàng không hề lảo đảo. Nàng cúi đầu hành lễ, động tác chuẩn xác và xa cách đến mức khiến trái tim Trần Diệp nhói đau một nhịp vạn năm.

— "Tạ ơn sư phụ đã dạy bảo. Đệ t.ử đã thông suốt." — Giọng nàng không còn chút d.a.o động, phẳng lặng như tờ giấy trắng.

Trần Diệp nhìn nàng, hắn biết mình đã thành công, nhưng hắn cũng biết mình vừa đ.á.n.h mất đi chút hơi ấm cuối cùng của đứa trẻ mười tuổi ấy. Hình phạt nghiêm khắc đã kết thúc, nhưng một bức tường băng giá vĩnh cửu đã chính thức được dựng lên giữa hai người.

Hai thầy trò bước đi trên tuyết, bóng họ kéo dài dưới ánh mặt trời lạnh lẽo. A Hi đã bắt đầu rèn luyện được tâm tính của một vị Yêu hậu tương lai, và Trần Diệp đã chính thức trở thành người thầy tàn nhẫn nhất trần gian, tất cả chỉ vì một lời hứa bảo vệ đầy đau thương từ kiếp trước.

Trần Diệp nhìn dấu chân nhỏ nhắn nhưng vững chãi của A Hi trên tuyết: "Nàng đã lạnh lùng hơn rồi, A Hi. Đó là cái giá phải trả để đứng trên đỉnh cao. Nhưng hãy nhớ, khi trái tim nàng hoàn toàn là băng giá, ta sẽ là người duy nhất tình nguyện dùng lửa của linh hồn mình để sưởi ấm cho nàng, dù cái giá phải trả là sự tan biến của chính ta." Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi hương của hoa đào sắp rộ nở giữa mùa đông.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.