Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 23: Vờn Qua Vờn Lại
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:23
Editor: Yang Hy
166.
Tưởng Càn tối qua nói với Trương Cảnh Đông hùng hồn lắm, hôm sau ngủ dậy đã bình tĩnh hơn nhiều. Báo thức reo lúc bảy giờ rưỡi, Tưởng Càn với cái đầu tổ quạ ngồi trên giường dùng bộ não vừa mới khởi động mất mười phút để suy nghĩ: Hôm nay có nên ngồi học cạnh Hề Phong không nhỉ?
Bộ não mới khởi động chạy chậm quá, Hề Phong đã rửa mặt xong xuôi, đứng bên giường Tưởng Càn gõ gõ vào thanh chắn: "Ngẩn người cái gì thế, tôi đi mua cơm, ăn gì."
Cái lòng dũng cảm hừng hực của Tưởng Càn tắt ngấm trong tích tắc: "Hai cái bánh bao rau, một quả trứng trà."
Hề Phong: "Sữa đậu nành không?"
Tưởng Càn lắc đầu: "Không uống đâu, tôi đi siêu thị mua chai nước lạnh, tiện thể tỉnh ngủ luôn."
Hề Phong: "Để tôi đi cho, uống gì."
Tưởng Càn hơi run rẩy phản kháng: "Tôi tự đi."
Hề Phong ném cho một ánh mắt: "?"
Tưởng Càn giơ cờ trắng đầu hàng: "Ờ... trà ô long."
Hề Phong trước khi đi bỏ lại một câu: "Dậy đi."
Tưởng Càn thất vọng tràn trề về bản thân: "Ok."
167.
Chuyện học hành t.ử tế tất nhiên cũng được Tưởng Càn đưa vào lịch trình, học kỳ một năm hai là học kỳ ch.ết ch.óc, nhìn cái thời khóa biểu thôi mà tối sầm cả mắt. Một tuần học năm ngày, trong đó bốn ngày có tiết tám giờ sáng, còn có hai ngày là môn tiếng Anh mà Tưởng Càn ghét nhất.
Chai nước lạnh áp lên trán, Tưởng Càn rùng mình một cái, rồi ngáp một cái rõ to. Học kỳ mới phải có khí thế mới, Tưởng Càn đã thề tiết tiếng Anh này tuyệt đối không ngủ gật, nhưng cậu ta lo là với nghị lực của mình thì hơi khó, bèn chọc chọc Hề Phong bên cạnh: "Anh giai, tí tôi mà buồn ngủ thì cậu nhéo tôi một cái nhé."
Hề Phong cũng chẳng ngẩng đầu lên: "Nhéo vào đâu?"
Tưởng Càn buồn ngủ đến mụ mẫm, chớp chớp mắt đơ mất nửa ngày: "Cậu... muốn nhéo vào đâu thì nhéo?"
Hề Phong quay đầu nhìn cậu ta: "?"
Tưởng Càn phản ứng lại cái mồm mình vừa thốt ra cái gì, suýt nữa tự tát mình một cái: "Ý tôi là, tất nhiên là nhéo vào tay rồi."
Cây b.út trên tay Hề Phong xoay một vòng: "Được."
Tưởng Càn bị Hề Phong nhéo bốn cái trong một tiết học, cánh tay cậu ta đỏ lừ luôn!
Tan học việc đầu tiên Tưởng Càn làm là lôi điện thoại ra nhắn tin cho Trương Cảnh Đông: "Người anh em! Phá án rồi, thằng ch.ó này đếch thích tao đâu, cậu ta nhéo đỏ cả tay tao rồi!"
168.
Mấy hôm nay tân sinh viên đã bắt đầu tập quân sự, động lực để Tưởng Càn an ủi bản thân việc một tuần phải dậy sớm bốn ngày biến thành "Không sao, tập quân sự ngày nào cũng phải dậy sớm, lại còn phải phơi nắng ngoài trời, mình được ngồi trong phòng học, sướng quá đi mất".
Tưởng Càn cảm thấy tuần này mình rất có khí phách, không hề chủ động sán lại gần Hề Phong.
Tiết cuối chiều thứ sáu là môn tự chọn "nước ốc", đến Hề Phong cũng lôi điện thoại ra nghịch. Tuần này Hề Phong giám sát Tưởng Càn học hành chăm chỉ, không chỉ một lần tịch thu điện thoại của Tưởng Càn trong giờ học, cuối cùng Tưởng Càn cũng tìm được cơ hội báo thù, cậu ta đưa tay rút điện thoại của Hề Phong ra, thì thầm: "Làm cái gì đấy, trong giờ học cấm dùng điện thoại."
Hề Phong mặc kệ cậu ta làm loạn, bị cướp điện thoại cũng không nói gì, mà mở sách giáo khoa ra xem.
Tưởng Càn nhìn lướt qua điện thoại của Hề Phong, hỏi: "Cuối tuần cậu đi xem phim à."
Hề Phong "ừ" một tiếng: "Đi không?"
Tưởng Càn lập tức ngồi thẳng dậy, rất chi là kiêu ngạo: "Không đi."
Hề Phong nhướng mày: "Cuối tuần bận à?"
Tưởng Càn nhìn hắn: "Không bận, nhưng mà không đi."
Hề Phong không nói gì nữa.
Tưởng Càn bắt đầu đứng ngồi không yên, cầm điện thoại của Hề Phong nghĩ đi nghĩ lại, không phải chứ, chẳng phải mọi người đang ngầm hiểu là mập mờ với nhau sao, tôi đã nói đến thế rồi, cậu không hỏi tại sao à? Trong lúc cậu ta đang đấu tranh tư tưởng dữ dội như ngồi trên đống lửa, Hề Phong đột nhiên đẩy sách giáo khoa của mình sang, trang đầu tiên viết một dòng chữ: "Mấy hôm nay giận dỗi cái gì thế?"
Tưởng Càn giật mình, nhưng ngay lập tức! Đứa tí hon màu đen trong lòng dùng sức chín trâu hai hổ đè cái tay đang định giơ cờ trắng đầu hàng của đứa tí hon màu trắng xuống, không được! Cấm! Mày bỏ xuống cho tao! Nó cực kỳ sang chảnh mở nắp b.út ra: "Không có."
"Không nói?"
"Chả có gì để nói cả, là không có."
"Anh trai Tưởng Càn, nói cho tôi nghe đi mà."
Tưởng Càn dùng ánh mắt không thể tin nổi quay sang nhìn Hề Phong.
169.
Tưởng Càn x.é to.ạc trang sách đó ra.
Lúc xé nó nghe rõ mồn một tiếng Hề Phong cười vì tức ở bên cạnh, xé được một nửa thì có người giữ cổ tay cậu ta lại: "Tưởng Càn, nếu tôi nhớ không nhầm thì đây là sách của tôi."
Tưởng Càn chỉ vào bốn chữ "Anh trai Tưởng Càn" trên đó: "Cậu chứng minh kiểu gì? Trên này có tên cậu không? Nhưng viết tên tôi, chứng tỏ đây là sách của tôi."
Hề Phong giữ cổ tay Tưởng Càn, một lúc lâu sau mới buông ra. Tưởng Càn thuận lợi xé trang sách xuống, những chỗ khác đều không cần, giấy to quá tốn chỗ, lại xé bỏ những chỗ không có chữ, chỉ giữ lại mấy câu đối thoại của hai người. Cậu ta đặt mảnh giấy nhỏ này lên bàn ngắm nghía hồi lâu, lại thấy không hài lòng lắm, một tờ giấy thôi mà, dù có giữ gìn cẩn thận thì sau này chắc cũng mất.
Thế là lại cầm điện thoại lên, chụp một bức ảnh.
Rất cẩn thận che mờ đoạn đối thoại của hai người, chỉ để lại hai câu cuối cùng, và dùng b.út nhớ khoanh tròn bốn chữ "Anh trai Tưởng Càn". Chỉnh ảnh xong thì đưa điện thoại đến trước mặt Hề Phong: "Tôi muốn đăng lên vòng bạn bè."
Hề Phong liếc mắt nhìn: "Cậu đăng vòng bạn bè mà hỏi tôi?"
Tưởng Càn l.i.ế.m môi: "Thì... không phải do cậu viết à, tôi có thể nói là cậu viết không."
Hề Phong không có ý kiến gì: "Muốn nói thì nói."
Tưởng Càn cười "hê hê", nhanh ch.óng soạn bài đăng, caption như sau:
"Cuộc thi không có thưởng, hôm nay tôi làm anh trai của ai đây. [Hình ảnh]"
Bình luận của Trương Cảnh Đông đến nhanh như chớp: "Tao lạy mày luôn anh giai ạ, đây là nhịp điệu của mày đấy à?"
Tưởng Càn cười híp mắt ấn giữ bình luận của Trương Cảnh Đông, xóa.
Bình luận của Chu Lương Nguyên đến ngay sau đó: "Hai người yêu nhau rồi à?"
Tưởng Càn trả lời: "Tình anh em đấy, cậu hiểu cái đếch gì."
Bình luận của Trương Cảnh Đông xuất kích lần hai: "? Mày xóa bình luận của tao?"
Tưởng Càn trả lời: "Không hiểu mày đang nói gì."
Hề Phong thả một cái like.
Chu Lương Nguyên nhận được thông báo Hề Phong like, bèn bình luận lại lần nữa: "Đỉnh."
170.
Buổi tối Chu Lương Nguyên nhận được lời mời đi xem phim của Hề Phong, cực kỳ khó hiểu, hai người này sắp công khai trên vòng bạn bè đến nơi rồi, sao Hề Phong còn rủ mình đi xem phim: "Mày không đi với Tưởng Càn à?"
Tin nhắn trả lời của Hề Phong lạnh lùng vô tình: "Lắm chuyện thế, đi hay không."
Chu Lương Nguyên: "Mày không định chơi trò tình anh em với cậu ấy thật đấy chứ? Không phải chứ."
Hề Phong: "Không, tao rảnh quá à?"
Chu Lương Nguyên: "Thế mày rủ cậu ấy đi xem phim đi."
Chu Lương Nguyên: "Cậu ấy không đi với mày à?"
Hề Phong: "?"
Chu Lương Nguyên: "Cười ch.ết tao, tại sao thế."
Tin nhắn này hai tiếng sau cũng không có ai trả lời, Chu Lương Nguyên rửa mặt xong xuôi mới nhớ ra Hề Phong chưa trả lời tin nhắn, gửi một dấu chấm hỏi sang, trên màn hình hiện lên một dấu chấm than màu đỏ ch.ói mắt. Chu Lương Nguyên trong ký túc xá yên tĩnh buông một câu c.h.ử.i thề vang dội: "Vãi chưởng, mày bị bệnh à Hề Phong!"
Chu Lương Nguyên cậu ta tự nhận cả đời này là người tốt, ngoại trừ việc luôn giúp Hề Phong công khai giới tính ra thì chưa từng làm chuyện gì xấu xa, đây là lần đầu tiên bị người ta chặn. Hê hê, cái đồ gay mong manh dễ vỡ, Chu Lương Nguyên quyết định bước ra một bước đầy đen tối, cậu ta chụp màn hình cái dấu chấm hỏi kèm dấu chấm than đỏ lòm kia, đăng lên vòng bạn bè:
"Có người vì không có ai đi xem phim cùng mà tức giận mất kiểm soát rồi, là ai tôi không nói, mời Tưởng Càn tự đoán."
171.
Rất tiếc, mãi đến ngày hôm sau Tưởng Càn mới lướt thấy bài đăng này của Chu Lương Nguyên, mà lúc đó Hề Phong đã một mình đi xem phim rồi. Tưởng Càn thật sự không cố ý không đi, cậu ta đã hẹn Trương Cảnh Đông cuối tuần đi đ.á.n.h cầu rồi, lúc lướt thấy bài đăng này đang ngồi nghỉ ở sân cầu, ôm điện thoại cười ngặt nghẽo cả buổi.
Nhắn tin cho Chu Lương Nguyên: "Cậu bị Hề Phong xóa bạn bè rồi à."
Chu Lương Nguyên lên án gay gắt: "Haizz, số khổ, cậu không đi xem phim với cậu ta, người bị xóa lại là tôi, cậu nói xem thế giới này liệu có tồn tại sự công bằng không?"
Tưởng Càn giải thích: "Không cố ý đâu, tôi hẹn bạn đi đ.á.n.h cầu rồi."
Chu Lương Nguyên: "Có người đang ghen, tôi không nói là Hề Phong đâu nhé."
Tưởng Càn phối hợp: "Ừ ừ, cậu không nói."
Chuyện đã đến nước này rồi, Chu Lương Nguyên còn không nhìn ra sao, ngọn lửa hóng hớt trong lòng cậu ta bùng cháy dữ dội: "Hai cậu...?"
Tưởng Càn: "Chưa yêu."
Chu Lương Nguyên: "Không tin."
Tưởng Càn: "Thế thì đừng tin."
Chu Lương Nguyên: "Cậu cong từ bao giờ thế."
Tưởng Càn: "Đã bảo chưa yêu, chưa cong."
Chu Lương Nguyên: "Không tin."
Tưởng Càn: "Không tin thì thôi."
Chu Lương Nguyên: "Tự cậu có tin không."
Tưởng Càn: "Không tin."
Chu Lương Nguyên: "Vãi chưởng."
