Tôi Tưởng Chồng Tôi Ngoại Tình Nhưng Không Phải ??? - 3

Cập nhật lúc: 22/06/2026 05:03

Thấy tôi bước tới, mẹ chồng lập tức giấu điện thoại ra sau lưng.

- Mẹ không làm gì cả.

- Mẹ đưa điện thoại đây cho con.

Sắc mặt bà hơi mất tự nhiên. Mấy giây sau mới miễn cưỡng đưa lại cho tôi. Tôi nhận lấy, mở màn hình kiểm tra. Trong khoảnh khắc đó tim tôi lạnh đi. Ba tấm ảnh đã biến mất, hai đoạn tin nhắn cũng không còn. Rõ ràng có người vừa xóa chúng. Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mẹ chồng.

- Mẹ xóa ạ? Tại sao mẹ lại làm vậy?

Bà lập tức mất kiên nhẫn.

- Xóa thì sao? Mẹ làm vậy vì ai? Chẳng phải vì gia đình này sao?

Tôi c.h.ế.t lặng. Bà thật sự đã xóa chứng cứ, thậm chí còn cảm thấy mình đúng.

- Mẹ có biết những thứ đó là gì không?

- Biết. Chẳng phải mấy tin nhắn linh tinh thôi sao? Xóa đi là xong. Con cứ giữ lại rồi ngày nào cũng nhìn, chẳng phải tự làm khổ mình à? Mẹ làm vậy là đang giúp con cũng như cái gia đình này thôi. Đừng có bấu víu vào những thứ như vậy nữa.

Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại. Lần đầu tiên trong nhiều năm tôi cảm thấy thất vọng với bà đến vậy.

- Nếu người bị phản bội là con gái mẹ thì sao?

Mẹ chồng cứng người nhưng chỉ một giây bà lại quay mặt đi.

- Con gái mẹ không lấy phải người như vậy.

Tôi bật cười không muốn nói thêm nữa. Bởi vì tôi biết mọi lời nói lúc này đều vô ích. Tối hôm đó Lục Thành vẫn như mọi ngày mang về một hộp bánh kem nhỏ.

- Tiệm mới mở gần công ty. Anh thấy ngon nên mua cho em.

Tôi nhìn chiếc bánh, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác mâu thuẫn. Nếu anh thật sự ngoại tình tại sao vẫn đối xử với tôi tốt như vậy? Nếu anh không ngoại tình vậy chiếc điện thoại kia là gì, tin nhắn kia là gì? Tôi nhìn người đàn ông trước mặt. Lần đầu tiên cảm thấy mình không hiểu anh nữa. Hoặc có lẽ tôi chưa từng hiểu anh. Đêm đó tôi quyết định, ngày mai dù sự thật là gì tôi cũng phải tận mắt nhìn thấy. Thứ Sáu tôi thức dậy từ rất sớm, trong lòng thấp thỏm như đang chờ phán quyết. Lục Thành vẫn bình thường như mọi ngày, ăn sáng rồi đi làm. Trước khi ra cửa anh còn cúi đầu hôn lên trán tôi.

- Tối nay anh có thể về muộn một chút.

Tim tôi khựng lại.

- Có việc à?

- Ừ. Một khách hàng muốn gặp để bàn dự án.

Anh vừa mang giày vừa trả lời.

- Chắc khoảng chín giờ anh mới về.

Tôi nhìn anh không nói gì, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc. Bởi vì trong tin nhắn Tiểu Vũ cũng hẹn gặp vào tối nay. Quá trùng hợp, trùng hợp đến mức đáng sợ. Sáu giờ tối tôi thay quần áo, lái xe rời khỏi nhà. Địa chỉ hẹn gặp tôi đã tìm được từ những đoạn tin nhắn trước đó. Một quán cà phê nhỏ nằm gần bờ sông. Tôi tới nơi từ sớm, ngồi trong xe chờ đợi. Sáu giờ ba mươi, sáu giờ bốn mươi, sáu giờ năm mươi, tim tôi đập càng lúc càng nhanh. Rồi đúng bảy giờ một chiếc xe xuất hiện. Tôi lập tức ngồi thẳng người. Nhưng khi nhìn rõ biển số tôi lại ngẩn ra. Đó không phải xe của Lục Thành, là xe của một người khác. Tôi cau mày tiếp tục chờ. Bảy giờ mười, bảy giờ hai mươi, bảy giờ ba mươi, quán cà phê dần đông khách nhưng tôi vẫn không thấy bóng dáng Lục Thành. Tám giờ, tôi bắt đầu cảm thấy nghi ngờ có phải mình đã tìm sai địa chỉ không? Hay tin nhắn kia vốn không liên quan tới anh? Tám giờ mười lăm điện thoại đổ chuông, là Lục Thành.

- Em ăn tối chưa?

Tôi giật mình.

- Em ăn rồi, anh ăn chưa?

- Anh chưa, vẫn đang họp.

Giọng anh nghe rất bình thường. Phía sau còn có tiếng người nói chuyện. Không giống giả vờ chút nào. Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại.

- Bao giờ anh về?

- Chắc khoảng chín giờ mới xong. Em cứ nghỉ trước đi đừng đợi nhé.

- Được.

Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi lặng trong xe, trong đầu hoàn toàn rối loạn. Nếu anh đang họp, vậy ai là người hẹn Tiểu Vũ? Mười giờ tối, tôi trở về nhà. Lục Thành đã về trước. Anh đang ngồi trong phòng khách xem tài liệu. Nhìn thấy tôi anh hơi ngạc nhiên.

- Em đi đâu vậy?

- Em ra ngoài mua ít đồ.

Tôi đáp qua loa rồi đi thẳng lên tầng. Đêm đó tôi gần như không ngủ. Mọi chuyện càng lúc càng kỳ lạ. Tôi vốn cho rằng chỉ cần theo dõi Lục Thành là sẽ tìm được đáp án. Nhưng kết quả anh hoàn toàn sạch sẽ. Không gặp phụ nữ, không tới khách sạn, không hẹn hò, không làm bất cứ điều gì đáng nghi. Ngày hôm sau tôi vẫn tiếp tục điều tra. Rồi ngày hôm sau nữa kết quả vẫn như vậy. Lục Thành vẫn là một người chồng hoàn hảo. Trong khi chiếc điện thoại bí mật vẫn tồn tại. Những tin nhắn yêu đương vẫn tiếp tục xuất hiện. Hai sự thật trái ngược nhau không ngừng va chạm trong đầu tôi. Cho đến một buổi chiều, chiếc điện thoại bí mật đột nhiên đổ chuông. Màn hình hiện lên hai chữ: Tiểu Vũ. Tôi vừa định nhấn nghe thì một bàn tay đã lao tới nhanh hơn.

Vụt!

Chiếc điện thoại bị giật mất khỏi tay tôi. Tôi ngẩng đầu sau đó sững sờ. Người đứng trước mặt tôi không phải Lục Thành mà là bố chồng Lục Kiến Quốc. Sắc mặt ông trắng bệch chưa từng thấy. Bàn tay cầm điện thoại thậm chí còn đang run.

- Bố?

Tôi ngơ ngác, Lục Kiến Quốc không trả lời. Ông vội vàng bấm tắt cuộc gọi sau đó nhét điện thoại vào túi áo. Ánh mắt ông né tránh giống như vừa làm chuyện gì đó cực kỳ chột dạ. Trong khoảnh khắc ấy một suy nghĩ đáng sợ bất ngờ xuất hiện trong đầu tôi. Chẳng lẽ...từ đầu tới cuối người tôi điều tra đã sai rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Tưởng Chồng Tôi Ngoại Tình Nhưng Không Phải ??? - Chương 3: 3 | MonkeyD