Tôi Tưởng Chồng Tôi Ngoại Tình Nhưng Không Phải ??? - 5
Cập nhật lúc: 22/06/2026 05:03
Ba ngày sau tôi quyết định theo dõi bố chồng. Mấy ngày qua tôi gần như không nghĩ được chuyện gì khác. Ban ngày vẫn đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp như bình thường, buổi tối vẫn nằm cạnh chồng nhưng trong đầu luôn hiện lên những tin nhắn kia cùng bó hoa được gửi tới tận nhà. Càng nghĩ tôi càng thấy mọi thứ không hợp lý. Nếu người ngoại tình thật sự là bố chồng vậy ông đã giấu chuyện này bao lâu rồi? Và quan trọng hơn mẹ chồng có biết không? Tôi nhớ lại những lời bà từng nói.
- "Bố con không giống những người đàn ông khác."
- "Ông ấy sống có trách nhiệm lắm."
- "Mấy chục năm nay chưa từng để mẹ phải lo nghĩ."
Mỗi lần nhắc tới chồng, trong mắt bà luôn có sự tự hào. Giống như cả đời này điều đúng đắn nhất bà từng làm chính là lấy Lục Kiến Quốc. Chính vì vậy tôi càng không dám tưởng tượng nếu một ngày bà biết được sự thật. Buổi sáng tôi nói với mọi người rằng mình ra ngoài mua ít đồ dùng trong nhà. Mẹ chồng còn tiện thể đưa cho tôi một danh sách dài. Nào là nước giặt, nào là giấy vệ sinh, nào là t.h.u.ố.c bổ cho bố chồng. Nghe tới đây tôi bất giác siết c.h.ặ.t tờ giấy trong tay. Thuốc bổ cho bố chồng. Người phụ nữ này vẫn đang lo từng bữa ăn giấc ngủ cho chồng mình mà không hề biết ông ấy đang làm gì sau lưng bà.
Tôi lái xe đậu cách nhà một đoạn, lặng lẽ chờ đợi. Khoảng chín giờ sáng cửa nhà mở ra. Bố chồng bước ra ngoài. Ông mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, mái tóc được chải gọn gàng, thậm chí còn xịt nước hoa. Tôi lập tức chú ý bởi bình thường ông rất ít khi ăn mặc cầu kỳ. Ngay cả những buổi họp mặt bạn học ông cũng chỉ mặc quần áo đơn giản. Nhưng hôm nay lại khác. Khác đến mức giống như một người đàn ông sắp đi hẹn hò. Chiếc xe từ từ lăn bánh. Tôi giữ khoảng cách đủ xa không để ông phát hiện. Hai mươi phút sau xe dừng lại trước một công viên ven hồ. Đó là nơi khá nổi tiếng trong thành phố, phong cảnh đẹp, không khí yên tĩnh, rất nhiều cặp đôi thích tới đây đi dạo. Tôi đỗ xe ở xa, lặng lẽ quan sát.
Khoảng mười phút sau một chiếc taxi màu trắng dừng lại. Một người phụ nữ bước xuống. Tôi vô thức ngồi thẳng người. Bà ta khoảng hơn bốn mươi tuổi, ăn mặc thanh lịch, mái tóc được uốn nhẹ, gương mặt được chăm sóc rất kỹ, trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Khoảnh khắc nhìn thấy bà ta bố chồng lập tức nở nụ cười. Nụ cười ấy khiến tôi c.h.ế.t lặng. Bởi từ ngày về làm dâu tôi chưa từng thấy ông cười như vậy. Không phải nụ cười lịch sự, không phải nụ cười xã giao mà là niềm vui thật sự. Niềm vui khi nhìn thấy người mình muốn gặp.
Lục Kiến Quốc bước tới nhận lấy chiếc túi trong tay người phụ nữ sau đó rất tự nhiên đưa tay chỉnh lại lọn tóc bị gió thổi rối. Động tác quen thuộc đến mức không thể là lần đầu. Người phụ nữ cũng không né tránh, ngược lại còn mỉm cười, ánh mắt nhìn ông đầy thân mật. Trái tim tôi chìm xuống đáy. Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi tận mắt nhìn thấy tôi vẫn cảm thấy chấn động. Hai người ngồi xuống ghế đá cạnh hồ nói chuyện, cười đùa, thỉnh thoảng còn nắm tay nhau. Có lúc người phụ nữ dựa đầu lên vai ông, có lúc bố chồng khẽ vỗ vai đối phương như đang dỗ dành. Tất cả đều giống một cặp tình nhân, không phải bạn bè, không phải đồng nghiệp, càng không phải người quen bình thường. Tôi cầm điện thoại chụp lại từng bức ảnh. Bàn tay run tới mức suýt đ.á.n.h rơi máy. Một phần trong tôi vẫn hy vọng mọi chuyện chỉ là hiểu lầm. Nhưng càng nhìn tôi càng hiểu, không còn gì để nghi ngờ nữa.
Khoảng một tiếng sau hai người rời khỏi công viên. Tôi tiếp tục bám theo. Lần này họ tới một nhà hàng bên hồ, ngồi cạnh cửa sổ. Từ vị trí của tôi có thể nhìn thấy khá rõ hai người gọi đồ ăn, cùng nhau cười nói, thậm chí còn ăn chung một phần bánh ngọt. Bố chồng lấy khăn giấy rất tự nhiên lau khóe miệng cho người phụ nữ kia. Cuối cùng, mọi nghi ngờ trong tôi cũng tan biến. Sự thật đã rõ ràng. Người sử dụng chiếc điện thoại bí mật là Lục Kiến Quốc. Người ngoại tình cũng là Lục Kiến Quốc.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, bỗng nhiên thấy nghẹn lại. Không phải vì mình mà vì mẹ chồng. Dù bà luôn khó tính với tôi, hay nói móc tôi nhưng không thể phủ nhận bà thật lòng yêu chồng, thật lòng chăm sóc gia đình này. Thậm chí nhiều lần tôi còn cảm thấy bà đặt chồng lên trên cả bản thân mình. Hai người tiếp tục nói chuyện, tôi nghe được chữ có chữ không. Nhưng khi họ đứng dậy rời đi lại vô tình đi ngang vị trí tôi đang ngồi, giọng nói của họ loáng thoáng truyền tới. Người phụ nữ kia hỏi:
- Bao giờ anh mới nói cho bà ấy biết?
Lục Kiến Quốc im lặng vài giây sau đó đáp:
- Chưa phải lúc. Mỹ Lan không chịu nổi đâu.
Người phụ nữ thở dài.
- Chúng ta bên nhau tám năm rồi. Em không muốn tiếp tục như thế nữa.
Tôi cảm giác đầu óc như nổ tung. Tám năm không phải tám tháng, cũng không phải một năm mà là tám năm. Nghĩa là mối quan hệ này còn dài hơn cả cuộc hôn nhân của tôi và Lục Thành. Tôi bỗng nhớ tới những lời mẹ chồng từng nói.
- "Bố con khác."
- "Ông ấy là người có trách nhiệm."
- "Ông ấy chưa từng làm chuyện gì có lỗi với gia đình."
Thì ra suốt tám năm qua. Người duy nhất không biết sự thật lại là bà. Tối hôm đó tôi về nhà rất muộn. Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy mẹ chồng đang ngồi xem ti vi, trên tay vẫn là chiếc áo len đang đan dở cho chồng. Nghe tiếng mở cửa bà ngẩng đầu nhìn tôi.
- Sao hôm nay về muộn thế?
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt, nhìn mái tóc đã bạc đi rất nhiều, nhìn đôi mắt vẫn luôn hướng về gia đình này cổ họng bỗng nghẹn lại. Một lúc lâu sau tôi mới đáp:
- Con có chút việc thôi ạ.
Bà gật đầu không hỏi thêm tiếp tục cúi xuống đan áo. Dưới ánh đèn vàng bóng lưng bà bỗng trở nên cô đơn lạ thường. Đêm ấy tôi mở máy tính sắp xếp toàn bộ bằng chứng, ảnh chụp, tin nhắn, video, thời gian gặp mặt, địa điểm hẹn hò, tất cả được đặt vào cùng một thư mục. Tên thư mục chỉ có hai chữ: sự thật. Tôi nhìn màn hình rất lâu ngón tay dừng trên chuột. Chỉ cần tôi đưa những thứ này cho mẹ chồng mọi chuyện sẽ thay đổi. Gia đình này sẽ không còn như trước nữa. Nhưng nếu không nói bà sẽ tiếp tục sống trong lời nói dối. Cuối cùng tôi khép máy tính lại ngả người ra ghế, nhắm mắt thật lâu. Ngày mai có lẽ sẽ là ngày gia đình này hoàn toàn thay đổi.
