(tổng Hợp Truyện Ngắn) Thế Giới Của Những Kẻ Si Tình Bệnh Kiều - Chương 101: Đồ Đệ Trùng Sinh (3)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 18:25

Sự biến mất của sơn tặc Hắc Phong trại chỉ là một sự khởi đầu.

Nửa tháng tiếp theo, chúng tôi đi lên phía Bắc dọc theo tuyến đường trong kế hoạch, nhưng những chướng ngại vật dọc đường từng cái một biến mất.

Qua Thanh Long than, đội thuyền thủy phỉ vốn dĩ chiếm cứ ở đây ba ngày trước đã tập thể mất tích, chỉ để lại một thủy trại trống không và khoang thuyền đầy ắp tài vật chưa bị động đến.

Quan phủ dán cáo thị nói là “Thủ lĩnh thổ phỉ nội chiến, tự tàn sát lẫn nhau”, nhưng hiện trường không có dấu vết đ.á.n.h nhau, chỉ có vài hàng dấu chân nông choèn trên bãi bồi.

Đi Lạc Mã pha, ở đây có một đám mã tặc chuyên cướp bóc thương đội, rất giỏi giăng dây vấp ngựa.

Nhưng lúc chúng tôi đến, trên sườn dốc nằm la liệt mười bảy cái xác ngay ngắn chỉnh tề, yết hầu mỗi người có một vết đỏ, nhỏ như đầu kim, sạch sẽ gọn gàng.

Vết thương chí mạng hoàn toàn giống nhau, giống như là cùng một người, cùng một chiêu, hoàn thành trong cùng một khoảnh khắc.

Lúc đi ngang qua Lăng Sương nhìn một cái, lông mày cũng không thèm nhíu.

“C.h.ế.t cũng dứt khoát đấy.”

Nàng đ.á.n.h giá, sau đó tiếp tục cúi đầu bóc quả quýt trong tay, gỡ sạch từng sợi xơ trắng trên múi quýt, đưa đến bên miệng tôi.

Tôi không nhận.

Tay nàng dừng giữa không trung, quả quýt hơi run rẩy trên đầu ngón tay. Rất lâu sau, nàng thu tay về, tự mình lặng lẽ ăn.

Sự im lặng giữa chúng tôi giống như một vết nứt không ngừng mở rộng.

Sau khi nhận được chỉ thị đồn trú không giới hạn, cả người tôi rơi vào một trạng thái tê liệt.

Tôi tiếp tục đóng vai “Sư phụ”, tiếp tục dạy nàng 《Mạnh Tử》, tiếp tục biểu diễn Thanh Phong kiếm pháp, giống như một con rối gỗ đã được cài đặt sẵn chương trình.

Chỉ có lúc ở một mình vào đêm khuya, tôi mới mở giao diện của Cục Quản lý ra, nhìn chằm chằm vào dòng chữ đỏ “Thời hạn nhiệm vụ: Không giới hạn” mà ngẩn ngơ.

Không giới hạn.

Có nghĩa là tôi có thể phải sống đến lúc nhắm mắt xuôi tay ở thế giới này, có nghĩa là tôi sẽ mất đi khả năng trở về Cục Quản lý, có nghĩa là tất cả những kế hoạch về tương lai của tôi, tích cóp đủ điểm để đổi lấy một kỳ nghỉ ở thế giới quê hương, xin chuyển sang bộ phận văn phòng, thậm chí là cuốn tiểu thuyết lén lút viết được một nửa kia — tất cả đều trở thành giấy lộn.

Và tất cả những điều này, đều bắt nguồn từ “sự ràng buộc” của Lăng Sương đối với tôi.

Tôi phải biết, sự ràng buộc này rốt cuộc từ đâu mà có.

Cơ hội xuất hiện vào đêm thứ bảy.

Chúng tôi dừng chân ở một thị trấn nhỏ tên là Thanh Thủy dịch.

Bức tường của phòng khách điếm rất mỏng, có thể nghe thấy động tĩnh phòng bên cạnh — Lăng Sương đêm nay dường như ngủ không yên giấc, trằn trọc trở mình, còn có những tiếng lẩm bẩm kìm nén như đang nói mớ.

Tôi nín thở lắng nghe. Âm thanh quá mờ nhạt, chỉ bắt được vài từ vỡ vụn: “... Đừng đi... m.á.u... đừng mà...”

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, hành lang không một bóng người.

Cửa phòng Lăng Sương khép hờ, bên trong hắt ra ánh nến yếu ớt.

Tôi bước lại gần, qua khe cửa nhìn thấy nàng ngồi bên mép giường, quay lưng ra cửa, bờ vai hơi run rẩy.

Nàng đang khóc.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Nàng lập tức quay đầu lại, trên mặt vết nước mắt chưa khô, ánh mắt lại đã thay bằng sự ngoan ngoãn thường ngày. “Sư phụ? Khuya thế này rồi...”

“Gặp ác mộng sao?” Tôi ngồi xuống đối diện nàng.

Nàng cúi đầu, ngón tay vò vò vạt áo. “Vâng. Mơ thấy... chuyện không tốt.”

“Mơ thấy gì?”

Nàng im lặng.

Ánh nến nổ lách tách, cái bóng trên tường nhảy múa theo ánh lửa. Rất lâu sau, nàng khẽ nói: “Mơ thấy sư phụ c.h.ế.t rồi.”

Tim tôi đập thịch một cái.

“Mỗi người đều sẽ c.h.ế.t.” Tôi cố gắng để giọng nói bình ổn, “Nhưng giấc mơ là ngược lại.”

“Không phải mơ.” Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ, “Là chuyện đã từng thực sự xảy ra. Ta tận mắt nhìn thấy.”

Không khí dường như đông đặc lại.

“Tận mắt nhìn thấy?” Tôi lặp lại, mỗi một chữ đều nói ra một cách cực kỳ chậm chạp, “Lăng Sương, cô đang nói gì vậy?”

Nàng nhìn tôi, nước mắt lại trào ra, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo dị thường.

“Sư phụ, người có tin con người sau khi c.h.ế.t có thể làm lại từ đầu không?”

Tôi không trả lời.

Sự tồn tại của Cục Quản lý Vạn Giới bản thân nó đã chứng minh khả năng của đa vũ trụ, trùng sinh, xuyên không, vòng lặp thời gian — trong vô hạn thế giới, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

“Ba tháng trước, lúc ta tỉnh lại phát hiện mình đang nằm trong đống đổ nát của Huyết Nguyệt ma tông.” Giọng nàng rất nhẹ, giống như đang kể câu chuyện của người khác.

“Lúc đó ta vừa tròn mười sáu tuổi, ma tông vừa bị diệt môn, ta đầy mình thương tích, trong cơ thể phong ấn nội lực của các trưởng lão — mọi thứ đều giống hệt như trong ký ức. Ta tưởng mình đã có một cơn ác mộng dài đằng đẵng, cho đến khi ta nhìn thấy người.”

Nàng vươn tay ra, đầu ngón tay lơ lửng giữa không trung, giống như muốn chạm vào mặt tôi, lại không dám.

“Người mặc bộ trường sam màu xanh giống hệt, tìm thấy ta dưới gốc cây hòe già trên ngọn núi hoang vu giống hệt, nói câu nói giống hệt: ‘Cô nương đừng sợ’. Người đưa túi nước cho ta, dạy ta biết chữ, truyền kiếm pháp cho ta... Mỗi một chi tiết, đều giống hệt như kiếp trước.”

Cổ họng tôi khô khốc. “Kiếp trước?”

“Vâng.”

Nàng gật đầu, nước mắt trượt qua nốt ruồi lệ đó, “Kiếp trước, người cũng đối xử tốt với ta như vậy. Người là người đầu tiên không chê bai xuất thân của ta, không thèm khát nội lực của ta, thật lòng dạy dỗ ta hướng thiện. Ta... đã yêu người.”

Bốn chữ cuối cùng nói rất nhẹ, nhưng lại giống như b.úa tạ nện vào tim tôi.

“Ta không dám nói, sợ người cảm thấy ta dơ bẩn, sợ người cảm thấy ta không xứng.”

Nàng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, “Ta muốn đợi đến khi ta trở nên tốt hơn, đợi đến khi ta có thể khống chế sức mạnh trong cơ thể, đợi đến khi ta có thể giống như một người bình thường đứng bên cạnh người, rồi mới nói cho người biết. Lúc đó người nói, sẽ đưa ta đi xem tuyết ở Bắc địa.”

Ánh nến chao đảo một cái.

“Sau đó thì sao?” Tôi hỏi, giọng khàn khàn.

“Sau đó chúng ta đi đến Hắc Phong lĩnh.”

Biểu cảm của nàng lập tức đông cứng, ánh mắt trở nên trống rỗng, “Sơn tặc đến, rất nhiều, nhiều hơn dự đoán rất nhiều. Người bảo ta đi trước, tự mình bọc hậu. Ta không chịu, người liền điểm huyệt của ta, giấu ta vào trong hốc cây.”

Nàng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, móng tay cắm vào lòng bàn tay, rỉ ra tia m.á.u.

“Ta nhìn người qua khe hở của hốc cây. Kiếm pháp của người rất tốt, nhưng người quá đông... Bọn chúng c.h.é.m trúng vai người, chân người, cuối cùng có kẻ từ phía sau... đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c người.”

Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc kìm nén của nàng.

“Lúc người ngã xuống, còn nhìn về phía hốc cây một cái.”

Giọng nàng run rẩy đến mức gần như không nghe rõ, “Người đang cười, dường như đang nói ‘Sống cho thật tốt’.

Sau đó bọn chúng... bọn chúng bắt đầu lục lọi hành trang của người, lấy đi tất cả những thứ có giá trị. Có kẻ đề nghị ném người xuống vách núi, có kẻ nói t.h.i t.h.ể cũng có thể bán lấy tiền...

Cuối cùng bọn chúng cãi nhau, chia chác không đều, đ.á.n.h nhau rồi.”

Nàng nhắm mắt lại, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

“Thi thể của người bị vứt lại tại chỗ. Lúc huyệt đạo của ta được giải khai, đã là nửa đêm. Ta bò qua đó... trên người người toàn là m.á.u, mắt vẫn mở, nhưng không còn ánh sáng nữa.

Ta muốn đưa người đi, nhưng ta ôm không nổi... Sau đó có lưu dân đi ngang qua, bọn họ đói phát điên rồi, nhìn thấy t.h.i t.h.ể liền...”

Nàng không nói tiếp được nữa, cả người cuộn tròn lại, bờ vai run rẩy kịch liệt.

Tôi ngồi đó, toàn thân lạnh toát.

Mặc dù biết đó là “giả c.h.ế.t” trong kế hoạch, mặc dù biết cái gọi là “thi thể” chỉ là con rối sinh học do Cục Quản lý cung cấp, mặc dù biết tất cả chỉ là một vở kịch, nhưng nghe nàng miêu tả như vậy, nghe sự tuyệt vọng khắc cốt ghi tâm trong giọng nói của nàng, tôi vẫn cảm thấy một trận nghẹt thở.

Tôi cảm nhận được áp lực vô song, dường như có một trường trọng lực nào đó đang mở ra.

“Ta đã túc trực bên cạnh người ba ngày.”

Cuối cùng nàng cũng mở miệng trở lại, giọng khàn khàn như ống bễ rách, “Cho đến khi quan sai đến nhặt xác, đem người và tàn hài của đám sơn tặc, lưu dân đó cùng chôn vào bãi tha ma. Ta ngồi trước mộ bảy ngày bảy đêm, sau đó...”

Nàng ngẩng đầu lên, trong ánh mắt có thứ gì đó đã vỡ vụn.

“Ta quay lại di chỉ của Huyết Nguyệt ma tông, giải khai phong ấn trong cơ thể.”

Nàng nói một cách cực kỳ bình tĩnh, bình tĩnh đến đáng sợ, “Ta của kiếp trước đã mất mười năm mới hoàn toàn luyện hóa, nhưng làm lại từ đầu, ta biết phải làm thế nào rồi. Chỉ mất ba tháng, ta đã khôi phục được bảy phần công lực của thời kỳ đỉnh cao.”

“Sau đó thì sao?” Tôi nghe thấy mình hỏi.

“Sau đó ta đến Hắc Phong trại.”

Nàng mỉm cười, nụ cười đó khiến tôi sởn gai ốc, “Tổng cộng tám mươi ba người, ta g.i.ế.c từng kẻ một. Từ trại chủ đến đầu bếp, từ đàn ông đến đàn bà — ồ, trong trại của bọn chúng có đàn bà, là cướp về, ta đã thả bọn họ đi. Nhưng sơn tặc, c.h.ế.t hết rồi.”

Cho nên Hắc Phong trại không phải là biến mất, mà là bị tàn sát sạch sẽ.

“Không chỉ có Hắc Phong trại.”

Nàng tiếp tục nói, giọng điệu giống như đang báo cáo thời tiết hôm nay, “Thủy phỉ ở Thanh Long than, mã tặc ở Lạc Mã pha, tất cả những phỉ loại có thể đe dọa đến người trên dọc đường đi này, chỉ cần ta biết, ta nhớ, đều dọn dẹp sạch sẽ rồi.”

Nàng đưa tay nắm lấy ống tay áo của tôi, nắm rất c.h.ặ.t, giống như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc.

“Sư phụ, người dạy ta phải lương thiện, phải khoan dung, ta đều nhớ. Cho nên ta cho bọn chúng c.h.ế.t dứt khoát, một chiêu chí mạng, không có sự t.r.a t.ấ.n. Ta cũng không động đến bách tính bình thường, không làm hại người vô tội.”

Ánh mắt nàng gần như cầu xin, “Ta đã rất kiềm chế rồi, thật đấy. Nhưng những kẻ đó... những kẻ có thể làm tổn thương người, ta không thể giữ lại. Một lần cũng không được.”

Tôi cuối cùng cũng hiểu ra tất cả.

Sự cảnh giác bất thường của nàng, sự thù địch khó hiểu của nàng đối với người khác, d.ụ.c vọng bảo vệ gần như cố chấp đó của nàng.

Nàng đang sợ hãi mất đi tôi.

“Sau khi gặp được người, ngày nào ta cũng sợ hãi.”

Nàng buông ống tay áo của tôi ra, hai tay ôm mặt, “Sợ tất cả những điều này là giấc mơ, sợ người sẽ đột nhiên biến mất, sợ khâu nào đó xảy ra sai sót, sợ người lại sẽ c.h.ế.t trước mặt ta... Cho nên ta bắt buộc phải loại trừ mọi nguy hiểm, tất cả. Cho dù chỉ là có khả năng, cũng không được.”

Tôi nhìn bờ vai đang run rẩy của nàng, trong lòng dâng lên một cảm xúc cực kỳ phức tạp.

Đối với nàng mà nói, đó là sự thật.

Nàng đã thực sự yêu tôi, thực sự chứng kiến cái c.h.ế.t của tôi, thực sự sụp đổ, sau đó mang theo đầy mình thương tích và sự cố chấp, làm lại từ đầu.

“Lăng Sương, nhìn ta.” Tôi nói.

Nàng từ từ bỏ tay xuống, hốc mắt đỏ hoe, ánh mắt mỏng manh như lưu ly chạm vào là vỡ.

“Đó chỉ là giấc mơ.” Tôi nói, mỗi một chữ đều vô cùng gian nan, “Là tâm ma. Cô xem, ta vẫn còn sống, vẫn đang khỏe mạnh.”

“Không phải mơ!” Nàng đột nhiên kích động, một tay nắm lấy cổ tay tôi.

“Sư phụ,”

Nàng quỳ gối trước mặt tôi, ngước đầu nhìn tôi, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, “Ta biết người không tin. Không sao cả, ta không cần người tin. Ta chỉ cần người sống, bình an mà sống.

Vì điều này ta nguyện ý làm bất cứ chuyện gì, g.i.ế.c bất cứ ai, gánh vác bất cứ tội nghiệt nào.

Những đạo lý người dạy ta, ta cố gắng tuân thủ, nhưng chỉ có một điều này là không được — ta không thể mất đi người, tuyệt đối không thể.”

Ánh nến cháy đến tận cùng, phụt một tiếng rồi tắt ngấm.

Ánh trăng từ ngoài cửa sổ hắt vào, chiếu lên mặt nàng, khuôn mặt đó tái nhợt như giấy, chỉ có đôi mắt là sáng đến kinh người, sáng như ma trơi đang bốc cháy.

Thỏ Thỏ

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.