Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 49
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:08
“Còn đeo bám cô ấy nữa, tôi sẽ tống anh vào bệnh viện.
Tôi nói được làm được."
“Cút!"
Sau một tiếng quát trầm thấp, mấy kẻ bị dọa cho mất mật vội vã chạy trối ch-ết.
Tạ Mân Sơn đ-ập đ-ập hai tay vào nhau mấy cái rồi đi đến trước mặt Chung Ngọc.
Thực ra hôm nay anh không định gặp cô.
Đối với chuyện trong lòng, anh vẫn chưa nghĩ thông suốt nên chỉ có thể kiềm chế thôi thúc muốn gặp cô của mình.
Chỉ là anh không ngờ khi đến chợ xem hàng hóa cư nhiên lại bắt gặp cô.
Khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé không người giúp đỡ của Chung Ngọc bị Từ Đào chặn đường, anh chỉ thấy trước mắt đỏ rực, đầu óc nổ tung một mảng.
Nếu không phải vì nhiều năm sống trong quân ngũ giúp anh học được cách bình tĩnh thì anh không dám đảm bảo Từ Đào hôm nay có thể lành lặn rời đi.
Chỉ là nghĩ đến vẻ hung bạo vừa rồi của mình, anh không tránh khỏi vẫn có chút lo lắng.
Chung Ngọc là một cô gái đơn thuần và nhát gan như một chú thỏ con, anh... chắc không làm cô sợ chứ!
Tạ Mân Sơn lần đầu tiên không đón nhận ánh mắt của cô, chỉ im lặng đón lấy từng thứ đồ trên tay cô, cô yếu đuối như vậy lại xách bao nhiêu đồ, không mệt sao?
Còn chưa biết mình nên nói gì thì thấy cô gái trước mặt đưa tay ra, những ngón tay thon thả trắng trẻo chạm vào khớp xương đang ửng đỏ của anh.
“Có đau không anh?"
Cô gái khẽ hỏi.
Yết hầu của Tạ Mân Sơn chuyển động lên xuống một cái, khuôn mặt cương nghị lắc lắc sang hai bên.
Chung Ngọc bấy giờ mới yên tâm, trên khuôn mặt trắng trẻo hiện lên một nụ cười ngọt ngào.
Cô không biết tại sao Tạ Mân Sơn lại xuất hiện ở đây, nhưng cô không thể quên được khoảnh khắc vừa rồi khi nhìn thấy anh, trong lòng đột nhiên trào dâng cảm giác an tâm và ấm áp.
Tuy nhiên sau khi vui mừng thì cũng có nỗi lo lắng thầm kín.
“Anh đ-ánh Từ Đào, anh ta có thể sẽ về mách lẻo.
Anh... nhất định phải cẩn thận."
Chung Ngọc không yên tâm dặn dò.
Người nhà họ Từ nổi tiếng là bao che khuyết điểm, Tạ Mân Sơn giúp cô giải vây nhưng lại có thể sẽ rước lấy rắc rối, điều này khiến Chung Ngọc cảm thấy vô cùng áy náy.
“Tôi cũng đâu phải người của nhà máy dệt bông.
Anh ta muốn đến tìm tôi gây rắc rối thì cứ để anh ta thử xem."
Tạ Mân Sơn thì chẳng thấy có gì to tát.
Nếu vì chuyện này mà sợ hãi thì đã không phải là anh rồi.
Chung Ngọc gật đầu, bấy giờ mới nhớ đến Liêu Thúy Thúy vẫn luôn đứng một bên.
Nói thật lòng, chuyện hôm nay Liêu Thúy Thúy cư nhiên không bỏ chạy đã nằm ngoài dự liệu của cô rồi.
Chung Ngọc còn muốn nói thêm vài câu với Tạ Mân Sơn nên bảo Liêu Thúy Thúy về trước.
Ngờ đâu lại bị Liêu Thúy Thúy kéo ra một bên, ghé vào tai cô hạ thấp giọng:
“Chung Ngọc, thực ra tớ thấy cái anh Tạ Mân Sơn này cũng được đấy."
Đối diện với Từ Đào, cái tên Tiết Thành đó hèn nhát như rùa rụt cổ vậy!
Nếu không phải Tạ Mân Sơn xuất hiện hôm nay thì Chung Ngọc thật sự không dễ dàng thoát thân được.
Liêu Thúy Thúy đột nhiên cảm thấy, có lẽ Chung Ngọc gả cho Tạ Mân Sơn mới là thực sự có thể thoát khỏi vận mệnh.
Nghĩ đến đây, Liêu Thúy Thúy lại ghé vào tai Chung Ngọc nói:
“Hay là cậu thử tiếp xúc với anh ấy xem.
Anh ấy trông thì hung dữ thật nhưng chẳng phải đối xử rất tốt với cậu sao!"
Chung Ngọc dở khóc dở cười, qua loa ứng phó vài câu rồi tiễn Liêu Thúy Thúy đi.
Tiễn Liêu Thúy Thúy xong, quay đầu nhìn lại, chàng thanh niên vẫn đang đứng giữa ánh hoàng hôn sắp lụi tắt, dáng người thẳng tắp như một cây giáo không bao giờ cong gãy.
Trông có vẻ thật đáng tin cậy.
Chung Ngọc đi đến bên cạnh Tạ Mân Sơn, ngước đầu nhìn anh:
“Em muốn đến nhà anh thăm hai đứa nhỏ một chút.
Anh có tiện không?"
Tạ Mân Sơn sững sờ một lát, có chút ngốc nghếch giơ kẹo dưa hấu và gối đầu hình đầu hổ trên tay lên:
“Những thứ này là cho chúng nó à?"
Chung Ngọc gật đầu.
“Em... không cần tốn số tiền này đâu."
Tạ Mân Sơn ngập ngừng định nói lại thôi.
Anh biết Chung Ngọc bây giờ rời khỏi nhà họ Chung rất không dễ dàng, từng đồng tiền đều phải tính toán chi li.
Anh... không muốn để cô tốn kém.
Chung Ngọc không thích nghe câu này, đôi môi màu hồng nhạt bĩu ra:
“Em tự nguyện mà, vả lại cũng đâu phải cho anh."
Nói xong trừng mắt nhìn Tạ Mân Sơn một cái rồi vung vẩy tay đi về phía trước.
Tạ Mân Sơn vội vàng đi theo phía sau, khóe môi cương nghị bất giác nở một nụ cười.
Đến khu nhà tập thể thì sao đã treo đầy trời, lấp lánh như từng chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ lúc sáng lúc tối.
Hổ T.ử và Tiểu Phương vẫn chưa ngủ, đang xem tranh truyện ở nhà bà nội An.
Nghe thấy động tĩnh ngoài cổng lớn bèn trước sau chân bò dậy chạy ra xem.
“Cô xinh đẹp!
Sao cô lại tới đây!"
Hổ T.ử mắt tinh nhất, nhìn thấy Chung Ngọc xong cái giọng oang oang suýt thì hét rách cả trời.
Tiểu Phương cũng rất nhiệt tình, chạy theo anh trai ra ngoài, vừa nhìn thấy Chung Ngọc là ôm c.h.ặ.t lấy chân cô không chịu buông.
Chung Ngọc không ngờ hai đứa nhóc này lại quấn mình đến vậy, một mặt dùng tay xoa đầu chúng mấy cái, mặt khác bảo Tạ Mân Sơn lấy những thứ đồ cô mua ra.
Tạ Mân Sơn bày kẹo dưa hấu, gối đầu hình đầu hổ và chăn nhỏ lên bàn, bước lên phía trước hai bước, một tay xách một đứa nhóc lên.
Hổ T.ử vẫn chưa ôm cô xinh đẹp đủ, đột nhiên bị xách cổ áo nhấc bổng lên, tức đến mức múa may quân thể quyền giữa không trung:
“Tạ Mân Sơn!
Chú thả cháu xuống!
Cháu muốn cô xinh đẹp!"
“Muốn cái gì mà muốn!
Đi ra một bên chơi đi!"
Tạ Mân Sơn giơ bàn tay to như cái quạt nan lên, ra vẻ định đ-ánh vào m-ông nhưng cuối cùng cũng chỉ vỗ nhẹ một phát vào m-ông Hổ Tử, bảo chúng đi ăn kẹo dưa hấu Chung Ngọc mua cho.
Hai đứa nhỏ có kẹo là quên luôn cả cô xinh đẹp, sau khi được thả xuống bèn vội vàng chạy vào trong nhà.
Tạ Mân Sơn đi đến bên cạnh Chung Ngọc:
“Đúng là hai con khỉ nghịch ngợm."
Chung Ngọc phì cười:
“Anh chẳng có tư cách nói người khác đâu!
Theo em thấy thì hồi nhỏ anh chắc chắn còn nghịch hơn Hổ T.ử nhiều!"
