Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 25: Nhịp Điệu Tình Yêu

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:23

Editor: Yang Hy

178.

Tưởng Càn lẳng lặng qua đời.

179.

Khoan đã, từ từ, không phải, hả?

Tưởng Càn chỉ muốn bổ cái đầu mình ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái thứ gì, vừa nãy cậu ta đưa cho Hề Phong một bên tai nghe, ngay vừa nãy thôi, thế mà quay đi quay lại đã quên béng mất? Vừa nãy mình còn đeo tai nghe nghe trộm Hề Phong nói chuyện với bà Chu, chớp mắt cái đã quên mất Hề Phong cũng có thể nghe trộm mình nói chuyện với bà Chu rồi?

Tưởng Càn tuyệt vọng ôm lấy mặt mình, tay chân tê dại giơ cái hộp sạc lên: "Bỏ vào trong đi."

"Tách" một tiếng, tiếng tai nghe rơi vào hộp.

Hề Phong vẫn đứng sau lưng, Tưởng Càn thật sự muốn ch.ết quách cho xong, cậu còn đứng đấy không đi làm cái gì nữa! Ngay lập tức! Không phải cậu chuyển ra khỏi cái phòng này thì là tôi chuyển! Ngay lập tức! Tưởng Càn vẫn ôm mặt, phát ra tiếng kháng cự yếu ớt: "Đứng đấy làm gì."

Hề Phong cười một tiếng: "Tưởng Càn."

Tưởng Càn lập tức mở miệng: "Cấm nói mấy lời kỳ quái."

Hề Phong "ồ" một tiếng: "Chỉ muốn nói là, yên tâm, tôi cũng sẽ không làm loạn nhịp điệu của cậu đâu, cậu... cứ theo nhịp điệu của cậu đi."

Tưởng Càn đập mạnh trán xuống bàn cái bốp: "Sớm muộn gì tôi cũng gi.ết cậu, kẻ nghe trộm phải xuống mười tám tầng địa ngục!"

180.

Tưởng Càn thật sự không sống nổi trong cái phòng này nữa rồi, cậu ta thậm chí còn hận lây sang cả cái tai nghe Bluetooth. Không phải, cái thứ tai nghe Bluetooth này rốt cuộc là ai phát minh ra thế hả? Cậu ta muốn mua tai nghe có dây, từ nay về sau cậu ta sẽ là tín đồ trung thành của tai nghe có dây!

Tưởng Càn đầy tuyệt vọng nhắn tin cho bà Chu: "Con toang rồi, vừa nãy mẹ nói mấy câu đấy cậu ấy nghe thấy hết rồi, con quên mất tai nghe vẫn ở chỗ cậu ấy."

Bà Chu không có tí đồng cảm nào, gửi sang ba cái meme cười ha hả, spam kín màn hình của Tưởng Càn.

Tưởng Càn nhân cơ hội tống tiền: "Đưa phí tổn thất tinh thần cho con."

Bà Chu: "Muốn bao nhiêu?"

Tưởng Càn sư t.ử ngoạm: "Hai trăm nghìn."

Bà Chu gửi sang cái lì xì 200 tệ: "Người ta mời con uống trà sữa rồi, nhớ mà đáp lễ."

Tưởng Càn phẫn nộ: "Con muốn đăng xuất làm lại cuộc đời luôn rồi, mẹ dùng hai trăm tệ đuổi khéo con đấy à!"

Bà Chu lại gửi thêm 200 tệ: "Đừng có được đằng chân lân đằng đầu."

Bốn trăm tệ xoa dịu tâm hồn bị tổn thương của Tưởng Càn... có cái khỉ mốc!

Cậu ta vừa quay đầu lại là nhìn thấy Hề Phong ngồi ngay sau lưng, là nhớ tới chuyện Hề Phong nghe thấy mấy lời bà Chu nói, là nhớ tới chuyện Hề Phong bảo sẽ không làm loạn nhịp điệu của cậu ta! Tưởng Càn biết thừa da mặt mình chưa đủ dày, cậu ta thậm chí bắt đầu dùng việc học để làm tê liệt bản thân, ngồi lì trước bàn hơn một tiếng đồng hồ, thế mà lại làm xong hết bài tập tiếng Anh.

Vãi chưởng, không phải vì muốn ch.ết quá nên thức tỉnh hệ thống học bá gì đấy chứ.

181.

Thật ra chuyện này cũng chẳng có gì to tát, thật sự không to tát.

Chẳng qua là bị đối tượng mập mờ nghe thấy bằng chứng xác thực là mình muốn yêu đương với người ta thôi mà, thế này không bình thường à? Cho dù không nghe thấy thì trong lòng hai người cũng thừa hiểu rồi, mập mờ đến mức này rồi, có thể không muốn yêu đương với đối phương sao? Cậu ta muốn đấy, thì làm sao! Cậu ta cứ muốn đấy!

Tưởng Càn mất cả buổi chiều cộng thêm một buổi tối để làm công tác tư tưởng cho bản thân, cuối cùng cũng có thể đối mặt với Hề Phong một cách bình thường.

Hôm sau là chủ nhật, cả phòng đông đủ.

Trời nóng chẳng muốn ăn uống gì, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch hôm qua lười đi nhà ăn cũng lười gọi đồ về, cả ngày ăn đúng một bữa, sáng nay đói đến mức tỉnh cả ngủ, đề nghị cả phòng ra ngoài liên hoan. Phòng bọn họ thật ra rất ít khi ăn uống tụ tập, Lâm Hoành cuối tuần về nhà, Hoàng Duy Dịch là tên ru tú trong nhà nhìn thấy ánh mặt trời là tụt m.á.u, Hề Phong lại hay cắm rễ ở thư viện, ngoài trừ có ai sinh nhật ra thì hiếm khi có dịp ăn uống thế này.

Bốn người chạm cốc, Lâm Hoành cảm thán: "Lần trước ngồi ăn với nhau thế này là sinh nhật tao hồi kỳ trước, à mà Tưởng Càn, mày cũng sắp sinh nhật rồi nhỉ, tao nhớ là tháng mười à? Hình như mày sinh nhật sớm nhất." Cái sự "sớm" của Lâm Hoành là tính từ lúc khai giảng tháng chín, sau tháng chín thì Tưởng Càn là người đón sinh nhật đầu tiên.

Tưởng Càn uống một ngụm nước ngọt có ga: "Còn hơn một tháng nữa cơ."

Hoàng Duy Dịch ngẫm nghĩ: "Hình như mày sinh nhật mười chín tuổi, mày bé nhất phòng."

Tưởng Càn không phục: "Bọn mày cũng chỉ hơn tao có một tuổi."

Lâm Hoành cười: "Thế bọn tao cũng hai mươi rồi, mày vẫn là thằng nhóc mười mấy tuổi, người lớn uống rượu cả rồi, có mỗi mày uống nước ngọt."

Tưởng Càn nhìn xuống bàn, lúc nãy không để ý, đúng thật.

Ba người kia đều uống bia, có mỗi mình cậu ta uống nước cam có ga, màu nước cam với bia cũng na ná nhau, nhìn qua thì không thấy lạc quẻ lắm. Nhưng Tưởng Càn khinh thường lời chế giễu của Lâm Hoành: "Mày biết cái quái gì, mày ấu trĩ, trẻ con mới phải dùng bia để chứng minh mình là người lớn, người lớn bọn tao thích uống gì thì uống cái nấy."

Hề Phong cười cười.

Tưởng Càn nheo mắt uy h.i.ế.p: "Cười cái gì."

Hề Phong nhìn cậu ta: "Tôi cười à?"

Tưởng Càn giật lấy lon bia của cậu ấy: "Cậu không được uống, uống nước ngọt với tôi."

Hề Phong tính tình rất tốt: "Được."

182.

Bốn thằng con trai hai mươi tuổi tụ tập c.h.é.m gió, c.h.é.m đến cuối cùng lại quay về tình sử của bản thân.

Lâm Hoành uống hơi nhiều, nói đến đỏ cả mắt: "Tao cảm thấy cô ấy cắm sừng tao rồi, một ngày trả lời tao được mấy tin? Hồi năm nhất mới nhập học ngày nào cũng nhắn tin cho tao, kể chuyện thầy cô trên lớp, kể chuyện bạn cùng phòng, kể chuyện cơm nhà ăn ngon hay dở, cái gì cũng kể, đến cuối cùng cả ngày tao không nhận được một tin nhắn nào, hỏi đang làm gì thì cô ấy chỉ trả lời một câu vừa nãy bận."

Lâm Hoành chia tay người yêu cũ được gần một năm rồi, hai người là bạn cấp ba, lên đại học không học cùng nhau, vì yêu xa mà chia tay. Lâm Hoành bên ngoài thì như không có chuyện gì, uống say vào là lại nhớ người yêu cũ, vừa nấc cụt vừa vỗ vai Tưởng Càn bên cạnh: "Càn à, mày nghe anh, tuyệt đối đừng yêu xa."

Tưởng Càn không chịu nổi mấy tên say rượu này, hùa theo lời nó: "Tao không yêu xa, mày yên tâm ha."

Lâm Hoành lại với qua người Tưởng Càn vỗ vai Hề Phong: "Hề Phong, cậu... ợ! Mặc dù cậu chả bao giờ kể chuyện của cậu cho bọn tôi, lại còn là gay, nhưng mà nhé, cậu cũng không được yêu xa biết không, yêu xa hại người lắm!"

Hề Phong cũng hơi bất lực: "Được, tôi cũng không yêu xa."

Lâm Hoành dặn dò hai người này xong, lại quay sang tìm Hoàng Duy Dịch ở bên kia.

Thật ra Hề Phong và Tưởng Càn đều khiến người ta yên tâm, đều là những người không có tin đồn tình yêu linh tinh, học đại học hơn một năm rồi, chưa bao giờ nghe thấy có biến gì. Một đứa thì trông chẳng màng yêu đương, một đứa thì chưa mở mang đầu óc. Hoàng Duy Dịch thì khác, thằng này đúng là làm người ta lo lắng, Lâm Hoành nói với Hoàng Duy Dịch rõ ràng nhiều hơn hẳn: "Dịch à, mày... mày nghe tao nói, mày làm anh lo nhất đấy, mày đừng có suốt ngày lên mạng tùy tiện..."

Tưởng Càn thở phào nhẹ nhõm, đau hết cả đầu, nói nhỏ với Hề Phong: "Sao nó say vào nói lắm thế không biết."

Hề Phong dựa vào ghế, một tay cầm lon nước: "Chắc là chưa vượt qua được cú sốc thất tình."

Tưởng Càn rùng mình: "Thất tình đáng sợ thế á?"

Hề Phong nghe câu này, ánh mắt dừng lại trên mặt Tưởng Càn.

183.

Tưởng Càn há miệng, không tự nhiên quay đầu đi: "Nhìn tôi làm gì."

Lon nước của Hề Phong đã uống hết từ lâu, bây giờ trên tay đã đổi thành lon bia, lúc cậu ta nói chuyện ánh mắt vẫn không hề di chuyển: "Cậu thì sao? Phải mất bao lâu mới bắt đầu một mối tình?"

Bên tai là tiếng lải nhải say khướt của Lâm Hoành, Lâm Hoành đang tận tình khuyên bảo Hoàng Duy Dịch, cho dù nhất định phải yêu qua mạng, thì ít nhất cũng phải xem ảnh gọi video rồi hẵng yêu, không thể lúc nào cũng dễ dàng tin người như thế, cách một cái dây mạng mày còn chả biết người ta là nam hay nữ.

Tiếng tim đập của Tưởng Càn trong tai cậu ta gần như át cả tiếng lải nhải của Lâm Hoành, cậu ta lảng tránh ánh mắt, vội vàng gắp một miếng thịt nướng nhét vào mồm: "Cái gì..."

Hề Phong lại nói: "Căng thẳng cái gì."

Tưởng Càn nhai rất nghiêm túc: "Tôi đâu có căng thẳng."

Hề Phong "ừ" một tiếng, nhưng cánh tay phải đã gác lên lưng ghế của Tưởng Càn, cả người ghé sát lại gần hơn rất nhiều: "Thế có tiện nói cho tôi biết nhịp điệu của cậu thế nào không?"

Tim Tưởng Càn đập nhanh đến một giới hạn mới, cậu ta khẽ hít một hơi, bắt ép bản thân bình tĩnh lại: "Cậu gấp lắm à?"

Tưởng Càn tưởng nói câu này ra, Hề Phong đa phần sẽ lại chơi trò thái cực quyền với cậu ta, Hề Phong rất giỏi chuyện này, hễ lớp giấy cửa sổ sắp bị chọc thủng, cậu ấy luôn có thể bẻ lái khét lẹt để giữ lại sự mập mờ mong manh ấy.

Nhưng không ngờ ở khoảng cách cực gần bên tai, Hề Phong mở miệng: "Khá là gấp đấy, cậu không nhìn ra à?"

Tôi... Vãi chưởng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.