
Tin Nhắn Đêm Trước Lễ Cưới
Đêm trước lễ cưới, tôi vô tình nhìn thấy một tin nhắn trên điện thoại của vị hôn phu:
[Kinh nguyệt của em đã chậm hơn nửa tháng rồi, bây giờ anh hủy hôn vẫn còn kịp đấy.]
Mấy chữ trắng trợn ấy khiến tim tôi như ngừng lại trong thoáng chốc.
Tháng trước, tôi và Lục Minh vừa xác định ngày tổ chức hôn lễ.
Ngày đẹp vừa chọn xong, tôi đã háo hức hẹn anh đi thử váy cưới cùng. Nhưng anh lại lấy cớ công việc quá bận, vội vàng rời đi, để lại tôi một mình xoay xở với cha mẹ hai bên.
Thì ra, tối hôm ấy anh cả đêm không về, mặc kệ hàng trăm cuộc điện thoại tôi gọi tới, chỉ để đi gặp người yêu cũ, thực hiện cái gọi là một lần “tạm biệt cuối cùng”.
Còn đúng một tháng nữa là đến ngày tôi kết hôn với Lục Minh.
Cô em khóa dưới đồng thời là đồng nghiệp của anh – Tần Tình, kéo theo bốn năm người bạn tới nhà, nói muốn tổ chức tiệc độc thân cho Lục Minh.
Tôi rất thức thời, chủ động tránh mặt. Dạo gần đây Lục Minh thường xuyên bồn chồn, vậy thì cứ để anh thoải mái tụ tập với những người bạn lâu năm.
Trên đường lái xe về nhà bố mẹ, Tần Tình bất ngờ gửi cho tôi một tin nhắn:
[Chị dâu, nửa năm chị và anh Minh không gặp nhau, chị có quen người khác không?]
Đúng là vì cha mẹ hai bên phản đối nên tôi với Lục Minh đã nửa năm không được gặp mặt, nhưng hai đứa chưa từng chia tay.
Trong suốt khoảng thời gian đó, chúng tôi vẫn cùng nhau cố gắng thuyết phục hai bên gia đình. Sau sáu tháng kiên trì, tháng trước cuối cùng cũng chốt được ngày cưới.
Trong tình huống như vậy, làm sao tôi có thể yêu người khác?












