Tin Nhắn Đêm Trước Lễ Cưới - Chương 3
Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:01
Bố mẹ còn nói riêng với tôi rằng số tiền ấy họ sẽ không giữ, khi tôi xuất giá sẽ gộp với của hồi môn đưa hết cho tôi làm vốn riêng.
Nhưng nghi thức vẫn phải có, bởi họ muốn nhìn xem Lục Minh có thật sự có thành ý hay không.
Lúc ấy tôi vô cùng tự tin. Tôi và Lục Minh đã yêu nhau sáu năm, tình cảm tốt đến mức những người xung quanh đều ngưỡng mộ.
Ngay cả màn cầu hôn của anh cũng được chuẩn bị rất long trọng, rất dụng tâm, vì vậy tôi nghĩ không cần nghi ngờ tình cảm của anh.
Thế nhưng thực tế lại chẳng đơn giản như tôi tưởng. Lục Minh đồng ý đưa hai mươi vạn, nhưng phải chờ sau khi đăng ký kết hôn mới chuyển.
Tôi không học luật nhưng cũng hiểu sự khác nhau giữa sính lễ đưa trước và sau khi đăng ký.
Nếu đưa trước khi kết hôn, đó là món quà nhà trai tặng cho nhà gái.
Nhưng đưa sau khi kết hôn thì có thể được tính vào tài sản chung của vợ chồng.
Rõ ràng anh đang phòng bị tôi.
Thế nhưng khi ấy tôi bị tình yêu che mắt, còn tự an ủi rằng có lẽ đây chỉ là “bệnh nghề nghiệp” của anh.
Người duy nhất không chấp nhận được là cha mẹ tôi. Họ cho rằng Lục Minh hoàn toàn không tin tưởng tôi, còn chưa kết hôn đã đề phòng như vậy, vì thế kiên quyết phản đối và hạn chế tôi gặp anh.
Khi ấy tôi cứ nghĩ duyên phận giữa hai đứa có lẽ đã hết.
Nhưng Lục Minh sống c.h.ế.t không chịu chia tay. Anh nói chuyện sính lễ thật ra là ý mẹ anh, vì nhà ở quê nghèo khó nên đặc biệt nhạy cảm với chuyện tiền bạc.
Anh còn ôm tôi, thề rằng bản thân chưa từng nghi ngờ tôi, chỉ là không thể thuyết phục mẹ. Muốn kết hôn thì chỉ còn cách để bố mẹ tôi chịu nhượng bộ trước.
Thế là trong nửa năm đó, ngày nào tôi cũng ra sức khuyên nhủ bố mẹ, còn Lục Minh thì đứng phía sau chỉ cho tôi nên nói thế nào…
Bây giờ nghĩ lại mới thấy tình yêu mù quáng đúng là đáng sợ.
Tôi lại có thể cùng một tên cặn bã tính toán đủ đường, cuối cùng tự biến mình thành một món hàng mang ra thương lượng.
Nực cười hơn là tôi vẫn luôn cho rằng trong nửa năm ấy anh cũng khổ sở như mình.
Thực tế anh vừa dỗ dành tôi, vừa vui vẻ âu yếm một người phụ nữ khác.
Giọng Lục Minh đang nói điện thoại kéo tôi trở về hiện tại. Trong giọng anh tràn đầy sốt ruột, nhưng vẫn không quên dịu dàng dỗ người ở đầu dây bên kia:
“Em đang ở đâu? Đừng khóc nữa, anh tới ngay!”
Tôi lập tức chạy tới chắn trước mặt:
“Anh định đi tìm Tần Tình đúng không?”
Có thể vì không cam tâm, cũng có thể sâu trong lòng vẫn còn chút hy vọng cuối cùng, tôi không muốn anh bước ra khỏi cánh cửa.
Lục Minh cau mày, im lặng một lúc rồi gạt tay tôi ra:
“Anh chỉ đưa cô ấy đến bệnh viện rồi sẽ quay về. Anh đảm bảo đây là lần cuối cùng.”
Cánh cửa đóng sầm trước mặt.
Tôi bị bỏ lại một mình trong màn đêm yên tĩnh đến đáng sợ, trái tim cứ từng cơn co thắt đau đớn.
Bỗng nhiên tôi nhớ lại thời đại học, Lục Minh cũng từng vì tôi mà bất chấp đêm khuya chạy tới.
Hồi ấy tôi thuê nhà ở ngoài trường. Hai giờ sáng, lúc tôi đang ngủ, robot hút bụi ngoài phòng khách chẳng hiểu sao bỗng tự động khởi động.
Giữa đêm khuya yên lặng, tiếng động của nó nghe cực kỳ đáng sợ, lại còn bật đúng chế độ ồn nhất, lao thẳng về phía phòng ngủ.
Tôi cố lấy dũng khí chạy ra tắt nhưng làm thế nào cũng không tắt nổi.
Quá sợ hãi, tôi chỉ biết núp trong góc giường, vừa khóc vừa gọi điện cầu cứu Lục Minh.
Ký túc xá lúc đó đã khóa cửa từ lâu, vậy mà Lục Minh vừa gọi điện dỗ tôi, vừa trèo tường chạy ra ngoài.
Chân bị mảnh kính trên tường cứa rách anh cũng chẳng quan tâm, chạy tới nơi chỉ ôm c.h.ặ.t tôi rồi bảo đừng sợ.
Đến khi tôi bình tĩnh lại, anh mới lấy t.h.u.ố.c ra tự xử lý vết thương.
Nhưng hiện tại, người có thể khiến anh cuống cuồng lo lắng giữa đêm đã không còn là tôi.
Hơn mười phút sau, tôi nhận được tin nhắn của Tần Tình:
[Xin lỗi nhé chị dâu, em bị trẹo chân, mượn anh Lục Minh chăm sóc em một chút nha~]
Đi kèm là một bức ảnh: cô ta nằm trên lưng Lục Minh, đầu tựa sát hõm cổ anh, tư thế thân mật đến mức ch.ói mắt.
Ngay sau đó, cô ta lại gửi tới một đoạn ghi âm, là cuộc trò chuyện giữa hai người:
[Thật ra từ nửa năm trước anh đã chẳng muốn cưới cô ta nữa. Nhà cô ta nhất quyết bắt anh đưa sính lễ trước khi đăng ký, rõ ràng là muốn tiền của anh.] [Nhà Cố Ninh chẳng phải rất giàu sao?] [Càng giàu càng tham. Quan trọng nhất là anh chán cô ta rồi, chẳng còn cảm giác gì nữa.] [Thế em thì sao? Em có làm anh thấy hứng thú không?] [Đương nhiên rồi. Em thú vị hơn cô ta nhiều, đặc biệt là… trên giường. Anh còn tưởng bố mẹ cô ta sẽ cố chấp lâu hơn, để anh có thêm thời gian bên em. Ai ngờ nửa năm đã chịu nhượng bộ, thật mất hứng.]
Ngón tay tôi siết c.h.ặ.t vạt áo, chút mong đợi cuối cùng đối với Lục Minh cũng tan thành tro bụi.
Sau khi hít sâu mấy lần, tôi gọi điện cho Phó Vân Thâm, người bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ.
“Có chuyện gì thế?”
Tôi im lặng mấy giây, giọng phía bên kia lập tức căng thẳng: “Cố Ninh Nhất, nói chuyện đi chứ!”
“…Vụ án lớn mà cậu định giao cho Lục Minh, đổi sang người khác đi.”
Tôi vừa nói xong, bên kia truyền tới một tiếng thở phào, sau đó là một tràng mắng không nể nang:
“Cậu có biết nửa đêm gọi điện rồi im thin thít như vậy dọa người lắm không? Tôi còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì!”
Vân Thâm vẫn y như trước, mắng người chưa bao giờ giữ thể diện.
Tôi cũng theo thói quen định cãi lại: “Mới hơn mười hai giờ thôi mà, chỉ có loại cô độc như cậu mới…” – ngủ sớm như vậy.
