Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 24: Một Chiếc Tai Nghe
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:23
Editor: Yang Hy
172.
Tưởng Càn hơi đứng ngồi không yên, đây là lần đầu tiên cậu ta biết Hề Phong còn có một mặt như vậy, dùng lời của Chu Lương Nguyên thì là "nam đồng tính có trái tim mong manh". Còn tưởng cậu ấy chơi trò mập mờ này thành thạo điêu luyện lắm, không ngờ cũng có lúc âm thầm tủi thân.
Tưởng Càn thấy lòng mình cân bằng hẳn, hóa ra không chỉ một mình cậu ta biết tủi thân.
Sướng, Tưởng Càn thừa nhận, mập mờ đúng là rất sướng. Nhất là mập mờ với người có đẳng cấp như Hề Phong, trong khi biết rõ đối phương chắc chắn thích mình, biết rõ cậu ấy rất biết thả thính và được nhiều người yêu thích, mà vẫn cứ bơ cậu ấy, câu cậu ấy, cảm giác này đúng là phê.
Tưởng Càn cảm thấy tư thế vung vợt của mình cũng mang theo gió, vù vù, ngầu đét.
Bên ngoài sân cầu lông đột nhiên xôn xao.
Một giờ rưỡi rồi, Tưởng Càn và Trương Cảnh Đông không phải kiểu người dậy sớm, hơn mười giờ mới ra khỏi ký túc xá, lượn lờ ra nhà ăn ăn bữa "brunch" (bữa sáng kết hợp trưa) vào giờ mở bán sớm nhất. Sinh viên năm nhất tập quân sự cuối tuần cũng không được nghỉ, bên ngoài sân cầu lông chính là sân vận động, một giờ rưỡi là bên ngoài phải tập trung quân sự rồi.
Trương Cảnh Đông đỡ cầu nhưng không đ.á.n.h trả, xoay vợt trong tay mấy vòng: "Nhìn bọn khóa dưới tập bên ngoài tao cũng thấy mệt thay, t.h.ả.m thật đấy."
Tưởng Càn cũng thở hắt ra một hơi: "Năm ngoái mày cũng thế còn gì."
Trương Cảnh Đông nhún vai: "Khác chứ, tao qua rồi là tao quên luôn."
Tưởng Càn nhìn nó: "Về phòng không?"
Cũng đ.á.n.h được gần ba tiếng rồi, cả hai đều nhễ nhại mồ hôi.
Trương Cảnh Đông thu dọn đồ đạc: "Về nằm điều hòa đi, không chịu nổi nữa rồi, nhìn bọn nhóc tập quân sự tao bắt buộc phải về nằm điều hòa mới sống được."
173.
Hề Phong vẫn chưa về phòng, Tưởng Càn về đến nơi tắm rửa trước, rồi ôm quần áo đi giặt ở phòng giặt đồ. Tóc chưa sấy, mùa hè nóng nực cậu ta lười sấy tóc, máy sấy cứ chĩa vào đầu, sấy xong lại toát mồ hôi, tắm cũng như không. Tóc cũng không dài, vẩy vẩy mấy cái là khô.
Tưởng Càn đội cái khăn mặt lên đầu, quẹt thẻ sinh viên vào máy giặt.
"Tít" một tiếng, cậu ta quay người định đi thì nhìn thấy Hề Phong đang đứng ở cửa phòng giặt đồ. Tưởng Càn l.i.ế.m môi, cười chào hỏi: "Xem phim xong rồi à?"
Trên tay Hề Phong xách một cốc trà sữa, là của một quán hot trend mới mở ở trung tâm thương mại lớn nhất thành phố. Mấy hôm mới khai trương các nền tảng mạng xã hội đều quảng cáo rầm rộ, người xếp hàng đông đến mức mua cốc trà sữa cũng phải tìm dân săn vé. Hề Phong một tay xách trà sữa, tay kia giơ lên ấn vào cái khăn trên đầu Tưởng Càn vò vò tóc cậu ta: "Lại lười sấy chứ gì."
Tưởng Càn ngẩng đầu, tuy đầu ngẩng lên nhưng vị trí cái khăn vẫn y nguyên, mắt bị khăn rủ xuống che mất hơn nửa: "Nóng quá sấy xong lại toát mồ hôi."
Hề Phong giật cái khăn xuống.
Tưởng Càn nhìn thấy mặt cậu ấy rồi, thản nhiên chìa tay ra.
Hề Phong nhìn lòng bàn tay cậu ta: "Cái gì?"
Tưởng Càn nhìn cốc trà sữa: "Không phải mua cho tôi à?"
Hề Phong mặt không đổi sắc: "Mua cho tôi đấy."
Tưởng Càn nheo mắt: "Không tin, từ trung tâm thành phố đi tàu điện ngầm về mất hơn nửa tiếng, tem niêm phong vẫn còn nguyên, cậu cứ nhất thiết phải mang về phòng đợi nó mất ngon rồi mới uống à?"
174.
Hề Phong không nói gì, Tưởng Càn cũng không nói gì, hai người nhìn nhau chằm chằm hơn mười giây, Hề Phong đặt cốc trà sữa vào tay Tưởng Càn. Tưởng Càn lúc này mới cười, giật lại cái khăn mặt trong tay Hề Phong, xé tem cắm ống hút, hút một ngụm to rồi thở dài thỏa mãn: "A, hương vị của thành phố lớn, đúng là quán hot trend có khác."
Hai người đi song song về phòng, Hề Phong bất lực: "Cảm ơn cũng không nói à?"
Tưởng Càn nhai trân châu nhồm nhoàm: "Không nói, cậu có mua cho cậu không?"
Hề Phong lắc đầu: "Không, tôi không thích uống."
Tưởng Càn bèn dừng lại, đưa ống hút đến trước mặt Hề Phong: "Nếm thử một miếng không?"
Hành động này của Tưởng Càn quá tự nhiên, một sự tự nhiên độc quyền của trai thẳng, rất nhiều trai thẳng sẽ tùy tiện vặn chai nước của bạn ra uống, tùy tiện ăn đồ bạn ăn dở, bọn họ hoàn toàn không có ý gì khác, chỉ là dùng ít tiền nhất để đạt được hạnh phúc rộng lớn nhất.
Nhưng Tưởng Càn biết rất rõ, thứ nhất, Hề Phong không phải trai thẳng, cậu ấy sẽ né tránh những hành vi tương tự với người cùng giới; thứ hai, Hề Phong cho dù là trai thẳng cũng sẽ không dùng chung ống hút đũa bát với người khác. Nhưng cậu ta vẫn đưa cái ống hút mình vừa dùng đến trước mặt Hề Phong, rất tự nhiên đợi Hề Phong nếm thử.
Hề Phong cúi đầu.
Mặt không đổi sắc hút một ngụm trà sữa trong tay Tưởng Càn, mặt không đổi sắc ngẩng đầu, mặt không đổi sắc nhai trân châu trong miệng. Tưởng Càn cười "hê hê": "Ngon không?"
Hề Phong mở miệng: "Cũng được."
Tưởng Càn lại hỏi: "Cảm ơn cũng không nói à?"
Hề Phong lần này cười: "Cảm ơn."
Tưởng Càn hút một ngụm lớn, đầy mồm trân châu, nói năng lúng b.úng: "Không có gì."
175.
Thời tiết nóng quá, đến Lâm Hoành cũng lười về nhà cuối tuần, lúc hai người về phòng Lâm Hoành đang gọi video với gia đình, đeo tai nghe mà vẫn nghe được tiếng dì đang trách móc cậu ta không về nhà. Khai giảng bao nhiêu ngày rồi, Tưởng Càn vẫn chưa gọi điện về nhà lần nào, thế là lôi tai nghe ra cũng gọi video cho bà Chu.
Bà Chu bắt máy rất nhanh.
"Mẹ, đang làm gì đấy ạ?"
"Xem phim chứ làm gì, vốn định mấy hôm nữa rủ dì Đường đi du lịch tránh nóng, ai ngờ nhà dì ấy có người ốm, không đi được. Con thế nào rồi? Bao nhiêu ngày rồi mới gọi điện cho mẹ."
"Con vẫn khỏe mà." Tưởng Càn vừa nói vừa cười híp mắt giơ cốc trà sữa về phía bà Chu khoe.
"Khoe cái gì mà khoe, mẹ cũng có." Bà Chu vươn dài tay, cầm cái cốc trà sữa đã uống cạn trên bàn trà đưa vào ống kính.
Tưởng Càn hắng giọng, quay đầu nhìn quanh phòng.
Hoàng Duy Dịch nằm trên giường chơi game, không có tiếng game, chắc là đeo tai nghe rồi; Lâm Hoành gọi điện về nhà đương nhiên cũng đeo tai nghe. Hề Phong ngồi ngay sau lưng mình không biết đang làm gì, tai không đeo gì cả. Cậu ta bèn dùng giọng không to không nhỏ nói: "Khác nhau chứ, Hề Phong mua cho con đấy."
Bà Chu khựng lại một chút: "Hai đứa tiến triển thế nào rồi?"
Tưởng Càn cũng chỉ dám nói một câu thế thôi, những cái khác sao dám nói trước mặt Hề Phong, ậm ờ cho qua chuyện: "À ừ... thì vẫn thế thôi, lát con nhắn tin kể mẹ sau."
Bà Chu mắng cậu ta một câu "đồ kém cỏi", lại bảo: "Hề Phong có phải đang ở sau lưng con không, mẹ nhìn thấy rồi, để mẹ chào hỏi thằng bé một câu nào."
Tưởng Càn cảnh giác: "Mẹ định làm gì!"
Bà Chu: "Mẹ chào một câu thì làm sao, mẹ với Hề Phong có phải chưa gặp nhau bao giờ đâu."
176.
Tưởng Càn xoay người, vươn tay chọc chọc vào vai Hề Phong: "Mẹ tôi, nhìn thấy cậu rồi, muốn nói chuyện với cậu mấy câu."
Hề Phong nhướng mày: "Với tôi á?"
Tưởng Càn bê nguyên lời bà Chu ra: "Nói chuyện thì làm sao, cậu với mẹ tôi có phải chưa gặp bao giờ đâu."
Hề Phong cầm lấy điện thoại của cậu ta, nhìn thấy người phụ nữ trong màn hình, vừa định mở miệng, lại đưa tay ra: "Cho tôi mượn một bên tai nghe."
Tưởng Càn đưa một bên tai nghe còn lại qua, cũng không ghé sát vào hai người, đằng nào cũng còn một bên tai nghe trong tai cậu ta, có phải không nghe thấy hai người nói gì đâu. Tưởng Càn giả vờ bận rộn, làm bộ mở quyển bài tập tiếng Anh trên bàn ra, thực chất là đang rất chăm chú nghe trộm hai người nói chuyện.
"Cháu chào cô ạ."
"Chào Hề Phong, lâu lắm không gặp cháu, cháu ở trường vẫn ổn chứ? Nghe nói cháu mua trà sữa cho Tiểu Càn à?"
"Cảm ơn cô quan tâm, cháu vẫn ổn ạ. Trưa nay đi qua quán trà sữa đang hot, tiện tay mua thôi ạ."
"Tiện tay cũng là cháu nhớ đến nó, cô phải cảm ơn cháu chăm sóc Tiểu Càn nhà cô rồi."
"Cô khách sáo quá, cùng một phòng chăm sóc nhau là bình thường mà ạ."
"Tiểu Càn bình thường không bắt nạt cháu chứ?"
"Không ạ, sao cô lại nói thế, cậu ấy không phải kiểu người hay bắt nạt người khác đâu."
"Thôi đi, cháu còn nói đỡ cho nó trước mặt cô, cô làm mẹ nó cô lạ gì, nó tuy có vài chỗ hơi chậm tiêu, nhưng đôi khi cũng ngang ngược lắm, bị cô chiều hư rồi. Ơ kìa?"
177.
Tưởng Càn giật phắt lại điện thoại, nghiến răng nghiến lợi: "Không phải chứ, sao mẹ lại nói xấu con."
Bà Chu vẻ mặt không hài lòng: "Mẹ còn chưa nói chuyện với Hề Phong xong mà."
Tưởng Càn trừng mắt nhìn mẹ ruột: "Cấm nói nữa."
Bà Chu: "Mẹ có nói điêu đâu."
Tưởng Càn liếc trộm Hề Phong đằng sau qua camera của mình, thấy người ta không có phản ứng gì vẫn ngồi yên lặng mới thở phào nhẹ nhõm, hắng giọng đứng dậy, muốn trốn vào nhà vệ sinh nghe điện thoại. Vào đến nhà vệ sinh mới yên tâm hơn nhiều, cũng dám hạ giọng nói chuyện rồi.
Tưởng Càn: "Mẹ còn định nói cái gì nữa, cấm làm loạn nhịp điệu của con, bây giờ con đang có nhịp điệu riêng lắm đấy."
Bà Chu cười ngặt nghẽo: "Nhịp điệu gì thế?"
Tưởng Càn "hừ" một tiếng: "Thì mẹ đừng quản."
Bà Chu hùa theo nó: "Ừ ừ, con có nhịp điệu riêng, mẹ không làm loạn, thế bao giờ con dẫn Hề Phong về nhà? Nghỉ đông được không."
Tưởng Càn há miệng: "Dẫn cậu ấy về nhà làm gì?"
Bà Chu vẻ mặt đương nhiên: "Hai đứa mà yêu nhau chẳng lẽ con không dẫn cậu ấy về ra mắt mẹ với bố con à?"
Tưởng Càn: "Vãi, đi xa quá rồi đấy, con cúp máy đây."
Giọng bà Chu bị Tưởng Càn cúp cái rụp một cách vô tình, trong tai nghe vọng lại tiếng cười nhạo im bặt giữa chừng của bà Chu: "Con xấu hổ cái gì..."
Tưởng Càn hít sâu một hơi, mặt không cảm xúc bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Cậu ta ngồi lại chỗ của mình, tao nhã tháo tai nghe trên tai xuống, bỏ vào hộp sạc.
Sau đó nhìn thấy hộp sạc trống không, nhìn thấy cái hộp sạc dù mình có bỏ một tai vào thì vẫn thiếu một tai.
?
Một bàn tay đưa tới, trên đỉnh đầu vang lên giọng nói mang theo ý cười: "Tìm cái này à?"
