Tiểu Bạch Tiểu Hắc - Chương 12: Say Rượu Gây Loạn?

Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:03

Ánh nắng ban mai hắt vào trong phòng. Người nằm trên giường kéo chăn lên cao, chui đầu vào trong, mơ màng biết bên cạnh mình có người, bèn càng chen vào giữa để hưởng thụ hơi ấm từ cơ thể đối phương.

Một cánh tay màu mật ong thò ra khỏi chăn, gãi gãi tóc rồi lại thu về. Bàn tay lần sang một bên, đặt lên eo người bên cạnh, thân thể cũng theo đó mà cọ tới.

Sướng quá sướng quá…

Lớp lông tơ mịn màng trên cánh tay đối phương lướt qua lòng bàn tay. Có lúc chẳng cảm thấy gì, có lúc lại khiến người ta ngứa ran. Cảm giác thoáng qua ấy càng khiến Tiểu Bạch muốn sờ thêm. Tiểu Hắc thích nằm sấp ngủ, mà ngủ rất say, chỉ cần cậu ta muốn ngủ thì rất khó đ.á.n.h thức. Điều này khiến Tiểu Bạch càng chẳng kiêng nể gì mà đè lên người cậu ta, ban đầu chỉ là một cánh tay vắt ngang, rồi đến đầu, rồi đến nửa người trên…

Tuy ý thức vẫn còn mơ hồ, mấy động tác này hoàn toàn là vô thức, nhưng Tiểu Bạch vẫn thấy có gì đó không ổn. Có lẽ vì quá buồn ngủ, cậu chưa đủ tỉnh táo để suy nghĩ. Tối qua cậu và Tiểu Hắc cãi nhau đến tận khuya mới ngủ, giữa chừng còn vì cả hai uống quá nhiều nước nên liên tục có người phải đi giải phóng bớt, khiến cả hai đều không ngủ ngon. Khoảng mấy giờ ngủ, bản thân Tiểu Bạch cũng không rõ, cậu chỉ biết là rất trễ.

Thế nên dù ông mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, hai người này vẫn nằm ì trên giường không chịu dậy.

Tiểu Bạch vươn vai duỗi chân, đụng phải đâu cũng là làn da ấm áp. Làn da dưới tay mềm hơn cậu tưởng, ít ra thì mịn màng hơn da cậu nhiều.

Mò mẫm, mò mẫm, mò mẫm mãi…

Sướng thật!

Tiểu Bạch nằm đè lên người Tiểu Hắc, thở dài mãn nguyện.

Bàn tay thò xuống dưới, bất ngờ chạm phải vẫn là làn da ấm áp. Tay khựng lại một chút, rồi lại mò mẫm xung quanh… Sau khi xác nhận một điều gì đó, cơn buồn ngủ lập tức bay sạch.

Ngồi bật dậy, Tiểu Bạch vén tấm ga trải giường lên xem… Trên giường có hai cái xác… Ờ thì, nói chính xác hơn là hai cơ thể, cả hai đều trần như nhộng.

Xong đời rồi!

Tiểu Bạch đau khổ ôm mặt, tại sao cả hai đều không mặc quần áo, đây có phải gọi là say rượu gây loạn không?

Bữa tối qua ngon lành quá, Tiểu Hắc chợt hứng, bèn lấy rượu định dùng để làm vịt quay ra, chia với Tiểu Bạch, mỗi người một cốc uống cạn. Vốn dĩ Tiểu Bạch không uống rượu, không hẳn là không uống được, chỉ là cậu thấy rượu không hợp khẩu vị, thấy nó khó uống nên không thích. Nhưng tối qua bầu không khí quá tuyệt vời, ngay cả Tiểu Bạch cũng không nhịn được, một cốc, hai cốc…

Cốc uống rượu là loại cốc nhỏ xinh bằng thủy tinh, hồi đó cậu thấy đẹp nên mua về làm đồ trang trí. Vì nó chứa được ít nên cậu cứ yên tâm uống: ba cốc, bốn cốc, năm cốc…

Người bên cạnh khẽ động đậy, dọa Tiểu Bạch lập tức bay nhanh như chớp vào góc tường, vẫn không quên để lại chăn cho Tiểu Hắc. Đầu óc hơi choáng váng. Xem ra rượu quả nhiên chẳng phải thứ tốt lành gì… Nhưng giờ quan trọng nhất là ai đó hãy nói cho cậu biết cậu nên làm gì: nên chạy trốn hay giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra?

Xin lỗi, hai cái này cậu đều không có gan.

Rón rén bò xuống giường, Tiểu Bạch đứng bên giường nhìn Tiểu Hắc lộ ra gần hết cả tấm lưng, thầm niệm trong lòng: Tiểu Hắc à, cậu đừng trách tớ nhé!

Rồi vén chăn lên…

"Tối hôm qua…"

Tiểu Hắc ngậm miếng bánh mì, nghiêng đầu trầm ngâm, vừa nhắc đến tối hôm qua, đã dọa Tiểu Bạch lập tức đứng thẳng người, chuẩn bị tư thế hiên ngang đón nhận hình phạt.

"Cậu bị thần kinh à, tự dưng nhảy dựng lên làm gì, làm tớ giật cả mình."

Ngước nhìn Tiểu Bạch cứng đờ như tấm ván, Tiểu Hắc đưa ngón trỏ gõ gõ bàn: "Sáng sớm tinh mơ cậu làm trò gì thế, ăn đi!"

Thực ra Tiểu Hắc nói sai rồi. Bây giờ đã mười giờ, chẳng còn liên quan gì đến hai chữ "sáng sớm" nữa. Còn Tiểu Bạch, lưng đã ướt đẫm một mảng, run run ngồi về ghế, không dám ngồi hẳn xuống, sẵn sàng chuồn bất cứ lúc nào. Không biết lần này Tiểu Hắc nổi điên, cậu phải nằm viện bao lâu đây?

Tiểu Hắc ăn xong cái trứng Tiểu Bạch chiên hơi cháy, lau miệng: "Trứng cháy rồi."

"Lần sau sửa, lần sau sửa."

Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài từ sau gáy Tiểu Bạch, rồi nhanh ch.óng biến mất. Lúc nấu ăn cậu quả thực đã quá đãng trí, chỉ làm cháy trứng có một chút thôi cũng đủ khiến cậu khâm phục bản thân.

"Tối hôm qua…"

Tiểu Hắc lại nhắc đến bốn chữ "tối hôm qua", phản ứng đầu tiên của Tiểu Bạch vẫn là đứng thẳng người, thực ra cậu muốn làm hơn là ngồi xổm ở góc tường hát quốc ca, nhưng như thế thì quá lộ liễu, cậu đâu dám.

Lần này Tiểu Hắc không để ý đến hành vi kỳ lạ của cậu, chỉ tiếp tục nói: "Tối hôm qua tớ rõ ràng không mặc quần áo ngủ, sao sáng nay dậy lại mặc đồ ngủ? Chẳng lẽ tớ mộng du?"

Hả…

Hả?????

Tiểu Bạch mở to mắt, quần áo của Tiểu Hắc chẳng phải do cậu cởi sao? Chẳng lẽ không phải…

"Mắt mở to vậy làm gì, chẳng phải cậu nôn vào người tớ đấy thôi, tắm cho cậu đã là tốt lắm rồi, chẳng lẽ cậu còn muốn tớ mặc quần áo cho cậu?"

Từ tủ lạnh lấy ra một hộp sữa chua đổ vào ly thủy tinh, cảm giác mát lạnh trên tay khiến Tiểu Hắc thoải mái nheo mắt.

"Biết tính cậu uống rượu kém thế này thì đã chẳng cho cậu uống."

Sắc mặt Tiểu Hắc khó coi, bị người ta nôn hết lên người quả thực không dễ chịu. Cậu nhóc này nhìn có vẻ ốm nhưng khỏe phết, tối qua tắm cho cậu ta chẳng khác gì đ.á.n.h trận. Vốn cũng đã có ba phần say, Tiểu Hắc bị hành cho mệt, vứt người ta lên giường xong thì bản thân cũng trèo lên ngủ luôn, đâu còn sức đâu mà mặc quần áo cho thằng say, ngay cả đồ của mình cậu còn chẳng thèm mặc.

"Sao lại thế này…"

Tiểu Bạch chịu đòn nặng nề mà ngồi xổm vào góc tường, 5555555555555555, sao lại không phải say rượu gây loạn? 55555555555555555

Say rượu gây loạn mà! Sao cơ hội tốt thế này mình lại bỏ lỡ chứ?

Tiểu Bạch đỏ hoe mắt, cúi đầu ăn năn.

Tất nhiên mấy ý nghĩ lặt vặt này tuyệt đối không thể để Tiểu Hắc biết, nếu không cậu sẽ c.h.ế.t không chỉ là một cái c.h.ế.t t.h.ả.m là có thể hình dung được.

"Tớ chỉ tắm cho cậu thôi mà, cậu không cần phải cảm động đến khóc lóc như vậy chứ?"

Tiểu Hắc đi tới, dùng hai ngón tay kẹp cằm Tiểu Bạch, nghiêng đầu nhìn, ngoài đỏ hốc mắt ra, chẳng thấy có dấu hiệu nước mắt tràn lan. Nhưng trong lòng Tiểu Hắc vẫn thấy dễ chịu. Xem này, chỉ tắm cho cậu ấy thôi, mà đã cảm động đến thế, đủ thấy bình thường cậu đây đối xử với người ta có bao nhiêu tệ!

"Hừ."

Giật cằm mình ra khỏi tay Tiểu Hắc, Tiểu Bạch tiếp tục ủ rũ ngồi xổm góc tường vẽ vòng tròn. Cái cảm giác nhỏ nhoi ấy đến thật kỳ quái, cứ như chẳng hiểu sao mình lại vô cớ nổi cáu.

"Này, này, chưa xong à, cậu đang nổi cáu kiểu gì thế?"

Lúc nãy còn tưởng cậu ta đang đùa, Tiểu Hắc cuối cùng cũng nhận ra Tiểu Bạch lúc này đã nghiêm túc giận dỗi, nhưng cậu không hiểu vì sao. Tất nhiên, không hiểu là đúng, vì chính Tiểu Bạch cũng chẳng hiểu tại sao mình tức.

Thấy Tiểu Bạch quay đầu liếc cậu một cái đầy oán hận, Tiểu Hắc bỗng tìm lại được cảm giác ngày xưa – da gà nổi đầy.

Thôi kệ, muốn lên cơn điên cứ việc!

Tiểu Hắc quay người đi vào phòng ngủ, tiếp tục ngủ bù. Vừa nằm sấp xuống giường, một bóng người đã lao thẳng vào người cậu, dán c.h.ặ.t vào lưng bất động. Đúng là đè mãi thành quen, giờ Tiểu Bạch đã có thể tự tin điều chỉnh lực và góc độ khi phóng tới, vừa để mình đè thoải mái, động tác vừa tự nhiên và chính xác, quan trọng nhất là Tiểu Hắc bị đè không thấy khó chịu mà ra đòn.

Chẳng qua bị cả một thằng con trai đè lên người cũng không phải dễ chịu gì, Tiểu Hắc lắc lư người, nói ba chữ: "Cút xuống."

"Không, Tiểu Hắc, tụi mình đi uống rượu đi!"

Giọng nói u uất vang lên bên tai, Tiểu Hắc thấy hơi ngứa, nghiêng đầu quay mặt sang hướng khác.

"Sao lại muốn uống rượu nữa, tối qua hành chưa đủ à?"

Nghe này, câu nói gợi nhiều liên tưởng biết bao, nghe đến nỗi Tiểu Bạch muốn khóc, chỉ vì cậu chẳng làm gì đáng để người ta suy nghĩ sâu xa cả.

"Không phải đâu, vì say rượu gây loạn thì dễ giải thích hơn ấy mà!"

Tiểu Bạch bĩu môi, câu nói lẽ ra chỉ nên nghĩ trong lòng không hiểu sao lại tuột ra khỏi miệng. Cảm thấy thân thể bên dưới căng cứng, chưa kịp để não xử lý, cơ thể đã "vèo" một cái rời khỏi giường, dán vào tường, sẵn sàng tẩu thoát.

Ngồi dậy thong thả, Tiểu Hắc ngồi bên giường, khoanh tay trước n.g.ự.c, nheo mắt nguy hiểm, nhìn cái người đang dán mình lên tường như con thạch sùng: "Muốn say rượu gây loạn với tớ à?"

Tiểu Bạch nuốt nước bọt, Tiểu Hắc à Tiểu Hắc, đừng có bày tư thế gợi cảm thế chứ, có tội cố tình quyến rũ đấy!

Vừa nghĩ vừa lặng lẽ rút về phía cửa, Tiểu Bạch vẫn không quên tuyên bố lập trường: "Không phải cậu loạn tớ, mà là tớ loạn cậu…" Tuy đều là loạn, nhưng ý nghĩa thực tế thì khác nhau xa lắm.

Không biết từ lúc nào nảy ra suy nghĩ này, mỗi lần ngủ cùng Tiểu Hắc, cậu đều đợi cậu ấy ngủ rồi sờ soạng, hôn hít. Thực ra giờ ngủ của Tiểu Bạch sớm hơn Tiểu Hắc nhiều, nhưng cậu vẫn kiên trì mỗi tối lên giường cùng Tiểu Hắc, rồi đợi cậu ấy ngủ say bắt đầu ra tay…

Không muốn lừa dối bản thân, Tiểu Bạch biết đây là cảm giác gì, đồng thời cậu cũng biết Tiểu Hắc đối với cậu cũng không chỉ là bạn bè. Nhà Tiểu Hắc đã dọn dẹp sạch sẽ từ lâu, vậy mà cậu ấy vẫn cứ ở mãi đây. Bình thường cậu cũng có mấy hành động quá trớn với Tiểu Hắc, Tiểu Hắc cũng không tỏ ra chán ghét, thậm chí còn hơi dung túng. Quan trọng nhất là, từ khi Tiểu Hắc chuyển vào, mấy cô bạn gái cũ của cậu ta đều biến mất.

Vậy nên… có lúc… cậu thầm nghĩ…

"Cái thứ như cậu còn muốn loạn tớ cơ à?"

Tiểu Hắc bĩu môi cười, phóng tới một bước, xách cổ áo Tiểu Bạch, vừa vùng vẫy vừa cố kéo cậu lên giường, ấn xuống rồi đè lên.

Đột nhiên bị đè xuống, Tiểu Bạch ho vài tiếng, la lớn: "Cứu, mạng… Biến thái… Biến thái… Biến thái à…"

Tiểu Hắc trợn mắt: "Vừa nãy ai đòi loạn tớ đấy, giờ lại kêu biến thái?"

"Khác nhau chứ!" Tiểu Bạch ấm ức co cổ: "Lúc tớ loạn cậu thì dĩ nhiên tớ không cần thế này, nhưng bây giờ cậu có ý định loạn tớ mà!"

"Hắc hắc!" Tiểu Hắc cười đểu: "Bị phát hiện rồi, vậy thì ngại quá nhé."

Bàn tay vốn đang nắm c.h.ặ.t cổ áo định giở trò, Tiểu Bạch nhìn Tiểu Hắc rất nghiêm túc, hỏi: "Tiểu Hắc, cậu nói thật đấy à? Tớ là một đứa trẻ rất CJ từ trong ra ngoài đấy, cậu đừng có phụ lòng tớ."

"CJ?"

Tay Tiểu Hắc khựng lại, cái từ gì thế này, nghe sao mà kỳ cục thế?

"CJ, là thuần khiết ấy mà."

Tiểu Bạch duỗi chân, nghiêm túc giải thích. Tiểu Hắc nghe xong, trợn mắt, nào có cái gì tào lao thế này.

"Cậu lại xem mấy cái thứ vớ vẩn ở đâu đấy?"

"Trang web Nguyên Sáng Văn Học Sông Tấn Giang ấy, tớ hay qua đó đọc truyện và post bài, mấy hôm trước có người comment bảo tớ là phúc hắc, tớ oan uổng quá, 55555…"

Tay thò ra… thò thêm một chút nữa… còn thiếu một chút nữa…

"Đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng có 55 nữa, nghe khó c.h.ế.t… a…"

Sau một cơn choáng váng, Tiểu Hắc ngỡ ngàng nhìn Tiểu Bạch đã đổi vị trí với cậu, đè c.h.ặ.t cậu xuống giường, nở nụ cười vô cùng vô tội, trong khi hứng chịu những nụ hôn như ch.ó gặm của cậu ta, chen vào hơi thở hổn hển nói từng chữ:

"Người ta… nói đúng, cậu đúng là… phúc hắc…"

Từ lúc nào bắt đầu thế nhỉ? Không ghét đồ cậu ta nấu, không ghét những ngày tháng lêu lổng đ.á.n.h cãi nhau cùng cậu ta, không ghét mỗi lần cậu ta về nhà reo hò "Tớ về rồi đây" rồi ôm từ phía sau cổ mình, cũng không ghét mấy nụ hôn thăm dò, nhẹ nhàng như vô tình của cậu ta…

Giờ đây, cậu dường như trở nên xa lạ ngay cả với chính mình. Nhưng kỳ lạ thay, bản thân cậu không hề ghét sự thay đổi này…

"Á——"

Do đây là một truyện ngắn ấm áp dễ thương, vì lý do trên, những cảnh bạo lực xin được lược bỏ, mong lượng thứ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.