Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 21: Màn Vạch Trần Ngọt Ngào
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:22
Editor: Yang Hy
154.
Hôm tân sinh viên nhập học, Hề Phong vẫn đi l.à.m t.ì.n.h nguyện viên.
Hôm nay là thứ bảy, Tưởng Càn rảnh rỗi định mời Trương Cảnh Đông đi ăn lẩu băng chuyền, có chơi có chịu. Trương Cảnh Đông cười nhạo Tưởng Càn suốt cả quãng đường, vừa đi vừa lướt lại lịch sử trò chuyện của hai đứa, đọc to: "Tao chỉ tò mò thôi, tao lạ chỗ nào, ha ha bố mày chắc chắn không thể nào."
Tưởng Càn cạn lời hết chỗ nói: "Mời mày ăn lẩu rồi thì tha cho tao đi, đừng có xử t.ử công khai tao nữa."
Trương Cảnh Đông đùa vừa phải thì dừng, cất điện thoại hỏi: "Sao tự nhiên thông suốt thế?"
Tưởng Càn bảo: "Có gì đâu, thích thì là thích thôi."
Trương Cảnh Đông lại hỏi: "Thế bây giờ hai đứa mày thế nào rồi?"
Hai đứa ngồi trong quán lẩu băng chuyền, Tưởng Càn kể hết mấy suy nghĩ tối qua của mình, kể đến khô cả họng, hỏi: "Mày thấy có khả năng nào là, người cậu ấy thích thật ra là tao không."
Trương Cảnh Đông vớt một miếng chả tôm từ trong nồi ra: "Chắc chắn là mày chứ còn ai."
Tưởng Càn thở phào nhẹ nhõm: "Mày cũng thấy thế đúng không!"
Trương Cảnh Đông nghiêm túc gật đầu: "Tất nhiên."
Tưởng Càn vỗ vai Trương Cảnh Đông: "Đúng là anh em tốt!"
Trương Cảnh Đông gật đầu: "Mày vui là được, chỉ tốn tí nước bọt, mày thích nghe thì lần sau tao lại nói tiếp."
Tưởng Càn: "?"
Tưởng Càn phẫn nộ: "Vãi chưởng, mày không thấy thế thật à?"
Trương Cảnh Đông: "Trêu mày thôi, mặc dù tao chưa gặp Hề Phong, nhưng nghe mày kể thế, tao cũng thấy cậu ấy ít nhiều có ý với mày, nếu không thì đúng là trai đểu rồi."
Tưởng Càn nhúng một viên bò viên: "Nhưng tao lại ngại không dám hỏi, nhỡ không phải thì quê ch.ết."
Trương Cảnh Đông gật đầu: "Chuẩn, thế cứ thuận theo tự nhiên đi, tao thấy mày bây giờ cũng đang hưởng thụ phết đấy chứ."
Tưởng Càn: "."
Tưởng Càn: "Tao không có."
Trương Cảnh Đông: "Ừ ừ, mày không có."
155.
Cơm còn chưa ăn xong, thịt bò còn đang nhúng trong nồi, Trương Cảnh Đông đã nhìn thấy Hề Phong trên Confession. Nó đưa điện thoại đến trước mặt Tưởng Càn, Tưởng Càn liếc mắt nhìn sang.
[Anh giai ở chỗ đón tiếp tân sinh viên đẹp trai quá đi mất hi hi hi hi hi hi]
"Ái chà, Hề Phong đi đón tân sinh viên à?"
"Hi hi hi hi em về ký túc xá dọn đồ xong là nằm trên giường lướt Confession ngay, chỉ để đợi anh thôi, em biết ngay trên Confession kiểu gì cũng có anh ấy mà!"
"Chưa nhập học đã tham gia nhóm Confession, lướt từ đầu đến cuối, mặc dù em cũng là tân sinh viên, nhưng câu này em xin phép cướp quyền trả lời! Anh ấy là Hề Phong! Năm hai khoa Tâm lý học Ứng dụng! Và là gay!"
"Hề Phong có phải người trong hội sinh viên đâu, sao lại chạy đi đón tân sinh viên thế?"
"Báo cáo! Em là chủ thớt, chỉ là thưởng thức trai đẹp thôi không có ý gì khác, là gay thì vẫn cứ thưởng thức như thường hi hi hi hi. Các anh chị ơi, anh ấy có bạn trai chưa ạ, em muốn chèo thuyền!"
"Rất tiếc là đến nay vẫn độc thân, cực kỳ giữ mình. Một anh trai rất ham học, ngày nào cũng cắm rễ ở thư viện."
"Tốt quá, giữ mình là tốt quá rồi!"
"Vừa nhập học đã được hào quang học bá chiếu rọi, cảm giác bốn năm đại học sẽ rất chăm đi thư viện đây."
"Lầu trên ơi, ba năm thôi, em năm tư thì Hề Phong tốt nghiệp rồi!"
Tưởng Càn lướt bình luận từ đầu đến cuối, rồi trả điện thoại lại: "Lúc cậu ấy bảo đi là tao đã biết kiểu gì cậu ấy cũng bị treo lên Confession mà."
Trương Cảnh Đông hỏi: "Ghen à?"
Tưởng Càn nghĩ ngợi: "Cũng không hẳn, người ta chả bảo rồi còn gì, đơn thuần thưởng thức thôi. Chỉ là... cảm giác cứ bứt rứt thế nào ấy, mày hiểu không?"
Trương Cảnh Đông: "Tao hiểu, rất muốn tuyên bố chủ quyền, nhưng phát hiện ra mình chả có danh phận gì."
Tưởng Càn: "...Hiểu sơ sơ là được rồi, cũng không cần phải hiểu rõ đến thế đâu."
156.
Ăn lẩu xong là mười một giờ, hai đứa cố tình tránh giờ cao điểm, trước khi đi Tưởng Càn lượn vào cửa hàng tiện lợi mua một cốc đá, rồi đứng trước tủ lạnh chọn một chai Mizone. Trương Cảnh Đông nhìn mà khóe miệng giật giật: "Mizone lấy từ tủ lạnh ra chẳng phải đã lạnh rồi sao, cần gì cốc đá nữa?"
Tưởng Càn thanh toán: "Mày biết cái quái gì, bên ngoài nóng thế kia, để một lúc là nóng ngay."
Trương Cảnh Đông cạn lời: "Không hiểu nổi mấy đứa mập mờ bọn mày, đáng sợ thật."
Về trường Tưởng Càn tất nhiên là muốn đi cổng chính, Trương Cảnh Đông không đi cùng cậu ta, tự mình đi cổng phụ cho gần.
Từ xa đã nhìn thấy Hề Phong đang giúp tân sinh viên điền bảng đăng ký, Tưởng Càn thầm mắng: Không phải bảo không cần làm gì cứ ngồi đấy là được sao.
Cậu ta xếp vào hàng tân sinh viên, cũng chẳng có mấy người, trước mặt chỉ có hai người, rất nhanh đã đến lượt Tưởng Càn, Hề Phong đầu cũng chẳng ngẩng lên: "Điền bảng."
Tưởng Càn im lặng đưa cốc đá qua.
Hề Phong ngẩng đầu: "Sao cậu lại đến đây?"
Tưởng Càn l.i.ế.m môi: "Tôi đi ăn cơm với Trương Cảnh Đông, tiện đường đi qua."
Hề Phong kéo cái ghế từ phía sau ra, ra hiệu cho Tưởng Càn ngồi, lại hỏi: "Mua cho tôi à?"
Tưởng Càn: "Thấy cậu nóng nực đi làm không công khổ thân quá."
Hề Phong cười cười, nhận lấy cốc đá.
Tưởng Càn lại bảo: "Không phải đã bảo không để cậu làm việc sao."
Hề Phong không để ý lắm: "Tiện tay thôi, cũng chẳng làm gì, chỉ nhìn họ điền cái bảng thôi."
Tưởng Càn chợt nhớ ra cái gì: "Có cái loại quạt nhỏ ấy, đeo vào cổ, để tôi xem có đặt ship được không."
Hề Phong mở miệng: "Không cần đâu."
Tưởng Càn như không nghe thấy, tự mình mở điện thoại tìm ship, một bàn tay nắm lấy cổ tay Tưởng Càn.
Giọng Hề Phong rất gần: "Không cần, có yếu ớt thế đâu? Ngồi dưới ô che nắng mà."
157.
Có tân sinh viên đi tới: "Chào anh, vừa nãy có chị bảo em đến đây điền phiếu báo danh phải không ạ?"
Tay Hề Phong vẫn đặt trên cổ tay Tưởng Càn, Tưởng Càn hắng giọng, vội vàng mở miệng: "Ở đây, cái này." Vừa nói vừa xoay xoay cổ tay mình.
Nhưng cảm giác ấm áp vẫn không biến mất, em gái tân sinh viên b.úi tóc củ tỏi đang đứng lù lù trước mặt điền phiếu, Tưởng Càn dùng ánh mắt uy h.i.ế.p: "Làm gì đấy, đông người thế này!"
Hề Phong nhướng mày: "Có vấn đề gì à?"
"Ờ..." Phiếu báo danh tân sinh viên rất dễ viết, họ tên chuyên ngành số điện thoại, mười mấy giây là viết xong, cô gái do dự ngước mắt nhìn hai người, "Đàn anh ơi, em đi đâu báo danh ạ?" Hề Phong không nói gì.
Tưởng Càn trừng mắt, mở miệng: "Hỏi cậu kìa!"
Hề Phong buông cổ tay Tưởng Càn ra: "Đi về bên phải, đi vài bước là thấy một cái bảng, trên đó ghi phân chia ký túc xá."
"Vâng ạ vâng ạ, cảm ơn đàn anh!" Cô gái vội vàng kéo vali đi, đi được hai bước còn không quên lén quay đầu nhìn trộm hai người.
Tạm thời không có tân sinh viên nào đến nữa.
Tưởng Càn thở phào nhẹ nhõm, cậu ta vẫn còn nhớ cái bài Confession vừa nhìn thấy lúc ăn lẩu, thời điểm tân sinh viên nhập học thế này, Confession chắc chắn có rất nhiều tân sinh viên đang lướt, xu hướng tính d.ục của Hề Phong đã hoàn toàn công khai, quá nhiều người đang đợi Hề Phong yêu đương để "chèo thuyền" rồi.
Tưởng Càn thì thầm phàn nàn: "Làm gì đấy, bị người ta nhìn thấy thì sao, nhỡ đâu họ lên Confession hay diễn đàn nói linh tinh..."
Hề Phong hỏi: "Nói linh tinh cái gì?"
Tưởng Càn bĩu môi: "Cậu không biết à, từ sau khi Chu Lương Nguyên giúp cậu công khai trên Confession, lần nào cậu xuất hiện trên đó cũng có người phổ cập cậu là gay, cậu cẩn thận lời nói hành động tí, không cẩn thận là bị ghép đôi ngay đấy. Nhỡ bị hiểu lầm thì không hay đâu."
Lúc Tưởng Càn nói câu này không dám nhìn vào mắt Hề Phong, nên tự nhiên cũng không nhận được ánh mắt của Hề Phong, chỉ nghe thấy bên tai có người dùng giọng điệu không mặn không nhạt hỏi: "Không muốn bị hiểu lầm mà còn chạy đến đưa nước cho tôi?"
158.
Tưởng Càn lập tức thẳng lưng, quay đầu rất muốn trừng mắt nhìn Hề Phong một cách hung dữ, nhưng ánh mắt vừa chạm vào cậu ấy lại nhanh ch.óng lảng đi một cách hèn nhát: "Chẳng phải tôi tiện đường đi qua sao, có lòng tốt quan tâm cậu một tí."
Hề Phong đột ngột chuyển chủ đề, hỏi: "Đi ăn cái gì thế?"
Tưởng Càn không bắt kịp độ nhảy cóc trong chủ đề của cậu ấy, theo bản năng đáp: "Lẩu băng chuyền..."
Hề Phong cười: "Tưởng Càn, ngoài cổng chính làm gì có lẩu băng chuyền? Lẩu băng chuyền ở khu ẩm thực cổng Bắc chứ."
Vãi chưởng. Đồ tâm cơ!
Tâm tư nhỏ nhặt của Tưởng Càn bị vạch trần, cậu ta bật dậy khỏi ghế: "Tôi về phòng đây, nóng ch.ết đi được."
Cổ tay lại bị nắm lấy: "Ngồi xuống."
Tưởng Càn lại xoay cổ tay: "Làm gì, ai thèm ở đây cái thời tiết này..."
Lời chưa nói hết đã bị ngắt lời, giọng điệu thay đổi, cứng rắn hơn vừa nãy nhiều: "Ngồi xuống."
...Tưởng Càn ngồi xuống.
159.
T_T Tưởng Càn rơi lệ trong lòng đầy bất lực. Cậu ấy bảo mày ngồi xuống là mày ngồi xuống à! Tưởng Càn! Cái đồ không có tiền đồ!
Thôi được rồi, Tưởng Càn thừa nhận, hai câu "ngồi xuống" của Hề Phong làm tim cậu ta run lên, vì Hề Phong đối với cậu ta trước giờ luôn dịu dàng ân cần, cười nói dỗ dành, chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện.
Hề Phong lại mở miệng: "Ngồi nửa tiếng nữa rồi về phòng, được không?" Lại thế rồi, lại từ Hề Phong hung dữ biến trở về Hề Phong dịu dàng quen thuộc rồi.
Gan của Tưởng Càn lại to ra: "Mắc gì."
Hề Phong nói cực kỳ thản nhiên: "Vì cậu muốn ở lại với tôi."
Tưởng Càn: "? Tôi muốn á?"
Hề Phong: "Tôi hiểu lầm à?"
Tưởng Càn: "Thì... thì, cũng chả hiểu lầm."
Ngồi xuống thật rồi mới thấy Hề Phong đúng là chẳng phải làm gì, cứ ngồi đấy thôi, có tân sinh viên đến hỏi thì chỉ vào tờ đăng ký trước mặt, tờ đăng ký đơn giản, điền thế nào cũng chẳng cần hướng dẫn. Chỉ là thời tiết nóng quá, ngồi ngoài trời thế này đã đủ vất vả rồi.
Tưởng Càn thật sự muốn đến ở cùng Hề Phong, ban đầu cậu ta còn đang nghĩ làm thế nào để ở lại cho hợp lý một chút. Bây giờ bị Hề Phong nói toạc ra, đỡ phải vắt óc nghĩ cách, nhưng nửa tiếng sắp hết rồi, Tưởng Càn lại hơi bồn chồn, nóng thì nóng thật, thời tiết này ai chả muốn về phòng nằm điều hòa, nhưng cậu ta muốn ở đây.
Hề Phong thế mà lại canh giờ thật: "Nửa tiếng rồi, về đi."
Tưởng Càn đ.á.n.h trống lảng: "Cái bạn nữ vừa nãy áo chống nắng ngầu phết nhỉ, trùm kín từ đầu đến chân."
Hề Phong nhàn nhạt: "Vẫn đuổi kịp đấy, trên đường về phòng xin cô ấy cái link mua hàng đi."
Tưởng Càn lập tức nói: "Không đi, tôi ngồi thêm lúc nữa."
Hề Phong đổ nửa chai Mizone còn lại vào cốc đá, đá sắp tan hết rồi: "Được rồi, về nằm điều hòa đi."
Tưởng Càn đập bàn: "Cậu là vua chắc, bảo tôi ngồi thì ngồi, bảo tôi đi thì đi! Không đi!"
Hề Phong nghe mà bật cười: "Không nóng à? Ở lại đây cũng có việc gì đâu."
Tưởng Càn lề mề cả hồi, không nhịn được: "Chẳng phải cậu biết..."
Hề Phong ngửa đầu uống một ngụm nước, cảm giác mát lạnh trôi tuột xuống thực quản đang nóng rực: "Hửm?"
Giọng Tưởng Càn lí nhí: "Chẳng phải cậu biết tôi muốn ở cùng cậu sao."
