Tiểu Bạch Tiểu Hắc - Chương 13
Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:03
“Tiểu Bạch.”
“……”
“Bạch Bạch.”
“……”
“Tiểu Bạch Bạch đáng yêu……”
“……”
Tức rồi.
“Thích Phong Nhan, cậu c.h.ế.t tiệt mau lại đây.”
Tiểu Bạch phụng phịu bước tới trước mặt Tiểu Hắc, cúi đầu ngoan ngoãn đứng đấy, tay cầm chổi mắt nhìn mũi chân.
“Làm gì?”
“Ngẩng đầu lên nhìn tôi.”
Tiểu Hắc lườm một cái, đã hai ngày trời rồi mà còn chưa nguôi giận, tiểu t.ử này càng ngày càng bướng bỉnh nhỉ!
“Không, bây giờ mắt em thâm sì thế này, xấu c.h.ế.t đi được, có gì đáng nhìn đâu.”
Lững thững quét mãi mảnh đất nhỏ bên cạnh Tiểu Hắc vốn đã sạch sẽ không còn gì để mà quét — cơ mà phải nói là sạch đến nỗi tìm không ra nổi một sợi tóc — Tiểu Bạch cụp cái đầu xuống, trông như một chú cún bị bỏ rơi, đáng thương vô cùng.
“Thôi đi, lúc chưa bị thâm mắt cậu cũng có đẹp hơn được bao nhiêu đâu.”
Tiểu Hắc quyết không phải cố ý nói xóc, nhưng làm "chưởng môn phái miệng độc" lâu rồi, mấy câu nói ra toàn là phản xạ có điều kiện thôi. Đợi đến khi nhận ra lại làm tổn thương ai đó thì đã quá muộn, bởi vì "ai đó" kia đã bị đả kích đến mức chạy vào góc tường vẽ vòng tròn rồi.
Kéo cổ áo lôi chú cún trắng về ghế sofa ấn xuống, khuôn mặt to tướng của Tiểu Bạch cuối cùng cũng hiện ra trước mặt Tiểu Hắc. Chú cún trắng tội nghiệp dần dần biến chất thành chú cún vô lại, hốc mắt trái sau hai ngày nghỉ ngơi dưỡng thương đã mơ hồ thấy vết bầm tím. Tiểu Hắc thấy có lỗi nên thổi phù phù cho cậu, cũng không thể trách anh được, tuy nói bây giờ anh và Tiểu Bạch coi như là đã tình nguyện với nhau, nhưng bỗng dưng bị một thằng con trai sờ soạng thì vẫn khó chấp nhận. Đợi đến khi anh kịp phản ứng, cú đ.ấ.m đã vung ra ngoài. Đến lúc hối hận thì đã muộn, chú cún trắng Tiểu Bạch lại một lần nữa bị thương.
“Anh vậy mà… lại đ.á.n.h em vào lúc đó……”
Chú cún trắng dùng ngón tay run run chỉ vào Tiểu Hắc, chớp chớp mắt đầy tội nghiệp. Vào thời khắc đó mà bị tập kích bất ngờ, lại còn là người đang hôn mình tập kích mình, lòng tự trọng đàn ông đáng thương của đồng chí Tiểu Bạch bị tổn thương vô cùng nghiêm trọng. Được rồi, cậu ấy quả thực còn vụng về, không sánh được với đồng chí Tiểu Hắc đã qua bao lần tôi rèn, nhưng cậu ấy cũng đã rất cố gắng rồi có được không. Kết quả… bị tặng cho một con mắt gấu trúc……
“Lần thứ hai trăm sáu mươi mốt đấy nhé, cậu nói một lần là tôi cho cậu hôn một lần, thế còn chưa đủ à? Đừng có được đà mà lấn tới!”
Tiểu Bạch rụt ngón trỏ bị in một hàng răng nanh về, co người trên ghế sofa không nói lời nào, không khí xung quanh như phủ một màu xám xịt. Tiểu Hắc vốn dĩ cũng thấy bực vì thái độ không chịu chấp nhận xin lỗi, lại còn đã được đà lấn tới của Tiểu Bạch, nhưng thấy cậu ấy như vậy… Ừm, phần lớn lỗi vẫn là ở anh, vì quan hệ của hai người bây giờ, Tiểu Hắc cũng không tiện quay mặt bỏ đi, nên anh kéo Tiểu Bạch vào lòng ôm lấy.
“Rốt cuộc cậu muốn thế nào hả?”
Cũng chỉ có lúc này Tiểu Bạch mới dám giở trò hờn dỗi với Tiểu Hắc. Nếu là người khác, hoặc nếu là Tiểu Bạch của hai ngày trước mà dám làm vậy, thì e rằng Tiểu Hắc đã sớm đập cửa bỏ đi, đâu có rảnh rỗi ngồi dỗ một chú cún ở đây.
“……”
Tủi thân. Vẫn cứ tủi thân.
“……”
Tiểu Hắc liếc xéo cậu một cái, đứng dậy định đi luôn, không có thời gian rảnh ngồi nhìn ch.ó lông xù giả vờ đáng thương. Tiểu Bạch bình thường trông có vẻ thật thà, nhưng đến lúc quan trọng thì còn tinh hơn ma, cũng chỉ vì thấy Tiểu Hắc có lỗi nên mới dám làm loạn như vậy. Nếu Tiểu Hắc nhất quyết không nhận, ra mặt lạnh với cậu ấy, thì có lẽ chuyện cũng sẽ qua. Tiểu Hắc hiển nhiên cũng hiểu điều đó, nhưng nếu Tiểu Bạch không quá đáng, anh cũng không muốn dùng tuyệt chiêu, dù sao tình cảm hai người cũng mới bắt đầu, một người giận dỗi, một người lạnh lùng; tình cảm giữa hai người vốn còn chưa sâu, chẳng phải rất dễ tan thành mây khói sao?
Tiểu Hắc tự thấy mình lớn tuổi hơn, trải đời cũng nhiều hơn Tiểu Bạch, tuy tính khí hơi tệ, nhưng nhìn đối phương là Tiểu Bạch thì vẫn có thể nhường nhịn đôi chút. Mấy hôm nay anh hiếm khi nhẫn nại đến thế, cố thu liễm tính khí của mình xuống mức thấp nhất, đợi Tiểu Bạch nguôi giận rồi tính tiếp. Nhưng anh dù gì cũng không phải một người yêu dịu dàng, tinh tế hay bao dung, người khác chưa chịu đựng nổi anh đã là may lắm rồi. Thái độ của Tiểu Bạch bây giờ khiến anh rất bực mình, nên anh đành phải tung tuyệt chiêu — đứng dậy bỏ đi.
Tuyệt chiêu là gì? Chính là chiêu đã dùng thì nhất định có hiệu quả. Mấy chiêu trò nhảm nhí khác Tiểu Hắc lười chẳng thèm xài. Quả nhiên, anh vừa đẩy Tiểu Bạch ra, ra vẻ sốt ruột muốn đi, thì Tiểu Bạch lập tức ôm chầm lấy eo anh kéo lại.
“Không được đi.”
Tiểu Bạch tức tối đẩy ngã Tiểu Hắc, rồi trèo lên người anh: “Anh không thấy em đang giận à? Em đang giận đấy!”
Tiểu Hắc kê hai tay sau đầu, gật gù cho có: "Thấy chứ, cậu đang giận tôi nên không muốn nói chuyện với tôi phải không? Vậy tôi đi là xong, khỏi để cậu đây lại bực mình vì tôi."
Một tràng lời nói khiến Tiểu Bạch tức đến mức la oai oái, áp sát vào lại gặm một trận. Tiểu Hắc ghét bỏ đẩy mặt cậu ra, lau nước bọt trên má: "Chó nhà cậu đấy à? Làm bẩn cả mặt tôi rồi."
"Lần thứ hai trăm sáu mươi mốt."
Tiểu Bạch nghiêm túc nói. Tiểu Hắc nghe xong thì sững người, rồi cả hai cùng ngã xuống sofa, cười bò.
"Giận đủ chưa?"
Cười xong, cả hai nằm song song bên nhau, Tiểu Hắc vươn tay véo mũi Tiểu Bạch: "Khá lắm, còn học được chiêu dỗi hờn à, trước đây tôi có thấy cậu ăn vạ giỏi thế đâu?"
Tiểu Bạch phủi tay Tiểu Hắc ra, xoa mũi bị vê, trừng mắt nhìn anh: "Ai bảo anh đ.á.n.h em ngay lúc em đang hôn anh chứ, em mất tự trọng hết rồi."
"Nếu không phải tay cậu không đứng đắn thì tôi có đ.á.n.h cậu không?"
Tiểu Hắc nhàn nhạt nói. Lúc đó trên người Tiểu Hắc chỉ mặc cái áo ngủ Tiểu Bạch khoác vào, thậm chí còn chẳng thèm mặc quần lót. Tay Tiểu Bạch sờ mó không đúng chỗ, phản ứng của Tiểu Hắc mới lớn như vậy… Cái này khỏi phải nói.
"Lúc hai người yêu nhau thì phải làm chuyện đó chứ, em sờ anh thì có gì sai?"
"Sờ cái đầu cậu ấy! Ai dạy cậu mấy thứ bậy bạ này?"
Tiểu Hắc mạnh tay b.úng một cái, Tiểu Bạch ôm đầu kêu đau.
"Anh!"
"Cái gì?" Tiểu Hắc mở to mắt, chỉ vào mình không thể tin nổi: "Tôi?"
"Đúng, chính là anh!"
Tiểu Bạch gật đầu đầy khẳng định, em vốn vẫn là một người trong sáng, đáng yêu, nếu không phải chịu ảnh hưởng không tốt từ một số người, thì đâu có sau khi tỏ tình xong đã hóa sói và hành động trực tiếp như vậy?
Thấy Tiểu Bạch khẳng định chắc như đinh đóng cột, vị thiếu gia họ Lăng gần đây cũng trở nên trong sáng hơn khi ở bên Tiểu Bạch, vò mái tóc đen óng mượt, nghĩ ngợi một hồi, sắc mặt dần tái xanh. Hình như… anh đã nói với Tiểu Bạch như vậy thật. Nhưng hình như đó là trước khi họ gặp mặt nhau cơ mà. Lúc đó còn khoác thân phận giả, anh nào có ít nhồi nhét vào đầu Tiểu Bạch đủ thứ linh tinh. Bây giờ chẳng khác nào tự bê đá đập chân mình, rắc… đau quá!
"Còn bảo em nữa, có người còn ngày nào cũng treo biển 'đang l.à.m t.ì.n.h, đừng làm phiền' kia kìa. Thế mà bây giờ em chỉ sờ có một cái thôi đã bị cho một gáo nước lạnh thành gấu trúc……"
Đây mới là cái lý do khiến Tiểu Bạch giận mấy ngày nay — cảm thấy mình không được yêu thương đấy! Trước đó Tiểu Hắc ở bên mấy cô gái kia, chuyện đó vốn đã thành cơm bữa. Sao đến lượt mình thì mới sờ một cái đã bị ăn đ.ấ.m thế? Tâm lý mất cân bằng quá đi mất, mất cân bằng quá đi mất, càng nghĩ càng buồn bực, càng nghĩ càng thấy Tiểu Hắc ghét bỏ mình là con trai nên không chịu thân mật. Nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc vẫn là cảm thấy Tiểu Hắc không thích mình đủ nhiều!
Sắc mặt Tiểu Hắc lúc trắng lúc xanh.
Lúc đó anh cứ nghĩ là nụ hoa của xã hội chủ nghĩa, tưới được cây nào hay cây đó, không ngờ cây được tưới công phu nhất lại thuộc danh sách của mình. Cục đá này không những đập vào chân mình, mà còn đập khá đau.
"Tiểu Hắc……”
Tựa như một con bạch tuộc, Tiểu Bạch quấn c.h.ặ.t lấy Tiểu Hắc, mặt mày ủ ê, áp sát mặt vào trước mặt Tiểu Hắc: "Anh có phải không thích em không?"
Cố gắng kìm nén d.ụ.c vọng muốn tìm cái gì đó đắp lên đầu Tiểu Bạch cho khuất mắt, Tiểu Hắc nhếch mép cười cho có lệ: "Sao có thể chứ, nếu tôi không thích cậu thì đã để cậu ôm ấp hun hít thế này à? Tôi đã đ.á.n.h cho cậu c.h.ế.t mẹ tới nỗi mẹ cậu còn chẳng nhận ra nổi rồi."
Hừm, tất nhiên điều này được nói trong trường hợp bỏ qua yếu tố kỹ thuật. Chẳng thấy Tiểu Bạch ở bên cạnh anh lúc nào cũng xanh đỏ tím vàng, mà anh thì vẫn nguyên lành đó sao!
"Thế sao anh lại đ.á.n.h em?"
Gân xanh nổi lên.
"Đó chỉ là phản xạ nhất thời thôi, tay tôi hơi quá lực một chút. Tôi tuyệt đối không cố ý."
Xoa xoa hốc mắt trái của Tiểu Bạch, chà, chắc là đau lắm nhỉ! Lúc bị đ.á.n.h xong, Tiểu Bạch đã ôm mắt chạy vào nhà vệ sinh bế quan sám hối. Vẫn là anh luộc một quả trứng, kéo cậu ra chườm lên vết bầm, không thì chắc mặt mày lại phải lâu lắm mới nhìn được.
Tiểu Bạch bĩu môi, bày ra vẻ không tin.
Hai tay Tiểu Hắc áp lên mặt Tiểu Bạch bóp chụm lại, vô cùng hài lòng nói với cậu: "Thôi, xong rồi, giả vờ đáng thương hai ngày cũng đủ rồi, cậu muốn thế nào thì nói đi!"
Tiểu Bạch bị bóp hai má, ú ớ nói không rõ tiếng: "Ềm… mụn nẻn… lần đèn… nờ dì đồ……"
“……”
"Anh bóp mặt em đau quá Tiểu Hắc."
"Cậu… đi c.h.ế.t đi……”
"Á……"
