Tôi Tưởng Chồng Tôi Ngoại Tình Nhưng Không Phải ??? - 6
Cập nhật lúc: 22/06/2026 05:03
Sau khi thu thập đầy đủ bằng chứng tôi không lập tức nói cho mẹ chồng biết. Bởi vì tôi hiểu có những sự thật không phải cứ đưa ra là người khác sẽ chấp nhận. Nhất là khi sự thật ấy liên quan đến người đầu gối tay ấp hơn ba mươi năm. Nhưng càng kéo dài tôi càng cảm thấy chuyện này không thể giấu được nữa. Nếu một ngày nào đó mẹ chồng tự phát hiện, cú sốc sẽ còn lớn hơn. Vì vậy tôi quyết định nói cho bà biết. Buổi chiều hôm ấy trong nhà chỉ có tôi và mẹ chồng. Bà đang ngồi ngoài phòng khách gọt táo, ti vi mở nhưng âm lượng rất nhỏ. Tôi ôm máy tính bước tới, tim đập nhanh hơn bình thường.
- Mẹ.
Bà ngẩng đầu.
- Có chuyện gì vậy?
Tôi ngồi xuống đối diện, mở thư mục đã chuẩn bị từ trước.
- Con có chuyện muốn nói với mẹ.
Không hiểu vì sao tôi bỗng thấy cổ họng khô khốc. Mẹ chồng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của tôi cũng đặt con d.a.o xuống.
- Nói đi.
Tôi hít sâu một hơi.
- Người ngoại tình không phải Lục Thành mà là bố.
Không khí như ngưng lại. Mẹ chồng nhìn tôi vài giây sau đó bật cười. Một nụ cười đầy khó tin.
- Tống Nghi, con biết mình đang nói gì không?
Tôi không trả lời, chỉ xoay màn hình về phía bà. Bức ảnh đầu tiên hiện lên là cảnh bố chồng nắm tay người phụ nữ kia trong công viên. Nụ cười trên môi mẹ chồng dần biến mất. Nhưng điều tôi chờ đợi không xảy ra. Bà không kinh ngạc, không đau đớn mà là tức giận.
- Chỉ thế này? Chỉ mấy tấm ảnh này mà con dám kết luận?
Tôi mở tiếp. Ảnh trong nhà hàng, ảnh nhận quà sinh nhật, ảnh hai người cùng bước vào khách sạn nghỉ dưỡng. Mỗi tấm ảnh xuất hiện sắc mặt bà lại càng khó coi. Nhưng vẫn không phải vì tin tưởng mà vì phẫn nộ.
- Con theo dõi bố chồng mình? Con có biết mình đang làm gì không?
Tôi nhìn bà.
- Mẹ, con không muốn làm vậy. Nhưng con đã nhìn thấy tất cả. Con tận mắt nhìn thấy.
Mẹ chồng đột nhiên đập mạnh xuống bàn. Âm thanh khiến tôi giật mình.
- Đủ rồi! Con ghét mẹ thì cứ nhằm vào mẹ! Đừng lôi bố chồng con vào!
Tôi sững người. Không ngờ đến lúc này bà vẫn nghĩ như vậy.
- Con không hề nhằm vào ai cả. Con chỉ muốn mẹ biết sự thật.
- Sự thật?
Bà cười lạnh.
- Con gọi đây là sự thật sao? Chụp vài bức ảnh rồi bảo người khác ngoại tình? Con có bằng chứng nào chắc chắn hơn không?
Tôi mở video. Trong đoạn video bố chồng đang ngồi cạnh người phụ nữ kia. Hai người nắm tay, cười nói, ánh mắt nhìn nhau hoàn toàn không giống bạn bè. Tôi nghĩ như vậy đã đủ nhưng mẹ chồng chỉ xem vài giây sau đó quay mặt đi.
- Không thể nào. Chắc chắn có hiểu lầm.
Tôi cảm thấy bất lực.
- Mẹ còn muốn thế nào nữa? Con phải bắt gặp họ trên giường mới được sao?
Vừa dứt lời mẹ chồng đã đứng bật dậy hai mắt đỏ lên.
- Tống Nghi! Con đừng quá đáng!
Cả căn phòng rơi vào im lặng. Tôi chưa từng lớn tiếng với bà như vậy. Bà cũng chưa từng thấy tôi mất bình tĩnh như thế. Một lúc lâu sau mẹ chồng mới ngồi xuống nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo.
- Con biết không? Bố con không phải loại người đó.
Tôi cười khổ.
- Mẹ dựa vào đâu để chắc chắn như vậy?
Bà nhìn ra ngoài cửa sổ. Giọng nói nhỏ đi rất nhiều.
- Dựa vào ba mươi năm hôn nhân.
Đó là lần đầu tiên bà kể cho tôi nghe về cuộc sống của mình. Ngày trẻ ông bà quen nhau khi còn học đại học. Khi ấy nhà ngoại không đồng ý bởi bố chồng chỉ là sinh viên nghèo, không có tương lai rõ ràng. Nhưng mẹ chồng vẫn bất chấp phản đối để lấy ông. Những năm đầu kết hôn gia đình rất khó khăn. Lương giáo viên chẳng được bao nhiêu, bà phải đi bán hàng thêm. Có lúc trong nhà chỉ còn vài chục nghìn nhưng bố chồng chưa từng để bà chịu khổ. Trời lạnh ông nhường áo cho bà. Có đồ ăn ngon ông luôn để phần cho vợ. Ngay cả khi có người phụ nữ khác thích ông, ông cũng chủ động giữ khoảng cách. Nhắc đến đây khóe mắt bà đỏ lên.
- Con phải hiểu, người đàn ông như vậy không thể nào phản bội mẹ.
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt bỗng nhiên hiểu ra. Không phải bà không thấy bằng chứng mà là bà đang bảo vệ ký ức của chính mình. Nếu thừa nhận bố chồng ngoại tình thì ba mươi năm hôn nhân của bà sẽ biến thành trò cười. Nhưng tôi không thể im lặng. Tôi lấy điện thoại mở đoạn ghi âm mình vô tình nghe được ngoài nhà hàng. Giọng người phụ nữ vang lên.
- Tám năm rồi. Em không muốn tiếp tục như thế nữa.
Sau đó là giọng bố chồng.
- Mỹ Lan không chịu nổi đâu.
Cả căn phòng chìm vào im lặng. Tôi nhìn mẹ chồng.
- Mẹ, đây vẫn là hiểu lầm sao?
Lần này bà không nói gì, chỉ siết c.h.ặ.t bàn tay, khớp ngón tay trắng bệch. Tôi biết bà đã d.a.o động nhưng vẫn chưa đủ. Bởi niềm tin ba mươi năm không thể sụp đổ chỉ trong một ngày. Vài phút sau mẹ chồng đột nhiên đứng dậy.
- Mẹ không tin.
Tôi ngẩng đầu.
- Sao ạ?
- Mẹ không tin.
Giọng bà run lên.
- Bố con sẽ không làm chuyện đó. Chắc chắn không. Mẹ không tin.
Tôi nhìn bà thật lâu. Trong lòng vừa thất vọng vừa thương cảm. Người phụ nữ này đến lúc này vẫn đang cố gắng tự lừa mình. Có lẽ chỉ bằng chứng thôi là chưa đủ. Tôi chậm rãi đứng lên thu lại máy tính sau đó cầm túi xách. Mẹ chồng nhíu mày.
- Con định làm gì?
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
- Mẹ không tin đúng không?
- Không tin.
- Được.
Tôi gật đầu.
- Vậy mai con dẫn mẹ đi xem.
Bà sửng sốt.
- Xem gì?
Tôi hít sâu một hơi từng chữ rơi xuống rõ ràng.
- Bắt gian.
Mẹ chồng cứng đờ. Cho dù bà có muốn tin hay không, tôi vẫn sẽ phơi bày sự thật ở ngay trước mắt bà.
