Thủy Phỉ Về Bờ - 10
Cập nhật lúc: 05/09/2026 00:02
Vết nứt thật ra không lớn.
Chỉ là lớp tro trộn dầu trẩu dùng để vá thuyền chưa được nén c.h.ặ.t.
Mái chèo cũng chưa hỏng, thay một đoạn cán mới là vẫn dùng được.
Ta đứng lên nhìn quản sự.
“Ba lượng bạc đến một tấm buồm mới còn chưa mua nổi.”
“Ngươi mua chiếc thuyền này về để chẻ củi sao?”
Người nọ nhận ra ta, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Nguyễn nương t.ử, làm ăn thì phải biết tính toán.”
“Vậy càng phải tính cho đúng.”
“Vá đáy thuyền chỉ tốn nửa lượng.”
“Thay mái chèo, thêm dây chão cũng chưa tới hai tiền.”
“Phần còn lại không phải tính toán, mà là ép giá.”
Mặt quản sự lập tức khó coi.
Hắn trầm giọng: “Một phụ nhân như ngươi thì hiểu gì giá thuyền?”
Ta không tranh cãi.
Ta tháo sợi dây cũ ở mũi thuyền, đổi thành một nút sống rồi kéo thử.
Chiếc thuyền nhỏ thuận theo dòng nước nhẹ nhàng dịch ra nửa trượng.
Dưới đáy chỉ rịn vài giọt nước, hoàn toàn chưa đến mức bỏ đi.
Người quanh bến thấy vậy dần tụ lại xem.
Ta trao đầu dây cho Tần bá.
“Chiếc thuyền này còn chạy được.”
“Nếu bá bằng lòng, ta sẽ nhờ thợ mộc sửa lại giúp.”
“Sửa xong thì tới nha môn đường sông đăng ký.”
“Sau này chuyên chạy những chuyến ngắn trong thành, nước êm, hàng nhẹ, A Mãn cũng có thể theo bá học ghi sổ.”
Tần bá ngẩng đầu nhìn ta, vành mắt lập tức đỏ lên.
Quản sự hàng buôn còn định nói gì thì phía sau đám đông bỗng vang lên một giọng trầm.
“Từ bao giờ giá thuyền ở bến Bình lại do hàng buôn tự quyết?”
Hạ Minh Xuyên từ ngoài đám đông bước vào.
Sau lưng chàng còn có một thư lại của nha môn đường sông.
Chàng vừa từ thượng du tuần đê về, gấu quan bào còn dính bùn, sắc mặt lại lạnh hẳn.
Quản sự lập tức chắp tay hành lễ.
Hạ Minh Xuyên không để ý hắn, chỉ ra hiệu cho thư lại đọc một lượt quy định mới về tuyến đò ngắn trong thành.
Gần đây quan phủ đang chỉnh đốn thuyền tư.
Những lão thuyền phu đã có tên trong sổ có thể nhận một khoản trợ cấp sửa thuyền.
Hàng buôn không được nhân lúc họ khó khăn mà ép giá mua thuyền.
Nghe tới đây, trán người quản sự đã lấm tấm mồ hôi.
Hắn liên tục nói mình không biết quy củ mới.
Hạ Minh Xuyên liếc chiếc thuyền của Tần bá.
“Không biết thì về hỏi cho rõ.”
“Nếu còn có người dùng sổ giả lừa thuyền hộ, nha môn sẽ tra cả sổ của hàng buôn các ngươi.”
Người nọ chẳng dám ở lại thêm, lập tức xám mặt rời đi.
Tần bá vịn mạn thuyền, xúc động đến mức định quỳ xuống lạy ta và Hạ Minh Xuyên.
Ta vội đưa tay đỡ ông, còn bảo A Mãn mau đi rót một bát trà nóng cho gia gia.
Hạ Minh Xuyên cúi nhìn những chỗ ta vừa đ.á.n.h dấu dưới đáy thuyền.
Chàng hạ giọng hỏi: “Nàng biết quy định tuyến đò ngắn từ khi nào?”
“Đêm qua chàng ngồi dưới đèn sửa công văn, thiếp nhìn thấy.”
Trong mắt chàng thoáng qua ý cười.
“Chỉ nhìn mấy lần mà nàng nhớ rõ như vậy?”
Ta ngẩng cằm.
“Thiếp đâu chỉ biết kéo thuyền.”
Hạ Minh Xuyên đưa tay lau chút tro dầu trẩu dính trên cổ tay áo ta.
“Ta biết.”
Chiều tối hôm ấy, Tần bá nhờ A Mãn mang tới một giỏ củ ấu mới hái.
A Mãn còn nhét vào tay ta một con b.úp bê đất tròn trịa.
Con bé nói là nặn theo ta, trong tay b.úp bê còn được thêm hẳn một sợi dây nhỏ.
Ta ôm con b.úp bê cười rất lâu.
Hạ Minh Xuyên ngồi bên cạnh bóc củ ấu, bóc xong một quả lại đặt vào lòng bàn tay ta.
Bất cẩn một lúc, ngón tay chàng bị gai củ ấu đ.â.m rách một vết nhỏ.
Ta lập tức nắm tay chàng, định bôi t.h.u.ố.c.
Hạ Minh Xuyên lại rụt tay về.
“Chỉ là vết nhỏ, không sao.”
Ta nghiêm mặt nhìn chàng.
“Vừa rồi chàng còn dặn tay thuyền phu chạm dây gai phải cẩn thận.”
“Tay phu quân của thiếp càng phải cẩn thận.”
Bị chính lời mình chặn lại, Hạ Minh Xuyên không thể phản bác, đành ngoan ngoãn ngồi dưới đèn để ta bôi t.h.u.ố.c.
Ta băng rất cẩn thận.
Đến lúc thắt nút, ta cố ý buộc thành một nút hoa cực khó tháo.
Hạ Minh Xuyên giơ tay nhìn hồi lâu rồi hỏi: “Đây là nút gì?”
“Nút hộ thủ.”
“Trong sách không có kiểu nút này.”
“Vì thiếp vừa nghĩ ra.”
Hạ Minh Xuyên cúi đầu cười, đến bờ vai cũng khẽ rung.
Ta lại siết nút hộ thủ thêm một chút.
Chàng ngồi dưới ánh nến, mặc ta loay hoay với bàn tay mình.
Ánh đèn phủ lên hàng mày mắt đang cúi xuống của chàng.
Ta bỗng cảm thấy cảnh tượng trước mắt còn đẹp hơn mọi món trang sức từng nhìn thấy.
Sau những chuyện ấy, Lâm Giang dần yên ổn trở lại.
Hạ Minh Xuyên có công tìm lại lương cứu tế, lại phối hợp bắt được thủy phỉ Mã Khôi, được phủ thành khen thưởng rồi thăng làm tuần kiểm đường sông.
Nhà mới của chúng ta lớn hơn tiểu viện phía sau dịch trạm một chút.
Nó nằm cạnh một con sông nhỏ, phía sau còn có một khoảng đất trống khá rộng.
Hạ Minh Xuyên hỏi ta muốn trồng hoa hay trồng rau.
Ta nghĩ một lát rồi bảo muốn dựng một giàn dây ở đó, sau này tiện phơi dây chão.
Chàng nghe xong lập tức gọi thợ mộc tới đo kích thước.
Ta nhìn vẻ nghiêm túc của chàng, nhịn mãi vẫn không được, cuối cùng hỏi: “Chàng không sợ người khác nói phu nhân của tuần kiểm ngày ngày bện dây, chẳng ra thể thống sao?”
Hạ Minh Xuyên đang cúi xem bản vẽ, nghe vậy liền ngẩng lên.
“Cửa hàng của nhạc phụ nuôi nàng khôn lớn, những sợi dây ấy cũng từng cứu không ít thuyền.”
“Nếu nàng muốn tiếp tục làm, ta sẽ thuê cho nàng một gian lều ngoài bến.”
“Nàng có thể dạy thê nữ nhà thuyền công cách thắt nút và vá lưới.”
Ta nắm tấm biển gỗ cũ trong tay, im lặng hồi lâu mới hỏi tiếp: “Khi nhắc tới thiếp trước người trong nha môn, chàng có thấy khó mở lời không?”
Hạ Minh Xuyên bước tới nắm lấy tay ta.
“Ở diêm trường cũ, lúc nhìn nàng kéo chiếc tời, ta chỉ thấy nàng rất lợi hại.”
“Bây giờ nàng muốn đem tay nghề trong nhà truyền cho người khác, ta càng thấy đó là chuyện tốt.”
Ta cúi đầu cười, hai má lại không chịu nghe lời mà nóng lên.
Ngày chuyển đồ xong vào nhà mới, phụ thân mang tới một tấm biển gỗ đã cũ.
Trên mặt biển khắc bốn chữ “Dây Chão Nguyễn Gia”.
Ông bảo tấm biển ấy treo trước cửa hàng mấy chục năm, nét chữ đã gần phai hết, bây giờ cứ mang tới treo trước gian lều mới của ta.
Ta đưa tay vuốt từng vết khắc trên gỗ, hốc mắt bất chợt cay xè.
Hạ Minh Xuyên nhận lấy tấm biển, tự mình trèo thang treo lên thật ngay ngắn.
Lúc bước xuống, tay chàng dính tro bụi.
