Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 22: Chạy Trốn Khỏi Sự Mập Mờ

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:23

Editor: Yang Hy

160.

Thật sự là mập mờ hết chỗ nói, câu nói này gần như đã chọc thủng lớp giấy cửa sổ mập mờ giữa hai người, nói xong lòng dũng cảm của Tưởng Càn lập tức như quả bóng bị kim châm, "xì" một cái xẹp lép. Không dám nghe xem Hề Phong nói gì, Tưởng Càn bật dậy chạy biến về ký túc xá như một làn khói.

Về đến nơi bật điều hòa, đầu óc cũng bình tĩnh lại, Tưởng Càn bắt đầu hối hận kép.

Một là hối hận vì mình không nên chọc thủng lớp giấy mập mờ đó, Trương Cảnh Đông nói rất đúng một điểm là hiện tại cậu ta đang hưởng thụ sự mập mờ này, nhưng sự hưởng thụ này mang chút ý trốn tránh; hai là hối hận vì mình đã nói ra miệng rồi mà còn bỏ chạy thì hèn quá, làm cho bây giờ cậu ta tung hết chiêu cuối mà thanh m.á.u thì cạn sạch, còn đối phương kỹ năng vẫn cầm chắc trong tay mà m.á.u thì vẫn đầy.

Hề Phong đi làm lao động miễn phí cả ngày, buổi tối phải đi ăn cơm với đám người bên hội sinh viên.

Cả buổi chiều Tưởng Càn không nhắn tin cho Hề Phong, và cả buổi chiều cậu ta cũng chẳng nhận được tin nhắn nào từ Hề Phong.

Thế này không khoa học, Tưởng Càn cảm thấy câu nói lúc chiều của mình chẳng khác gì tỏ tình cả, Hề Phong là gay chẳng lẽ lại không nhìn ra ý của cậu ta? Hề Phong ngồi không ở đấy có bận rộn gì đâu, không thể nào đến thời gian nhắn cái tin cũng không có, vãi chưởng, đúng là trai đểu!

Nhịn mãi đến tối, mười một giờ ký túc xá đóng cửa, mười giờ rồi Hề Phong vẫn chưa về, Tưởng Càn cuối cùng cũng có lý do để nhắn một tin.

"Còn chưa về à, mười một giờ đóng cửa đấy."

161.

Buổi tối Hề Phong uống chút rượu, mấy dịp thế này khó tránh khỏi.

Trưởng ban Tuyên truyền là bạn cấp hai với Hề Phong, hơn Hề Phong một khóa, tuy không thân thiết lắm nhưng mấy năm nay thỉnh thoảng cũng liên lạc. Nhất là sau khi biết hai người học cùng một trường đại học, hồi mới nhập học còn đi ăn với nhau mấy bữa, sau đó vì một người ngày nào cũng cắm rễ ở thư viện, một người ngày nào cũng bận rộn với hội sinh viên nên mới ít gặp.

Chủ tịch hội sinh viên đích thân sang mời rượu Hề Phong, cảm ơn cậu ấy trời nóng thế này mà vẫn chịu đến giúp, chủ tịch là đàn anh năm tư, anh ta ngại không uống. Uống một vòng xong Hề Phong ngồi xuống, trưởng ban Tuyên truyền ngồi bên cạnh cười cười, cảm ơn lần nữa: "Cảm ơn nhé người anh em, tôi biết cậu nể mặt tôi, tôi nhớ rồi."

Hề Phong cũng cười cười: "Chuyện nhỏ."

Nói xong việc chính, tất nhiên phải nói chuyện riêng.

Trưởng ban thần bí ghé sát lại, ánh mắt dừng lại ở một cậu nam sinh ngồi đối diện, cậu bạn đó cắt tóc ngắn gọn gàng, hình như hơi say, mặt đỏ bừng thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Hề Phong. Trưởng ban bảo: "Biết xu hướng tính d.ục của ông rồi, đàn em trong ban Tuyên truyền của bọn tôi đấy, cùng khóa cậu, thích cậu lắm, nhờ tôi xin cậu cái WeChat, cho không?"

Hề Phong vốn dĩ nhạy cảm với những ánh mắt kiểu này, lúc đầu hai người chạm mắt nhau, cậu nam sinh kia vội vàng né tránh, luống cuống cầm cốc bia uống một ngụm lớn, sặc đến mức ho sù sụ, tâm tư rõ ràng quá rồi. Hề Phong nhìn ra, nên ánh mắt không bao giờ nhìn về phía đó nữa. Cậu ấy lắc đầu: "Không cho đâu, có người trong lòng rồi."

Trưởng ban ngẩn ra một lúc, như nhớ ra điều gì: "Trưa nay có cậu bạn cùng phòng đến đưa nước cho cậu đúng không, là bạn cùng phòng nhỉ, tôi mới gặp một lần."

Hề Phong khẽ "ừ" một tiếng.

Trưởng ban cười rộ lên, rất chi là hóng hớt: "Là cậu ấy à? Đã đến đưa nước cho cậu rồi, chưa yêu nhau sao?"

"Cậu không biết à, tôi muốn ở cùng cậu mà."

Câu nói này lại vang lên trong đầu Hề Phong lần nữa, lúc nói câu này biểu cảm Tưởng Càn thế nào nhỉ? Nằm bò ra bàn, dáng vẻ như sắp ch.ết vì nóng, ánh mắt lảng tránh lung tung để che giấu, nói xong đứng dậy chạy biến, đồ hèn nhát.

Nghĩ đến đây, Hề Phong bật cười, trả lời: "Sắp rồi."

162.

Buổi tối uống toàn bia, uống không nhiều lắm, không say. Nhưng từ phòng điều hòa trong nhà hàng bước ra, gió nóng ập vào người, cảm giác khó chịu buồn nôn bị kích thích trào lên hết. Nhìn giờ mới mười giờ, không muốn mang cả người đầy mùi rượu về phòng, nửa đường rẽ vào sân vận động.

Còn một tiếng nữa ký túc xá mới đóng cửa, giờ này sân vận động không đông lắm, các cặp đôi nắm tay hẹn hò chiếm quá nửa. Điện thoại trong túi rung lên một cái, vốn định lười không xem, nhưng nghĩ đến điều gì đó, vẫn móc điện thoại ra. Thật sự là Tưởng Càn.

Tưởng Càn: "Còn chưa về à, mười một giờ đóng cửa đấy."

Hề Phong: "Lát nữa về."

Tưởng Càn: "Vẫn chưa ăn xong à?"

Hề Phong: "Sân vận động."

Dòng chữ "Đang nhập..." trên khung chat nhấp nháy mấy lần, không biết người này đang do dự cái gì, đợi mấy phút mới nhận được tin nhắn mới.

Tưởng Càn: "Chạy bộ đêm à? Vừa ăn xong mà chạy bộ, dễ bị sa dạ dày đấy."

Hề Phong: "Đi dạo."

Tưởng Càn: "Lãng mạn thế?"

Tưởng Càn: "Một mình à? Người ta toàn các cặp đôi mới đi lượn sân vận động nửa đêm thôi."

Hề Phong cười cười: "Ừ, một mình, cậu đến không?"

Dòng chữ "Đang nhập..." lập tức hiện lên, vài giây sau lại biến mất. Hề Phong gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ vò đầu bứt tai của Tưởng Càn trước tin nhắn này. Chắc là đang nghĩ câu này có ý gì, muốn hỏi lại không dám hỏi, đúng là ngốc ch.ết đi được, ý gì mà không rõ ràng à?

Hồi lâu sau, bên kia cuối cùng cũng trả lời.

Tưởng Càn: "Hả?" Lâu thế mới rặn ra được một chữ.

Hề Phong: "Đến không."

Tưởng Càn: "Đợi tôi ở cổng sân vận động."

163.

Tưởng Càn cảm thấy mình hơi thần kinh rồi, có phải bị gay thả thính đến phát điên rồi không, đêm hôm mười giờ hơn rồi, Hề Phong nói vài câu là cậu ta đã thay quần áo xỏ giày chạy ra sân vận động. Lúc ra cửa đến cả Hoàng Duy Dịch cũng hỏi cậu ta giờ này đi đâu, Tưởng Càn ngại không dám nói đi sân vận động, bịa bừa lý do bảo đói quá đi mua chút đồ ăn đêm.

Hề Phong đứng ở cổng sân vận động, Tưởng Càn chạy một mạch tới.

Cách cổng sân vận động một đoạn Tưởng Càn dừng bước, đứng tại chỗ vuốt ve trái tim đang đập loạn xạ vì chạy bộ. Hít sâu vài hơi mới đi tới, chưa kịp mở miệng đã ngửi thấy mùi rượu trên người Hề Phong, vội vàng hỏi: "Cậu uống rượu à?"

Giọng Hề Phong nhàn nhạt: "Ừ."

Tưởng Càn tiện thể quên luôn mình vừa xoắn xít cái gì: "Uống nhiều không? Bệnh viện trường chắc vẫn có bác sĩ trực, hay đi lấy ít t.h.u.ố.c giải rượu nhé?"

Hề Phong lắc đầu: "Không cần, không say."

Tưởng Càn "ồ" một tiếng, hai người đi song song trên sân vận động.

Gió đêm cũng nóng, dù sao cũng không mát bằng trong phòng.

Tưởng Càn lại vừa từ phòng điều hòa chạy một mạch ra đây, lúc này mồ hôi nhễ nhại. Cậu ta túm cổ áo phẩy phẩy mấy cái, bên cạnh có một cặp đôi đi qua, cô gái khoác tay chàng trai, hai người thì thầm to nhỏ gì đó, lúc đi qua bên cạnh còn cười khúc khích.

Tưởng Càn kiếm chuyện để nói: "Trời nóng thế này mà tay trong tay, đây chính là ma lực của tình yêu sao?"

Hề Phong hỏi: "Chưa yêu bao giờ à?"

Chuyện Tưởng Càn chưa từng yêu đương cả phòng đều biết, Hề Phong cũng biết, không hiểu sao lại lôi ra hỏi. Tưởng Càn đáp: "Chưa, cậu biết rồi còn gì."

Hề Phong không nhìn cậu ta, bước đi về phía trước: "Ừ, biết. Không muốn yêu hay chưa gặp được người mình thích?"

Tưởng Càn bị hỏi đến chột dạ, tất nhiên không phải không muốn yêu, chỉ là trước đây đúng là chưa gặp người mình thích, nhưng bây giờ... Tưởng Càn hắng giọng, làm ra vẻ nghiêm túc trả lời: "Không phải không muốn yêu, thanh niên trai tráng độc thân như tôi sao lại không muốn yêu đương chứ."

Hề Phong nghe xong bèn hỏi: "Thế là chưa gặp được người mình thích, tôi cũng tò mò chút, cậu thích kiểu gì?"

164.

Câu này trả lời thế nào đây?

Não Tưởng Càn xoay chuyển cực nhanh: "Chẳng phải cậu không thích người tò mò sao, thế cậu tò mò cái gì."

Hề Phong bất lực: "Thù dai thế, lúc đấy thuận miệng nói thôi, không muốn cậu hỏi nữa thôi."

Tưởng Càn rất ngạc nhiên trước sự thẳng thắn của cậu ấy, lại rất không phục, buột miệng chất vấn: "Sao cậu kiệt sỉ thế, tôi hỏi tí thì làm sao, mắc gì mà không nói cho tôi biết."

"Cậu nói xem?"

"Cái gì?"

Tưởng Càn ngẩn người một lát, tim lại bắt đầu đập mất kiểm soát.

Tuyển thủ Tưởng Càn xin tạm dừng thời gian, từ từ đã, não hơi không phản ứng kịp. Đối với những lời nói mập mờ lấp lửng kiểu này, cậu ta thật sự cần chút thời gian để load. Tưởng Càn phản ứng một lúc, cảm thấy đầu tê rần, lời nói ra cũng lúng b.úng: "Tôi... làm sao mà biết được."

Giọng nói mang ý cười của Hề Phong theo gió bay vào tai Tưởng Càn: "Không biết thì thôi."

Đừng! Tôi biết! Vì người cậu thích là tôi!

Vãi chưởng, nhưng câu này đ.á.n.h ch.ết Tưởng Càn cũng không nói ra được, cái lớp giấy cửa sổ mập mờ ch.ết tiệt, cứ phải có người chọc thủng à, người đó cứ phải là Tưởng Càn này sao? Chẳng phải cậu thích tôi trước à, chẳng phải cậu mới là gay à? Hôm nay tôi chẳng chọc một lần rồi à, sao cứ mãi không xong thế, tôi chỉ là một nam sinh viên đại học bình thường chưa từng yêu đương, có phải chim gõ kiến đâu mà chọc mãi!

Tận cùng của mập mờ là tức giận.

Đúng, Tưởng Càn giận rồi.

165.

Mười giờ rưỡi hai người về phòng, Tưởng Càn im lặng đi tắm, im lặng leo lên giường, im lặng mở điện thoại, im lặng nhắn tin k.h.ủ.n.g b.ố Trương Cảnh Đông.

Tưởng Càn: "Tao quyết định rồi, tao không thể thế này được nữa, Hề Phong muốn câu tao là câu tao à, tao không thể dễ dãi c.ắ.n câu như thế được."

Tưởng Càn: "Tên này là trai đểu, trưa nay tao còn vòng đường xa đi đưa nước cho cậu ấy, trời nóng thế tao đã nói thẳng là tao muốn ở cùng cậu ấy rồi."

Tưởng Càn: "Thế này có khác gì tỏ tình đâu?"

Tưởng Càn: "? Người đâu, nói gì đi!"

Trương Cảnh Đông: "..."

Trương Cảnh Đông: "Không khác gì."

Tưởng Càn: "Nhưng cậu ấy cứ mập mờ không rõ, nói chuyện không nói toạc ra, cứ nói một nửa, bắt tao đoán! Tao là thiên tài hay gì mà đoán được?"

Trương Cảnh Đông: "Không phải."

Tưởng Càn: "Cho nên tao quyết định rồi, tao cũng phải lạnh lùng một chút, tao cũng phải giả vờ như có cuộc sống riêng phong phú lắm."

Trương Cảnh Đông: "Giả vờ."

Tưởng Càn: "."

Tưởng Càn: "Mày đừng quản, tao tự có nhịp điệu của tao."

Trương Cảnh Đông: "6"

Tưởng Càn: "Ơ mày làm gì đấy, qua loa với tao thế."

Trương Cảnh Đông: "Mày mà chuyển tiếp mấy tin nhắn gửi cho tao sang cho Hề Phong, thì con hai đứa mày biết chạy rồi."

Tưởng Càn: "."

Tưởng Càn: "Mày bớt quản tao đi!!!"

[Lời tác giả]

Bé cưng à tất nhiên em không phải người thông minh rồi, em là cái bánh bao đậu đỏ ngốc nghếch mà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.