Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 115

Cập nhật lúc: 21/07/2026 18:03

Bẵng đi một thời gian, đã sang những ngày cuối tháng bảy.

Đồng thợ mộc cùng gã học trò tay chân nhanh nhẹn, chỉ trong vòng ba, bốn ngày đã sửa sang xong xuôi cả tầng hai lẫn đại sảnh của khách điếm, rồi chuyển sang tu sửa các gian phòng phía Tây.

Gã họ hàng của hắn ta là Tần Nhị bên xưởng dầu, từ ngày biết hắn ta nhận làm việc ở khách điếm Thư Thụy, mỗi lần đi ngang qua ngõ đều trợn mắt hung hăng như gà chọi, chỉ tiếc không thể nuốt sống người ta.

Thư Thụy thì chẳng buồn tranh chấp với gã làm gì, mình bỏ tiền thuê người làm, đôi bên thuận mua vừa bán, chẳng đụng chạm đến ai.

Bỏ ra cả ngày trời, Thư Thụy dọn dẹp sạch sẽ đại sảnh cùng tầng hai vừa được sửa xong, lau chùi sàn nhà sáng bóng. Những miếng gỗ mới vá ghép lại hòa làm một với nền nhà cũ, nhờ nước sơn khéo léo nên nhìn qua thật sự chẳng phân biệt được đâu cũ đâu mới.

Cảnh tượng trước mắt trông cứ như đổi mới hoàn toàn.

Y bày lại những chiếc bàn cũ đã cất đi từ trước, dự tính ngày mai là có thể tiếp tục đón khách vào ngồi uống trà.

Đồng thợ mộc thấy y dọn dẹp bàn ghế thì cười bảo, sảnh này mà bày bàn ghế mới lên thì trông chẳng khác nào tiệm mới khai trương.

Thấy Đồng thợ mộc làm ăn gọn gàng, Thư Thụy cũng có ý muốn nhờ hắn ta đóng giúp ít đồ gỗ, có điều y vẫn muốn đợi công việc tu sửa bên này hoàn thành êm đẹp rồi mới tính tiếp.

Hơn nữa dạo này hắn ta còn đang đóng đồ hồi môn cho Dương Xuân Hoa, ban ngày làm ở tiệm, buổi tối về nhà lại phải đục đẽo, bận đến túi bụi. Dù lúc này có nhờ hắn ta làm đồ gỗ thì cũng phải thong thả chờ hắn ta rảnh tay mới được.

Đến chiều muộn, Thư Thụy tính sang hỏi Tình ca nhi xem ngày mai có rảnh không để gọi sang phụ một tay, hòng làm thêm nhiều thức uống đặng kéo khách.

Vừa bước ra khỏi cổng viện nhỏ, y ngạc nhiên thấy căn nhà đối diện ngõ sau đang mở cửa, Hương tỷ nhi bước từ bên trong ra.

Thư Thụy hiếu kỳ, vội cất tiếng gọi rồi rảo bước tiến lại gần.

"Hương tỷ nhi chuyển sang đây ở rồi à?"

Hương tỷ nhi, con gái nuôi của Trương thần bà vừa thấy Thư Thụy liền đáp:

"Làm gì có cái số hưởng được ở mấy gian nhà lớn thế này! Là nơi này mới có người chuyển đến ở, bảo tìm người qua dọn dẹp giúp, nên nghĩa mẫu mới dẫn ta sang đây."

Nói rồi, Hương tỷ nhi ngạc nhiên hỏi: "Thiều chưởng quầy không biết bên này mới có người chuyển đến ở sao?"

Trước đây Thư Thụy từng nghe Trương thần bà buông một câu rằng căn nhà lớn này chẳng lo thiếu người thuê, chỉ có điều cửa chính của nó mở ra đường khác, cửa sau thì hiếm khi đóng mở. Nếu không nhờ tình cờ đụng mặt Hương tỷ nhi, quả thực y chẳng hay biết đã có người dời đến.

Hai ngày nay ít gặp Trương thần bà nên tin tức xóm giềng cũng chẳng còn nhạy bén như trước nữa.

"Nghĩa mẫu ta lên đạo quán ngoài thành thắp hương rồi, trước khi đi mới dặn ta công việc ở đây đấy."

Chẳng chờ Thư Thụy hỏi thêm, Hương tỷ nhi đã không giữ được mồm miệng mà nói trước: "Thiều chưởng quầy này, người hàng xóm mới đối diện nhà ngươi là nhân vật lớn đấy nhé! Ta nghe đâu hình như là quan sai đại nhân từ nơi khác mới chuyển về đây nhậm chức."

Lông mày Thư Thụy khẽ nhếch: "Quan sai?"

"Ta cũng chỉ tình cờ nghe lỏm được vài câu lúc quét dọn thôi, bảo là chỗ này cách phủ nha không xa, đi bộ đi làm cũng tiện hơn. Ta cũng muốn dò hỏi thêm vài câu mà chẳng dám nhiều lời."

Hương tỷ nhi tiếp tục: "Chẳng biết là quan sai chức vụ lớn chừng nào, chắc cũng không cao lắm đâu."

Nàng ta ghé sát tai Thư Thụy thì thầm: "ta nghe nói căn nhà này là đi thuê đấy, cả gia đình chuyển tới mang theo mấy rương hành lý lớn, thế mà lại chẳng có lấy một đứa nha hoàn hay tiểu sai theo hầu. Đến cả chuyện đi làm ở phủ nha cũng phải tính toán đường xa đường gần, nếu là nhà giàu sang chức trọng thì ai lại đi tính toán chi li mấy chuyện vặt vãnh này."

Nói xong, nàng ta đ.ấ.m đ.ấ.m vào lưng. Vốn dĩ tưởng sang dọn dẹp cho nhà giàu sang thì những gia đình như thế thường có người hầu hạ riêng, mình qua làm việc cũng không đến mức quá mệt.

Nào ngờ đến nơi làm gì có ai? Lau dọn chùi rửa toàn bộ đều do một mình nàng ta cùng một ông lão khác cũng được gọi đến làm. Việc thì nặng mà người thì ít, lấy đâu ra thời gian mà trốn việc lười biếng? Làm cả ngày khiến lưng nàng ta mỏi nhừ, đứng không thẳng nổi.

Được cái lúc thanh toán tiền công người ta không gây khó dễ, thêm nữa là vị tiểu lang quân nhà ấy trông đẹp như thần tiên hạ phàm, lại là người đọc sách nên tính tình vô cùng ôn hòa.

Ngày mai nếu có gọi nàng ta sang làm tiếp, dù mệt một chút nàng ta vẫn thấy vui vẻ muốn đi.

Thư Thụy nghe vậy không khỏi buồn cười, y nhặt một quả đào từ trong giỏ xách đưa cho nàng ta ăn, dặn nàng ta mau về nhà nghỉ ngơi cho khỏe.

Nhìn bóng người đi xa, Thư Thụy không nén nổi ánh mắt nhìn về phía nhà người hàng xóm mới, chẳng biết rốt cuộc là gia đình thế nào. Nhớ lại thì chuyện khác cũng chẳng sao, miễn sao không phải hạng người lắm chuyện gây rối là được.

Nghĩ xong, y sải bước đi về phía nhà Tình ca nhi.

Hôm sau, Thư Thụy dậy sớm chuẩn bị hoa quả tươi rồi treo biển hiệu ra ngoài.

Mấy ngày nay khách khứa thưa thớt, việc buôn bán cũng tản mạn, buổi trưa mỗi ngày y đều mang cơm sang cho Lục Lăng. Cũng may không phí công đi lại, sau mấy ngày đã lôi kéo được ít khách từ võ quán sang, coi như bù đắp được phần nào sổ sách buôn bán nhỏ ở nhà.

Thấy kỳ thi Viện đang đến rất gần, hôm nay Thư Thụy hấp ít đậu đỏ làm nhân, cuối cùng cũng đưa món bánh Định Thắng đã hứa bấy lâu vào lịch trình.

Làm một món điểm tâm thơm ngon chuẩn vị quả thực tốn công vô cùng.

Phần nhân của bánh Định Thắng cần phải căn chỉnh độ lửa từ từ, coi trọng nhất là sự kiên nhẫn.

Đầu tiên phải nấu chín đậu đỏ, lọc qua rây dày để bỏ vỏ rồi lấy phần đậu mịn ra. Sau đó hòa cùng đường mạch nha rồi cho vào nồi xào lửa nhỏ để rút bớt nước. Lửa to quá sẽ bị khê mất vị, lửa nhỏ quá thì không rút được nước, hoàn toàn phải kiềm chế cẩn thận thì mới làm ra được phần nhân bánh bóng bẩy, ngọt bùi.

Phần vỏ bánh cũng chẳng phải việc nhẹ nhàng. Lấy gạo tẻ và gạo nếp giã thành bột, rây mịn vài lần, phối theo tỷ lệ tám phần bột gạo tẻ, hai phần bột gạo nếp.

Thư Thụy không kịp tự tay giã gạo nên đành mua bột sẵn ở cửa hàng ngoài phố. Có điều bột bên ngoài không đủ độ mịn nên y phải tự tay rây lại vài lượt mới yên tâm.

Vò bột, ủ bột, rồi lại rây bột thêm một lần nữa, sau đó nhét bột bánh vào khuôn làm bánh mới mua về, tra nhân vào giữa rồi phủ thêm một lớp bột lên trên.

Cho vào chõ đồ khoảng một tuần trà là có thể ra lò.

"Thảo nào mấy tiệm bánh ngọt bán bánh giá đắt thế, làm được một món bánh đúng là rườm rà thật đấy."

Tình ca nhi nhìn Thư Thụy bận rộn suốt cả buổi sáng, đang dùng khăn lau nhẹ giọt mồ hôi trên trán, liền rót một bát nước trà đưa sang.

Thư Thụy nói: "Thế nên bình thường ta chỉ làm món ăn vặt bán kèm với thức uống thôi. Bánh ngọt khó làm, hương vị chưa chắc đã sánh bằng mấy đầu bếp lâu năm trong tiệm bánh."

Y làm bánh Định Thắng vừa ngon vừa nhanh vốn là nhờ ngày trước ở Bạch gia có nhiều thư sinh, mỗi kỳ thi cử, cữu ruột đều nhờ y làm một ít cho các thư sinh trong tư thục chuẩn bị đi thi để lấy may.

Tích lũy qua nhiều năm tháng làm nhiều, đây lại trở thành món điểm tâm y làm mát tay nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.