Tôi Ở Trong Thôn, Nhớ Anh Da Diết - Phần 2
Cập nhật lúc: 27/08/2026 23:01
5
Sáng sớm hôm sau, vừa nghe tiếng gà trống gáy báo thức, tôi đã bật dậy. Ăn xong bát cháo khoai lang nóng hổi kèm gói dưa muối đúng như mong ước, lòng tôi thấy khoan khoái hẳn.
Ăn xong là có thể đeo gùi lên núi cắt cỏ lợn.
Bà nội bảo:
"Cháu cứ ở nhà nghỉ ngơi là được rồi, không cần phải làm việc đâu."
Tôi kiên quyết:
"Những việc Bùi Doanh Khê từng làm thì cháu cũng muốn làm."
Bà xoa xoa cái đầu trọc, vẻ mặt có chút hoang mang.
Tôi đeo gùi lên lưng, cầm theo chiếc liềm, cứ theo đúng tuyến đường Bùi Doanh Khê chỉ dẫn mà đi lên núi.
Trên núi cây cối rậm rạp, cỏ cây xanh tốt, đi nửa ngày trời cũng chẳng thấy một bóng người.
Chỉ có tiếng gió thổi làm lá cây reo rắt.
Vùi đầu cắt cỏ suốt nửa tiếng đồng hồ, tôi bắt đầu thấy hơi sờ sợ.
Từ hồi còn nhỏ, mẹ nuôi đã dặn tôi rằng không được một mình đến những nơi thế này.
Bởi vì dù có bị hại thì cũng rất khó bị phát hiện.
Càng nghĩ tôi lại càng thấy sợ, liền đeo một gùi cỏ cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng xuống núi.
Vì chạy quá nhanh nên tôi còn bị ngã một cú đau điếng.
Lúc về đến nhà trông tôi vô cùng nhếch nhác, tóc tai rối bời còn dính đầy lá cây.
Tôi nhớ tới việc đây là những cay đắng mà Bùi Doanh Khê từng phải chịu đựng, trong lòng lại càng thêm áy náy.
Vừa có sóng điện thoại, tôi liền gửi cho cô ấy một tin nhắn: [Tớ xin lỗi.]
Bùi Doanh Khê: [?]
[Em gái, cậu sao thế?]
Tôi nghẹn ngào nhắn lại: [Tớ không ngờ trước đây cậu lại sống khổ sở đến thế...]
Bùi Doanh Khê: [Tớ có khổ đâu, cậu đi đâu đấy?]
Tôi trả lời: [Đi cắt cỏ lợn.]
Cô ấy: [Hóa ra tớ mới là thánh cắt cỏ lợn bẩm sinh! Trao lại cây liềm cho tớ mau!]
Tôi bật cười thành tiếng.
Tâm trạng lập tức trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
6
Tôi những tưởng mình sẽ nhớ Tần Du Lễ lắm.
Thế nhưng một khi đã bắt tay vào cho gà ăn, tôi lại chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi nữa.
Tôi thực sự rất yếu đuối.
Khi biết mình không phải con ruột, tôi cảm tưởng như mình đã vụn vỡ hoàn toàn.
Nhưng việc lao vào làm công việc nhà nông lại giúp tôi bù đắp phần nào nỗi gặm nhấm ấy.
Bận rộn rồi, tôi mới có thể tạm thời quẳng hết mọi chuyện ra sau đầu.
Suốt hơn một tháng trời, tôi chỉ loanh quanh trao đổi kinh nghiệm làm nông với Bùi Doanh Khê.
Còn Tần Du Lễ thì tìm đủ mọi cách để nhắn gửi lời thoại qua người khác cho tôi.
Tính tôi vừa bướng vừa cứng đầu.
Một mặt thì chìm đắm trong muộn phiền, mặt khác lại nhất quyết "dầu muối không ăn", chẳng chịu lay chuyển.
Đến giữa tháng Mười hai, theo thông lệ thì Tần Du Lễ sẽ bắt đầu kỳ nghỉ lễ Giáng sinh.
Như mọi năm, thời điểm này tôi đã bay sang Luân Đôn để đón tết cùng anh rồi.
Nhưng bây giờ, tôi lại chỉ sợ anh mang mấy con gà của mình ra làm gà tây nướng mất thôi.
Nói đùa vậy thôi.
Gia cảnh cách biệt thế này làm sao mà ở bên nhau được nữa.
Trong làng bắt đầu trút xuống trận tuyết đầu mùa.
Tôi quay một đoạn video ngắn gửi cho Bùi Doanh Khê, cô ấy hào hứng vô cùng, bảo là muốn về quê một chuyến.
Cô ấy cũng nhớ những người thân ban đầu của mình rồi.
Đang lúc trò chuyện, cô ấy vô tình nhắc tới:
"Tần Du Lễ về nước rồi đấy."
Tôi ngẩn người:
"Thế à..."
Cô ấy nói tiếp:
"Anh ấy cũng sẽ tới đây tìm cậu."
Nếu anh ấy đã đến tìm tôi vậy thì nấu thêm một phần cháo khoai lang nữa vậy.
7
Đêm đến, tôi nằm mơ thấy Tần Du Lễ.
Anh mặc chiếc áo khoác màu nâu nhạt, bước đi dưới ánh đèn l.ồ.ng thiên sứ.
Tuyết trắng như bông gòn lả tả rơi xuống.
Đôi mắt anh phản chiếu ánh đèn đường vàng ấm áp:
"Chờ anh tốt nghiệp xong, chúng mình kết hôn nhé."
Tôi nhớ rõ trước kia câu trả lời của mình là "Vâng".
Nhưng ở trong mơ, tôi lại thật thà xoa xoa hai bàn tay:
"Khỏi đi anh, con lợn nái nhà em sắp đẻ rồi, em phải về nhà đây."
Ngay sau đó, tôi bị tiếng gà trống gáy vang làm cho bừng tỉnh.
Tôi rời giường, mặc vào chiếc áo bông chần họa tiết hoa mẫu đơn đỏ rực.
Sau đó xách thức ăn chăn nuôi, tiến về phía chuồng gà.
Cho gà ăn một lúc rồi lại quay vào nhà húp bát cháo nóng hổi.
Cuộc sống đơn sơ mà bình dị cứ thế trôi qua.
Đến gần giữa trưa, Bùi Doanh Khê mới tới nơi.
Chiếc xe dừng lại giữa khoảng sân rộng.
Cô ấy mở cửa xe, nhấc tà váy chạy xộc xuống rồi lao vào nhà gọi "Bà ơi" tựa như chú chim nhỏ tìm về tổ ấm.
Mẹ nuôi chậm rãi bước ra khỏi xe.
Khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy tôi, bà ấy nhíu mày, đáy mắt đong đầy xót xa:
"Giản Chi, con gầy đi rồi."
Bà ấy đi đến bên cạnh, nắm lấy tay tôi như thói quen trước kia:
"Chịu đựng đủ cay đắng rồi thì về nhà thôi con. Doanh Khê không ngại có thêm một đứa em gái đâu."
Doanh Khê là một cô gái rất tốt.
Tôi biết cô ấy sẽ không để bụng nhưng nếu tôi trở về thì lại quá bất công với cô ấy.
Tôi nhẹ nhàng lắc đầu:
"Thôi bỏ đi mẹ. Cuộc sống như thế này, cô ấy đã phải trải qua suốt hơn hai mươi năm rồi."
Tôi hiểu rõ Bùi Doanh Khê vẫn cần thêm thời gian để dung hòa với gia đình.
Mà tôi lại quá đỗi thân thiết với mẹ nuôi, nét tính cách cũng giống bà ấy nhiều hơn.
Tài lực của nhà họ Bùi thừa sức nuôi dưỡng cả hai người con gái sống trong nhung lụa.
Thế nhưng tôi chẳng thể nào thản nhiên phân chia những thứ vốn dĩ thuộc về Bùi Doanh Khê.
Tôi đã sống thay cô ấy những ngày tháng sung túc suốt hơn hai mươi năm qua rồi.
Mẹ nuôi thở dài một tiếng, không khuyên thêm nữa mà đưa mắt nhìn về phía ngọn núi xa xăm.
…
