Tin Nhắn Đêm Trước Lễ Cưới - Chương 4
Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:01
Nhưng câu sau còn chưa nói hết, giọng tôi đã nghẹn lại.
Bởi vừa nhắc tới nửa đêm, tôi lại nhớ tới vị hôn phu vừa bỏ tôi chạy đi chăm sóc người phụ nữ khác.
Nhắc đến “cô độc” mới thấy hiện tại tôi còn đáng thương hơn cậu ấy.
Bị phản bội đến tận đầu mà vẫn chẳng hề hay biết.
Đúng là t.h.ả.m hại.
Tôi định nhanh ch.óng cúp máy, bởi sợ Vân Thâm nghe thấy mình khóc sẽ cười nhạo tôi yếu đuối.
Nhưng đầu dây bên kia lại chỉ vang lên tiếng thở dài bất lực:
“Nếu chịu ấm ức rồi thì về nhà bác trai bác gái đi. Mai tôi qua đón cậu.”
Cậu ấy thế mà không trêu tôi.
Tôi do dự đúng ba giây rồi hỏi:
“Bây giờ cậu có thể qua được không?”
Tôi thật sự không thể chịu nổi việc ở lại căn phòng này thêm một phút.
Ai biết trong suốt nửa năm đó, Tần Tình đã tới nơi này bao nhiêu lần?
Chỉ cần nghĩ tới cảnh hai người từng quấn lấy nhau trên sofa, thậm chí có thể cả trên chiếc giường ấy, tôi đã cảm thấy từng góc trong căn nhà đều bẩn đến mức khiến mình buồn nôn.
Tôi lập tức thu dọn hành lý, ngồi chờ Vân Thâm tới đón.
Cậu ấy không chỉ là bạn từ nhỏ của tôi, mà còn là học trò được mẹ tôi đặc biệt coi trọng, từ lâu đã thân với cả gia đình.
Từ bé đến lớn, cậu ấy luôn chăm sóc tôi rất nhiều. Khi biết tôi sắp cưới Lục Minh, dù bản thân chẳng thích anh ta, Vân Thâm vẫn dùng quan hệ của mình giới thiệu cho anh ta không ít vụ án lớn.
Khi tôi hỏi lý do, cậu ấy chỉ nói muốn để Lục Minh kiếm được nhiều tiền hơn, để sau này tôi – một cô gái lớn lên trong gia đình khá giả – lấy chồng cũng không phải chịu khổ.
Vừa ngồi vào ghế phụ trên xe Vân Thâm, điện thoại của mẹ đã gọi tới:
“Nhất Nhất, Tiểu Phó đã đón được con chưa? Có đói không? Bố mẹ vừa chờ con vừa chuẩn bị chút đồ ăn khuya nhé?”
Giọng mẹ đầy sự thương xót.
Đối với một người vừa chịu tổn thương như tôi, vài câu hỏi han ấy chẳng khác nào quả b.o.m phá vỡ mọi phòng tuyến, khiến tôi lập tức òa khóc ngay trong xe.
Vân Thâm vừa đưa khăn giấy cho tôi vừa lặng lẽ kéo cửa kính lên, chắc sợ tôi khóc quá lớn làm phiền hàng xóm xung quanh.
Chờ tới khi tôi khóc đủ, cậu ấy mới bình tĩnh nói:
“Cậu nên thấy may vì hai người còn chưa đăng ký kết hôn. Bây giờ vẫn còn kịp.”
Đúng vậy.
May mà chúng tôi còn chưa đăng ký.
Sau khi về nhà, tôi kể toàn bộ sự thật cho bố mẹ, sau đó thấp thỏm nói mình muốn hủy hôn.
Tôi vốn tưởng họ sẽ trách tôi.
Nhưng sau một hồi im lặng, cả hai đều lựa chọn đứng về phía con gái.
“Chỉ cần con đã suy nghĩ kỹ, bố mẹ sẽ tôn trọng quyết định của con.”
“Nhân lúc này nhìn rõ bản chất của người ta cũng tốt, còn hơn sau khi cưới mới phải chịu khổ.”
“Nếu con chắc chắn muốn hủy, sáng mai chúng ta sẽ lần lượt gọi điện báo cho họ hàng bạn bè.”
Tôi gật đầu:
“Con chắc chắn.”
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng tin nhắn đ.á.n.h thức.
Là Lục Minh gửi tới.
[Em đang ở đâu?]
Tôi nhìn đồng hồ.
Sáu giờ ba mươi hai phút sáng.
Ừ.
Xem ra đêm qua anh thật sự ở bên cạnh Tần Tình suốt cả đêm.
Tôi không trả lời.
Đến hơn bảy giờ, tôi cùng bố mẹ bắt đầu gọi điện từng người, thông báo hôn lễ bị hủy.
Cuộc gọi cuối vừa kết thúc thì Lục Minh cũng gọi tới.
Lần này tôi nghe máy.
“Nhất Nhất, em thật sự muốn hủy sao?”
“Chẳng lẽ tôi đang nói đùa?”
“Em nghe anh giải thích một lần được không? Tối qua anh ở bệnh viện chăm Tần Tình, nhưng giữa anh với cô ta thật sự không xảy ra gì cả.”
“Chuyện này qua điện thoại không nói rõ được, anh sẽ qua gặp em ngay. Em chờ anh nhé.”
“Tôi không cần…” – tôi còn chưa nói hết, anh đã cúp điện thoại.
“Nhất Nhất, qua đây ăn sáng trước đi. Ăn xong còn để Vân Thâm về nữa.”
Mẹ gọi tôi từ phía bàn ăn.
Tối qua vì đã quá muộn, bố mẹ lo Vân Thâm lái xe một mình không an toàn nên giữ cậu ấy ngủ lại.
Lúc nãy khi tôi và bố mẹ gọi từng cuộc thông báo hủy hôn, cậu ta ngồi bên cạnh nghe trọn vẹn, vừa nghe vừa gật gù, thậm chí còn không nhịn nổi mà ba lần buột miệng: “Tốt lắm!”
Cái bộ dạng vui trên nỗi đau người khác ấy khiến tôi chẳng biết nên tức hay nên buồn cười.
Bữa sáng mới ăn được một nửa, Lục Minh đã tới.
Nhìn thấy Vân Thâm cũng ngồi ở bàn, sắc mặt anh lập tức hơi khó chịu.
Nhưng anh có tư cách gì để khó chịu?
So với việc ngồi ăn sáng cùng nhau, hành vi nửa đêm chạy đi tìm người phụ nữ khác của anh chẳng phải còn quá đáng hơn sao?
Bố mẹ tôi không muốn nghe anh giải thích dài dòng, chỉ bảo hai đứa vào thư phòng tự nói cho rõ.
Cửa vừa đóng lại, Lục Minh lập tức nắm lấy tay tôi:
“Về nhà với anh đi, chuyện tối qua thật sự là lần cuối rồi, anh thề.”
“Thật sao? Nhưng tối qua anh cũng nói đưa Tần Tình tới bệnh viện xong sẽ về. Cuối cùng thì sao? Anh vẫn ở cạnh cô ta suốt một đêm, tới sáng mới nhớ về nhà.”
Lục Minh nghẹn lời một chút rồi giải thích:
“Tối qua Tần Tình cứ giữ anh lại, sống c.h.ế.t không cho anh đi nên…”
Tôi suýt bật cười.
Chẳng phải chân cô ta bị thương sao?
Một người ngay cả đi lại còn khó khăn, chẳng lẽ có thể trói một người đàn ông trưởng thành lại sao?
Rõ ràng chính anh tự nguyện ở bên cô ta.
Thấy tôi hoàn toàn không d.a.o động, Lục Minh bắt đầu hoảng hốt, vội lấy điện thoại ra, chủ động nói sẽ xóa mọi phương thức liên lạc với Tần Tình để chứng minh sau này sẽ chấm dứt hoàn toàn.
Nhưng hai người vốn làm cùng công ty, ngày nào cũng gặp nhau, xóa WeChat thì có ý nghĩa gì?
“Tần Tình không phải cấp dưới của anh sao? Nếu anh thật sự muốn chứng minh, vậy sa thải cô ta đi.”
