Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 114

Cập nhật lúc: 15/07/2026 03:02

Thư Thụy nghe rõ đầu đuôi ngọn ngành, lúc này mới hiểu ra: "Chẳng trách trước đây ta tới tiệm nước giải khát kia, nhìn bà chủ làm ăn tùy tiện, buôn bán chẳng thấy hồng hỏa gì mà ăn mặc trang điểm lại sang trọng thế. Hóa ra không dựa vào cái tiệm nước giải khát kia để kiếm tiền tiêu, bảo là trượng phu ở ngoài chạy vạy làm ăn lớn kiếm bạc tỷ, thực chất là gã lẻn vào nhà giàu trộm cắp, đây chẳng phải là vụ buôn bán một vốn bốn lời, chẳng tốn chút chi phí nào sao!"

Y lại nhớ tới ngày hôm sau, có người khách đi ngang qua cửa, thấy y không mở hàng buôn bán liền lẩm bẩm một câu như đã hẹn trước, rằng tiệm nước giải khát ở đầu phố hôm nay cũng đóng cửa.

Ban đầu Thư Thụy nghe thấy lời này cũng không để tâm, vị bà chủ kia vốn dĩ làm ăn nhàn tản, người ngoài có công chuyện gì mà đóng cửa mấy ngày cũng không phải chuyện lạ.

Bây giờ ngẫm lại, sợ là người ta nghe tin trượng phu bị bắt liền lập tức thu dọn đồ đạc bỏ trốn rồi.

Thư Thụy lắc đầu liên tục, đúng là nhìn người không thể nhìn mặt, nếu không phải sự việc bại lộ, ai mà biết được sau lưng những người này đang làm cái thứ hành đương lén lút, không thấy được ánh mặt trời chứ.

Trong lòng y thổn thức không thôi, thầm nghĩ sau này kết giao qua lại với người ta vẫn là nên cẩn thận hơn mới phải.

Trở lại trên phố, đi ngang qua đầu phố, Thư Thụy thấy bên ngoài tiệm nước giải khát kia đang vây quanh không ít người.

Thư Thụy bảo Lục Lăng dừng xe lại, y đứng lên cao ngó nghiêng vài cái, chỉ thấy vậy mà có đến bốn năm tên công sai tới, cầm theo giấy niêm phong đem cửa tiệm dán kín lại.

Dương Xuân Hoa cũng ở chỗ đó xem náo nhiệt, vừa mắt nhìn thấy Thư Thụy liền vội vàng đi qua.

"Ôi chao, ghê gớm thật đấy! Tên trộm bị bắt ở nhà ngươi hôm trước chính là nam nhân của bà chủ tiệm nước giải khát này đấy! Ả ta hôm đó thấy tình hình không ổn liền thu dọn ngân lượng tế nhuyễn bỏ trốn, thế mà lần này lại bị quan phủ tóm gọn áp giải trở về."

"Ngươi không nhìn thấy cái bếp ở hậu viện cửa tiệm bị đập ra đâu, bên trong giấu biết bao nhiêu là bạc trắng châu báu, thỏi vàng nguyên bảo lớn cũng có mấy thỏi, tang vật nhiều vô kể!"

Dương Xuân Hoa xuýt xoa không thôi: "Ta đã bảo lúc áp giải tên trộm kia đi nhìn có chút quen mắt, nhất thời lại không nghĩ tới là nam nhân nhà này."

Nhưng cũng không trách người ta ấn tượng không sâu, gã nam nhân kia hiếm khi lộ mặt, ngày thường có gặp một bận thì lúc nào cũng ăn vận chỉnh tề thể diện, mặc áo gấm đội mũ sa, làm sao người ta có thể liên tưởng gã với một tên đạo tặc mặc đồ đen, vẻ mặt lấm la lấm lét sau khi đã cố ý cải trang cơ chứ.

Thư Thụy tuy rằng đã nghe được tin tức trên đường đi, nhưng khi tận mắt nhìn thấy quan sai đến khám xét phong tỏa cửa tiệm, trong lòng lại có một tầng cảm xúc khác.

Y cùng Dương Xuân Hoa trò chuyện vài câu về những điểm kỳ lạ trước đây, lúc này mới trở về khách điếm.

Dương Xuân Hoa thấy hai người kéo đồ mộc từ nông thôn về, cũng xắn tay áo đỡ một tay phụ khiêng vào trong phòng.

Nhìn đồ đạc trầm ổn chắc chắn, đóng vô cùng khéo léo, nàng liền hỏi Thư Thụy giá cả thế nào. Nghe nói hai món này chỉ có tám trăm văn, nàng liền khen ngợi là giá tốt. Tiện thể nàng còn hỏi thăm y xem là ai đóng, bản thân cũng muốn tìm vị thợ này đóng một chiếc hộp trang điểm, tiểu biểu đệ của nàng đã định ngày gả đi rồi, bà muốn tặng hắn ta một món sính lễ ra hồn.

"Ta đã mời thợ mộc ngày mai đến tu sửa tiệm giúp ta, đến lúc đó ta sẽ nói với gã một tiếng, ngươi cứ việc cùng gã bàn bạc. Hôm nay đến nhà gã xem thử, đúng là một gia đình vô cùng trung hậu."

Nói xong, Thư Thụy còn hạ thấp giọng kể cho nàng nghe chuyện làm sao tìm được vị thợ mộc này.

Dương Xuân Hoa nghe xong liền bật cười: "Ngươi bảo vị thợ mộc kia đi từ cửa hậu viện vào là đúng đấy, bằng không hai phu thê tiệm dầu kia lại chẳng nhảy dựng lên mà c.h.ử.i bới. Dầu nhà gã quả thực không có gì để chê, nhưng con người thì đanh đá ghê gớm, nhìn cái vụ hỏa hoạn hôm trước đi, cả con phố này ai nấy đều biết rõ tính khí của hai phu thê nhà đó rồi."

Hai người nói chuyện một hồi, Dương Xuân Hoa lại tỉ mỉ sờ mó chiếc tủ mới của Thư Thụy mấy lần, thế nào cũng thấy vừa mắt.

Đến khi Tống Hướng Học ở cửa hậu viện gọi, Dương Xuân Hoa mới có chút tiếc nuối chưa nói chuyện đã đời với Thư Thụy mà quay về nấu cơm.

Thư Thụy ngắm nghía món đồ mộc mới sắm sửa cũng vô cùng mãn nguyện, tủ mới còn nồng mùi gỗ, y lấy hương phấn của mình bỏ vào trước để xông mùi.

Buổi tối, dùng cơm xong trở về phòng tắm rửa sạch sẽ, Thư Thụy mở tủ ra, ngửi thấy bên trong đã nhuốm mùi hương thoang thoảng, y mới đem hai chiếc rương hòm mình mang theo trống không ra.

Mấy bộ y phục cái nào cần xếp thì xếp, cái nào cần treo thì treo, đều được y thu dọn ngăn nắp vào trong.

Trước kia ở Bạch gia, tuy trong phòng cái gì cần có cũng có, nhưng toàn là dùng đồ cũ. Hoặc là cữu mẫu đóng đồ mới rồi chuyển đồ cũ cho cậu, hoặc là nhị ca nhi dùng cũ rồi bỏ lại.

Chưa kể những món đồ mộc đó còn chưa chắc đã tốt bằng loại gỗ tuyết tùng này.

Bởi vì đồ cũ nào tốt một chút, Tưởng thị đều ngấm ngầm đem đi bán lấy tiền, mụ ta quản tiền rất c.h.ặ.t, đời nào chịu ban thưởng hay để lại cho y dùng.

Ngược lại là nhị ca nhi xài tiền tiêu đồ tay chân hoang phí, thứ gì không thích thì đại phương ban cho hạ nhân, chỉ giữ lại thứ tồi tàn nhất cho y.

Thư Thụy lười đi tính toán vì những chuyện này, sống dưới mái hiên nhà người ta, khó mà tìm được sự công bằng, có đi tranh luận biện bạch cũng chẳng được gì.

"Ta phải đi mua một cái khóa mới về mới được, ngày thường tốt nhất nên khóa kỹ tủ lại."

Nhà vừa mới vào trộm một lần, trong lòng ít nhiều vẫn còn chút e dè, huống hồ sau này tiệm dựng lên rồi, người tới lui đông đúc, đồ đạc tự nhiên phải khóa lại cẩn thận.

Thư Thụy vừa thu dọn đồ đạc vừa lẩm bẩm một mình, không giấu nổi niềm vui sướng.

Lục Lăng đặt hai chiếc rương trống không của Thư Thụy lên nóc tủ cất gọn gàng, sau đó liền ngồi trước bàn trang điểm kê cạnh cửa sổ, chống cằm nhìn Thư Thụy thu dọn.

Tay hắn rảnh rỗi liền kéo ngăn kéo của bàn trang điểm ra, nhìn những chiếc hũ phấn, hũ cao được xếp ngay ngắn tề chỉnh bên trong, cứ như đám võ sinh nhỏ tuổi được huấn luyện bài bản trên võ trường vậy.

Ở ngăn kéo nhỏ chính giữa tiện tay nhất, bên trong không bày biện thứ gì, chỉ có một chiếc hộp nhỏ nằm im lìm. Lục Lăng nhận ra, đó chính là viên trân châu hắn tặng cho Thư Thụy hồi tiết Hà Nguyệt.

Khóe môi Lục Lăng khẽ cong lên, nhẹ nhàng đóng ngăn kéo lại.

Hắn ngước mắt nhìn Thư Thụy, ca nhi tắm rửa xong xuôi, xõa một mái tóc đen mềm mại như mực, đôi mắt nhìn vào các ngăn tủ sáng lấp lánh. Gương mặt đã trút bỏ lớp phấn son trang điểm kia trông lại càng dịu dàng, ôn hòa hơn hẳn ngày thường.

Lục Lăng nhìn đến mức có chút ngơ ngẩn, liền lặng lẽ, lén lút bước tới gần.

Thư Thụy dọn dẹp y phục xong, vừa quay người lại liền thấy người nọ đã áp sát ngay trước mặt mình, bèn nói: "Còn chưa đi ngủ sao?"

"Ngày mai ta được nghỉ rồi."

Thư Thụy nghe vậy, khẽ cảm thán một câu: "Đúng là một công việc tốt, nhìn xem chưa được mấy ngày đã lại tới ngày nghỉ rồi. Ngày thường nếu có điều chuyển ca kíp, lại còn được rảnh rỗi mấy canh giờ hoặc nửa ngày."

Trước kia khi còn ở Bạch gia, y không có việc gì chính đáng để làm, không đọc sách thì lại bày biện nấu nướng cơm canh. Tuy thường xuyên phải nhìn sắc mặt người ta mà sống, nhưng dẫu sao thời gian nhàn tản vẫn nhiều.

Bây giờ ra ngoài tự lập rồi, mới thấy những khoảng thời gian thư thả kia thật đáng quý.

Lục Lăng rủ mắt, chăm chú nhìn đôi môi đào hồng cứ đóng mở liên tục của Thư Thụy. Trong phòng ngọn đèn dầu tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, những lời y nói hắn chẳng lọt tai được bao nhiêu.

Thư Thụy nhìn thấy ánh mắt nóng rực của người nọ liền khẽ đẩy hắn một cái: "Ngươi đã tắm rửa chưa đấy?"

"Đương nhiên rồi."

Lục Lăng đưa tay nắm lấy tay Thư Thụy, nhẹ nhàng kéo người về phía mình: "Ta còn dùng cả bánh xà phòng ngươi cho nữa, không tin ngươi ngửi thử xem."

Mặt Thư Thụy hơi đỏ lên, trên người Lục Lăng quả thực có một mùi hương thanh khiết của bánh xà phòng.

Thấy ca nhi có chút xuất thần, không hề đẩy ra cự tuyệt, Lục Lăng liền nghiêng người áp xuống.

Cái người này, gương mặt trông rõ lạnh lùng, vậy mà bờ môi lại mềm mại đến thế.

Thư Thụy chưa từng làm qua chuyện này, nghĩ bụng nếm thử một chút như chuồn chuồn đạp nước là đủ rồi, ngặt nỗi cái tên ngốc kia chạm vào được rồi liền không chịu buông tha, đưa tay siết c.h.ặ.t lấy eo y, quấn quýt nếm trải qua lại.

Tim Thư Thụy đập thình thịch liên hồi, cứ như thể tùy thời có thể nhảy vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c vậy.

Đôi chân Thư Thụy có chút mềm, lòng bàn tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn rỏi của Lục Lăng, không cho hắn càn quấy như vậy nữa.

Lục Lăng lại rất ngoan ngoãn, thấy Thư Thụy không chịu liền không dám ép buộc tới cùng, chỉ chưa thoả mà l.i.ế.m l.i.ế.m bờ môi mình một cái.

Thư Thụy nhìn thấy động tác của hắn, một gương mặt nóng bừng đỏ ửng, xoay tay một cái liền đẩy phắt hắn ra khỏi phòng.

Đóng cửa lại, y nhanh ch.óng rúc người vào trong chăn gối, vớ lấy chiếc chăn mỏng trùm kín cả đầu lại.

Trong lòng tim vẫn đập thình thịch như cũ. Cái tên ngốc này thực sự là to gan lớn mật quá thể, dám đối xử với y như vậy, nếu cứ để hắn được nước lấn tới thì sau này biết phải làm sao.

Khổ nỗi chính bản thân y ngày thường cũng đọc nhiều sách tản văn, trong lòng cũng tò mò không biết mùi vị đó rốt cuộc là thế nào.

Chẳng trách người ta không dễ dàng cho nữ t.ử ca nhi xem mấy loại sách tản văn yêu đương tình ái như vậy, quả thực là dễ khiến người ta học hư mà.

Lục Lăng lại đứng ngơ ngẩn ở cửa một hồi lâu, thấy đèn trong phòng Thư Thụy đã tắt hẳn, người mới lâng lâng, bay bổng trở về phòng mình...

Ngày hôm sau, Thư Thụy và Lục Lăng dùng xong bữa sáng, mới vừa thu dọn đơn giản xong thì Đồng thợ mộc đã tới. Đi cùng gã còn có một người đồ đệ, đến đây để giúp đỡ làm việc vặt, ngoài ra cũng là để đi theo học hỏi tay nghề tu sửa.

Trước đó đôi bên đã bàn bạc là chỉ trả tiền công cho một mình Đồng thợ mộc, gã dắt theo đồ đệ tới, có trả tiền công cho đồ đệ hay không đó là chuyện nội bộ của bọn họ, Thư Thụy không cần quản tới.

Lần này Đồng thợ mộc tới còn chở theo cả một số mớ gỗ đã được xử lý qua, để tiện cắt gọt dài ngắn theo kích thước của ván sàn.

Thư Thụy dẫn gã lên tầng hai, bắt đầu tu sửa từ trên lầu trước.

Trong khách điếm tiếng "bùm bụp chát chát" vang lên không ngớt, có chút ồn ào náo nhiệt, bụi đất lại còn rơi rớt xuống cả đại đường bên dưới, trong đường chắc chắn là không thể tiếp khách được nữa, chỉ đành kê tạm một chiếc bàn ở bên ngoài.

Nhất thời việc buôn bán cũng đạm bạc đi không ít.

Tu sửa tiệm là chuyện bất khả kháng, Thư Thụy dẫu có phải tạm ngừng kinh doanh một thời gian thì cũng phải thu dọn khách điếm cho thật tốt, dẫu sao đó mới là gốc rễ lâu dài, vì vậy y cũng không quá để tâm đến chuyện việc buôn bán bị đình trệ.

Qua buổi trưa, Thư Thụy cùng Lục Lăng đi đến phủ nha một chuyến, theo lời hẹn để lĩnh tiền thưởng treo giải.

Sau khi có người thông truyền, hai người được dẫn tới văn phòng của lục phòng trong phủ nha. Việc tài chính đều do Hộ phòng quản lý, Lục Lăng tiến lên ký tên vào một tờ văn thư, lại được người ta ngợi khen vài câu, diễn ra vô cùng thuận lợi liền lãnh được mười quan tiền thưởng.

Tên tiểu tặc kia là kẻ tái phạm nhiều lần, tiền bạc tài vật gã trộm cắp được không dưới ngàn quán, vậy mà tiền thưởng treo giải lại chỉ có mười quan, thế nên trước đây chẳng có ai thèm cất công đi lùng bắt tên trộm này làm gì.

Lục Lăng chẳng qua là vô tình đụng phải rồi tóm gọn được gã, phủ nha lại muốn lấy chuyện này để làm chút bài viết báo cáo thành tích, thành ra tiền thưởng phát mới dễ dàng đến thế.

Tạ ơn Điển sử Hộ phòng xong, Thư Thụy và Lục Lăng cùng bước ra ngoài.

Vừa mới ra tới cửa, hai người liền nhìn thấy một tên công sai mặt đen như nhọ nồi, chắp hai tay sau lưng sải bước lớn đi về phía lục phòng, đi thẳng tới Công phòng.

"Phủ công vốn dĩ có ý nâng đỡ ngươi, chỉ là sự sắp xếp điều chuyển của quan trên tự có định số, thời gian này cũng không nói trước được điều gì. Lão Ngụy ngươi làm việc thế nào mọi người trong lòng đều tự hiểu rõ, dẫu sao thì vẫn còn cơ hội, chớ có thất vọng nản lòng."

Tên công sai được gọi là lão Ngụy kia nặn ra một nụ cười: "Ta tự nhiên đều nghe theo sự sắp xếp của quan trên, những ngày qua quyền quản lý các sự vụ lớn nhỏ của Công phòng thực sự là vô cùng tốn sức. Nay nghe nói đã có đại nhân chuyển tới tiếp quản sự vụ của Công phòng, ta cũng có thể thở phào một cái rồi. Đây là chuyện tốt, ta vui mừng còn không kịp, làm gì có chuyện thất vọng nản lòng chứ, Chu Điển sử chớ có đùa ta."

Thư Thụy và Lục Lăng chưa kịp nghe được mấy câu đã bị một tên tiểu lại mời ra ngoài, những kẻ nhàn tạp như bọn họ không được phép lưu lại lâu ở văn phòng lục phòng.

Chỉ có điều Thư Thụy nghe lỏm được vài câu, trong lòng có chút hiếu kỳ. Sau khi bước ra khỏi cổng phủ, y liền bỏ ra một xâu tiền đồng để hỏi thăm tên tiểu lại dẫn đường cho bọn họ về câu chuyện mới nghe được một nửa vừa rồi.

"Cũng không phải chuyện cơ mật to tát gì, ta không nói cho ngươi thì sớm muộn gì các ngươi cũng biết thôi."

Tên tiểu lại cười híp mắt nhận lấy tiền đồng, hạ thấp giọng nói: "Vị Điển sử đại nhân trước đây của Công phòng đã bị tra xét bãi nhiệm, cái ghế đó liền để trống. Mọi sự vụ ở Công phòng đều do Ngụy Toản điển quyền quản lý, ai nấy đều ngỡ rằng lão ta sắp sửa được đôn lên ngồi vào vị trí đó. Ai mà ngờ sáng nay đột nhiên nghe nói vị trí kia đã có người rồi, là người được điều chuyển từ nơi khác tới, cấp trên đã sớm chốt định rồi, chỉ vì công vụ bận rộn nên hôm nay Phủ công mới công bố chuyện này."

"Ngụy Toản điển bị người ta nịnh bợ nịnh hót suốt bao lâu nay, thời gian qua quản lý sự vụ của Công phòng phải nói là tận tâm hết mực, giờ đây bị giáng cho một đòn chí mạng thế này, bảo sao mà không thất vọng nản lòng cho được."

Thư Thụy hỏi: "Vậy có nói vị đại nhân mới tới là nhân vật thế nào không?"

"Cái này thì thực sự không biết, dù sao cũng chẳng bao lâu nữa là ngài ấy nhậm chức rồi."

Thư Thụy tạ ơn tên tiểu lại, cùng Lục Lăng đi ra đại lộ, lúc này cậu mới mở miệng nói: "Ngươi trở về võ quán vẫn phải cẩn thận một chút đấy nhé. Lão cha của tên chính giáo tập Ngụy Tiến kia thăng quan tiến chức không thuận lợi, e là hắn ở võ quán cũng đang ôm một bụng lửa giận, đến lúc đó lại giở chứng c.ắ.n bậy người khác."

Lục Lăng nói: "Lão cha hắn không thăng chức được, chỗ dựa không vững chắc, hợp tình hợp lý lão ta càng phải biết an phận thủ thường mà làm người làm việc mới đúng."

"Dù có không thăng chức thì người ta vẫn là một Toản điển, là nhân vật thứ hai ở Công phòng đấy. Chúng ta chỉ là những hộ buôn bán nhỏ, trêu vào không nổi đâu."

Nói xong, Thư Thụy lại lắc đầu cảm thán: "Chốn phủ nha đúng là nước sâu thật đấy. Trước đây vị Điển sử Công phòng kia bày ra cái đống hỗn độn sập cầu, người ta ra tay nhanh gọn dứt khoát liền bãi nhiệm gã, nhưng cái đống hỗn độn đó rốt cuộc vẫn phải có người dọn dẹp, thế là liền quăng ra cái miếng mồi béo bở là vị trí Điển sử, để cho tên Toản điển kia ra sức dốc lòng dốc dạ dọn dẹp sạch sẽ cái đống tàn cuộc đó. Đến nay đống hỗn độn đã được dọn dẹp xong xuôi, lập tức liền đá người ta sang một bên."

Lục Lăng nói: "Vụ sập cầu nói cho cùng không phải lỗi của một người, cả cái Công phòng đó đều khó tránh khỏi trách nhiệm. Kẻ đứng đầu có vấn đề thì đám thuộc hạ bên dưới chưa chắc đã trong sạch. Phủ công không ra tay trừng phạt từng người một đã là mở lượng khoan hồng rồi, đời nào lại thật sự cho cái gã họ Ngụy kia thăng chức, chẳng qua là mượn chuyện này để răn đe, gõ đầu người ta mà thôi."

Thư Thụy liếc nhìn Lục Lăng một cái, thấy hắn nhìn nhận sự việc vô cùng thông suốt và thấu đáo, trong lòng không khỏi có chút nhìn hắn bằng con mắt khác.

Dẫu sao cũng là người từng làm việc trong hào môn phủ đệ, cho dù không đọc được mấy cuốn sách thánh hiền thì kiến thức và trải nghiệm cũng không phải thứ mà những người đọc sách thông thường có thể sánh kịp.

Thư Thụy khẽ thở phào một hơi, như vậy y cũng không cần phải lúc nào cũng lo lắng hão huyền chuyện hắn ở bên ngoài bị người ta bắt nạt nữa rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.