Tôi Tưởng Chồng Tôi Ngoại Tình Nhưng Không Phải ??? - 4
Cập nhật lúc: 22/06/2026 05:03
Kể từ hôm nhìn thấy bố chồng giật lấy chiếc điện thoại khỏi tay tôi trong lòng tôi luôn tồn tại một cảm giác bất an khó diễn tả. Mọi chuyện dường như đã bắt đầu vượt khỏi suy đoán ban đầu. Nếu người sử dụng chiếc điện thoại đó thật sự là Lục Thành. Vậy tại sao bố chồng lại phản ứng như vậy? Nhưng nếu không phải Lục Thành thì còn có thể là ai? Tôi nghĩ mãi vẫn không tìm ra đáp án. Những ngày sau đó tôi không nhắc lại chuyện chiếc điện thoại với bất kỳ ai. Cũng không tiếp tục tìm kiếm một cách công khai. Tôi biết nếu muốn biết sự thật tôi phải kiên nhẫn. Một khi đối phương đã cảnh giác mọi manh mối đều có thể biến mất. May mắn là trước khi chiếc điện thoại bị lấy đi tôi đã kịp ghi nhớ tài khoản đồng bộ dữ liệu được đăng nhập trên đó. Đó gần như là sợi dây duy nhất còn lại.
Buổi tối sau khi mọi người đã ngủ tôi lặng lẽ mở máy tính đăng nhập thử. May mắn thay một phần dữ liệu vẫn còn được lưu trữ. Tuy không đầy đủ nhưng cũng đủ để tôi tiếp tục điều tra. Tôi mở lại những đoạn hội thoại với Tiểu Vũ. Lần này tôi đọc kỹ hơn. Không còn mang tâm trạng của một người vợ bắt được chồng ngoại tình nữa mà giống như đang giải một bài toán. Một bài toán mà mọi đáp án đều bị che giấu. Ban đầu tôi vẫn cho rằng người bên kia là Lục Thành. Cho đến khi đọc được một tin nhắn.
“Anh nhớ uống t.h.u.ố.c đúng giờ nhé.”
“Bác sĩ bảo cột sống của anh không được ngồi lâu.”
Tôi khựng lại. Cột sống? Lục Thành chưa từng có vấn đề về cột sống. Từ ngày quen nhau đến giờ anh khỏe mạnh hơn tôi rất nhiều, thậm chí còn thường xuyên chơi cầu lông. Tôi kéo tiếp xuống dưới, một tin nhắn khác xuất hiện.
“Hôm trước anh lại quên mang kính rồi.”
“Để em mua cho anh cái dây đeo nhé.”
Tôi nhíu mày. Mang kính? Lục Thành có cận nhưng anh đeo kính áp tròng gần như mỗi ngày, hiếm khi dùng kính gọng. Ngược lại bố chồng tôi luôn đeo kính đọc sách. Tôi cảm thấy da đầu tê dại. Một suy nghĩ chợt xuất hiện nhưng tôi lập tức bác bỏ. Không thể nào, chắc chắn không thể nào. Tôi tiếp tục đọc. Càng đọc tim càng đập nhanh. Bởi ngày càng có nhiều chi tiết không khớp với Lục Thành.
“Hôm nay lớp học cũ của anh họp mặt vui không?”
Lớp học cũ? Lục Thành mới ngoài ba mươi tuổi, làm gì có họp lớp thường xuyên như vậy? Nhưng bố chồng thì khác. Ông vừa tham dự buổi họp mặt đại học cách đây vài tháng, chính mẹ chồng còn khoe với tôi rất lâu. Tôi ngồi bất động trước màn hình. Có lẽ ngay từ đầu tôi đã nghi nhầm người. Người sử dụng chiếc điện thoại kia không phải chồng tôi mà là bố chồng. Nếu thật sự là vậy thì mọi chuyện còn nghiêm trọng hơn rất nhiều. Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ đêm, trong nhà hoàn toàn yên tĩnh.
Đúng lúc ấy tiếng cửa phòng mở ra. Tôi giật mình, vội vàng tắt màn hình bước ra ngoài. Hành lang tối om chỉ có ánh đèn ngủ hắt xuống từ cầu thang. Tôi nhìn thấy một bóng người. Là bố chồng, ông mặc áo khoác, lặng lẽ đi xuống tầng. Đã gần nửa đêm ông còn đi đâu? Một cảm giác kỳ lạ thôi thúc tôi khiến tôi nhẹ nhàng đi theo. Bố chồng không ra khỏi nhà, ông chỉ đi tới ban công sau đó lấy điện thoại ra gọi cho ai đó. Tôi đứng phía sau bức tường không nhìn thấy màn hình nhưng nghe được giọng nói rất nhỏ. Giọng nói mà trước giờ tôi chưa từng nghe. Nhẹ nhàng, kiên nhẫn, thậm chí còn mang theo ý cười.
- Được rồi, anh biết rồi. Em đừng giận nữa, cuối tuần anh sẽ qua.
Tim tôi đập mạnh, đó hoàn toàn không phải cách nói chuyện giữa bạn bè. Càng không phải cách nói chuyện của một người đàn ông gần sáu mươi tuổi với đối tác công việc. Đó là giọng điệu của một người đang dỗ dành người yêu. Vài phút sau ông cúp máy, đứng yên ngoài ban công rất lâu. Tôi nhanh ch.óng quay về phòng trước khi bị phát hiện. Nằm trên giường tôi không thể nào chợp mắt. Bên tai vẫn vang lên câu nói: "Cuối tuần anh sẽ qua." Qua đâu? Gặp ai? Tiểu Vũ sao? Sáng hôm sau tôi quyết định thử thăm dò. Trong nhà chỉ có tôi và bố chồng. Tôi pha trà mang ra sân. Ông đang tưới cây thấy tôi liền mỉm cười.
- Hôm nay không ra ngoài à?
- Con không ạ.
Tôi đặt tách trà xuống ngồi đối diện giả vờ hỏi:
- Bố này, bây giờ nhiều người dùng hai điện thoại lắm nhỉ?
Động tác tưới cây của ông khựng lại. Chỉ một thoáng thôi nhưng tôi vẫn nhìn thấy.
- Bố cũng không biết, chắc có thể họ thấy tiện. Sao tự nhiên con hỏi vậy?
- Không có gì đâu ạ.
Tôi cười.
- Con thấy mấy chú trong công ty Lục Thành đều dùng hai máy. Một máy công việc, một máy riêng.
Bố chồng cúi đầu uống trà không nhìn tôi.
- Bố già rồi. Dùng một cái còn thấy phiền, hai cái làm gì.
Tôi im lặng, tôi biết ông đang nói dối. Buổi chiều mẹ chồng đi chợ cùng hàng xóm, Lục Thành vẫn chưa tan làm, tôi ở nhà một mình. Đúng lúc chuẩn bị nấu cơm, tiếng chuông cửa vang lên. Người giao hàng đứng bên ngoài.
- Cho hỏi đây có phải nhà ông Lục Kiến Quốc không?
Tôi hơi ngạc nhiên.
- Đúng rồi. Có chuyện gì vậy?
Anh ta đưa cho tôi một bó hoa hồng được gói rất đẹp.
- Có người đặt tặng ông Lục.
Tôi c.h.ế.t lặng. Trên tấm thiệp nhỏ cài giữa bó hoa có một dòng chữ viết tay.
"Nhớ anh."
Không ký tên nhưng dưới góc thiệp có một chữ cái rất nhỏ.
V.
Tôi nhìn bó hoa trong tay, trái tim chìm dần xuống. Bởi lúc này tôi đã gần như chắc chắn. Người tôi nghi ngờ suốt từ đầu hoàn toàn không phải Lục Thành mà là người đàn ông vẫn luôn được cả gia đình kính trọng. Người chồng mẫu mực trong mắt mẹ chồng. Người cha đáng tin cậy trong mắt con trai. Và cũng là người đàn ông mà không ai từng nghĩ sẽ phản bội gia đình. Lục Kiến Quốc, có lẽ ông mới chính là người đang giấu bí mật lớn nhất trong căn nhà này.
