Tin Nhắn Đêm Trước Lễ Cưới - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:01
[Lần trước anh gấp quá, bây giờ em đã chậm hơn nửa tháng rồi, đều tại anh.] [Xin lỗi, anh chỉ sợ sau này sẽ không còn cơ hội.] [Anh vẫn còn kịp hủy hôn đấy.] [Cho anh thêm chút thời gian.] [Được thôi, hôm nay em muốn gặp anh.] [Ngày mai nhé? Hôm nay anh đã hẹn ăn cơm với cô ấy rồi, ngoan.] [Không chịu! Em dẫn bạn tới cùng là được mà, hì hì.]
…
Hóa ra cái gọi là tiệc độc thân chỉ là một cái cớ.
Mục đích thật sự là đẩy tôi ra ngoài, để đôi nam nữ kia có thể lén lút ngay trong căn phòng chuẩn bị làm phòng cưới của tôi?
Hóa ra lý do Tần Tình không thể uống rượu không phải vì đến kỳ, mà vì đã mang thai?
Thật sự quá mỉa mai.
“Lần trước vào tháng trước”… Đầu tháng trước, tôi và Lục Minh vừa chốt ngày cưới. Hôm đó tôi còn năn nỉ anh cùng đi thử váy, muốn nhanh ch.óng chọn xong.
Nhưng anh nói công ty đột nhiên xảy ra chuyện quan trọng, bắt buộc phải tới xử lý. Sau đó cả đêm không về.
Tôi gọi hàng trăm cuộc anh đều không nghe, cuối cùng còn trực tiếp tắt máy.
Tôi lo lắng đến mức cả đêm không ngủ, mãi đến khi anh trở về tôi mới yên tâm chợp mắt được một lúc.
Sau đó anh giải thích phải tiếp một khách hàng quan trọng, uống nhiều quá, còn điện thoại hết pin nên mới mất liên lạc.
Tôi ngây thơ tin ngay, chẳng hề nghi ngờ thêm.
Bây giờ nghĩ lại mới hiểu, đêm ấy anh căn bản chẳng gặp khách hàng nào mà là đi gặp Tần Tình.
Bên ngoài truyền đến âm thanh mở khóa cửa. Tôi ngồi thẳng trên sofa, cố gắng tiêu hóa toàn bộ những gì vừa đọc được.
Lục Minh bước vào, vừa thấy tôi đã đi tới ôm lấy.
“Đừng giận nữa mà vợ, vừa rồi thật sự chỉ là chơi game thôi, em tin anh đi.”
Nghĩ tới việc đôi tay này vừa ôm eo Tần Tình, tôi chỉ thấy buồn nôn, lập tức đẩy anh ra.
Lục Minh rõ ràng không hài lòng với phản ứng của tôi. Anh đã chủ động hạ mình rồi, còn tôi lại không chịu cho anh một bậc thang bước xuống.
“Sao em lúc nào cũng làm mọi chuyện nghiêm trọng như vậy? Anh với Tần Tình quen nhau biết bao nhiêu năm. Nếu giữa hai đứa thật sự có gì, còn tới lượt em sao?”
Lại là câu nói cũ kỹ ấy. Nếu tôi không tận mắt nhìn thấy chứng cứ, có lẽ lại tiếp tục bị anh dùng những lời ngon ngọt này lừa qua.
Tôi đứng lên, giơ điện thoại trước mặt anh, trên màn hình vẫn là đoạn trò chuyện giữa hai người.
“Ừ, đến con cũng sắp có rồi mà anh vẫn bảo hai người chẳng có gì?”
Vẻ hoảng loạn thoáng hiện trên mặt Lục Minh, anh mím môi:
“Xin lỗi, lần đó là anh nhất thời hồ đồ.”
“Vậy những lần trước thì sao? Anh đừng bảo em hai người chỉ có đúng một lần.”
“Trước đó… trong nửa năm chúng ta không được gặp nhau, anh nghĩ mình đã trở về trạng thái độc thân.”
Câu nói ấy khiến tôi bật cười.
Cười đến mức nước mắt chảy xuống má.
“Hay lắm, ‘trở về độc thân’… Lục Minh, anh quên rồi à? Trong nửa năm đó, ngày nào anh cũng nhắc em rằng chúng ta chỉ tạm thời không được gặp, chứ chưa từng chia tay. Chính anh bắt em cố gắng thuyết phục cha mẹ, chính anh bảo em tuyệt đối đừng từ bỏ anh. Bây giờ anh lại nói trong nửa năm đó anh xem mình là người độc thân. Lục Minh, rốt cuộc anh coi em là cái gì?”
Cảm xúc của tôi hoàn toàn vỡ vụn, chỉ thấy bản thân giống như một trò cười lớn.
“Đừng làm loạn nữa được không?” Lục Minh nắm lấy vai tôi, “Lúc ấy bố mẹ em kiên quyết phản đối, em muốn anh phải nghĩ thế nào? Hơn nữa, từ tháng trước anh đã chấm dứt với Tần Tình rồi! Hôm nay anh chỉ sợ cô ấy làm ầm nên mới giả vờ chiều theo một chút. Với lại vừa rồi cũng chỉ là trò chơi, hai người đâu thật sự hôn nhau?”
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt không thể tin nổi, hoàn toàn không hiểu sao anh có thể mặt dày đến mức nói được những lời ấy.
“Nếu sau này cô ta lại làm ầm thì sao? Anh vẫn sẽ tiếp tục ‘giả vờ’ chiều theo, rồi lại tiếp tục gặp cô ta?”
Lục Minh im lặng.
Rất lâu sau anh mới nói:
“Ninh Nhất, cho anh thêm chút thời gian, anh nhất định sẽ xử lý sạch sẽ. Em có thể coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra không?”
Tôi bật cười lạnh.
Vì sao người làm sai lúc nào cũng có thể nói nhẹ nhàng như vậy?
Cứ như tổn thương họ gây ra, người bị hại chỉ cần ngủ qua một đêm là có thể quên hết.
Tôi cố ép bản thân bình tĩnh, sau đó gật đầu:
“Được.”
Ánh mắt Lục Minh lập tức hiện vẻ ngạc nhiên, có lẽ anh không nghĩ tôi lại dễ dỗ tới vậy.
Anh vừa định bước tới ôm tôi, tôi lập tức lùi lại một bước, bình tĩnh nói nốt:
“Anh chẳng cần xử lý gì nữa. Đám cưới này, tôi không cưới.”
“Em vừa nói gì?”
Lục Minh mở to mắt nhìn tôi, vẻ mặt khó tin, nhưng rất nhanh lại trở nên lạnh lùng:
“Em đã mất nửa năm mới thuyết phục được bố mẹ đồng ý. Bây giờ bà con bạn bè hai bên đều đã nhận tin mời, mà em lại muốn hủy cưới? Em muốn khiến bố mẹ mình mất mặt à? Em đã nghĩ kỹ chưa?”
Nói xong, anh quay người bước vào phòng khách.
Lời của anh kéo tôi trở lại hiện thực. Tôi ngồi sụp xuống, ôm đầu khóc, cảm giác tội lỗi lập tức tràn ngập trong lòng.
Nếu sớm biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này, tôi đã không khiến bố mẹ phải lo lắng suốt nửa năm.
Thật ra nửa năm trước, tôi và Lục Minh đã từng chuẩn bị kết hôn. Bố mẹ tôi thậm chí đã chuẩn bị của hồi môn: tám mươi vạn tiền mặt, một chiếc BMW để đi lại, cùng một căn biệt thự ở khu công nghệ cao.
Còn sính lễ, vì biết điều kiện nhà Lục Minh không tốt nên bố mẹ chỉ yêu cầu tương đương một năm tiền lương của anh – hai mươi vạn.
