Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 49: Ngoại Truyện 1 - Hai Mươi Mốt Tuổi Và Thành Viên Mới

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:29

Editor: Yang Hy

Tưởng Càn vẫn còn nhớ lần tỏ tình sâu sắc với tư cách một học tra của mình với Hề Phong, cậu bảo lý do muốn thi cao học đầy rẫy sự ích kỷ, muốn cùng Hề Phong ôn thi, cùng đi thi, cùng đến một thành phố mới, lúc đấy nói hùng hồn lắm, cảm thấy mình có ước nguyện như thế thật ngầu thật oách, chỉ tiếc là với cái đầu học tra lúc bấy giờ, cậu hoàn toàn quên béng mất chuyện có thể được tuyển thẳng lên cao học.

Rất ngại ngùng, nửa cuối năm ba, Hề Phong bắt đầu chuẩn bị hồ sơ xét tuyển thẳng.

Tưởng Càn oán trách: "Hồi em tỏ tình với anh sao anh không nhắc em vụ tuyển thẳng!"

Hề Phong tiện tay xoa cái đầu xù bông của cậu: "Em tỏ tình chân thành thế, anh nỡ lòng nào dội gáo nước lạnh dập tắt ý chí quyết tâm thi cao học của em."

Tưởng Càn gạt phắt tay anh ra khỏi đầu mình: "Anh được tuyển thẳng rồi, để mình em chiến đấu ôn thi à!"

Hề Phong lại đặt tay lên: "Có bảo không ở bên em đâu, chuyện tuyển thẳng xong xuôi anh sẽ ở bên em hai mươi bốn trên hai mươi bốn tiếng, được chưa cậu chủ?"

Tưởng Càn nói thế cũng chỉ là làm nũng với bạn trai thôi, với thành tích và các tiêu chuẩn của Hề Phong đương nhiên là đi theo con đường tuyển thẳng rồi, tỉ lệ thành công rất lớn. Bản thân cậu cũng không phải là không học được, Tưởng Càn bây giờ cũng đâu phải Tưởng Càn học dốt năm nhất nữa, tuy thành tích không đứng đầu, nhưng kiếm cho mình một chỗ học chắc cũng không vấn đề gì lớn.

Hề Phong bảo ở bên cậu 24/24, Tưởng Càn tất nhiên tưởng câu này cũng chỉ là dỗ dành bạn trai thôi, không ngờ Hề Phong nói được làm được thật.

Khai giảng năm tư được một tháng, giữa tháng mười tên Hề Phong xuất hiện trong danh sách công khai tuyển thẳng của trường mục tiêu. Trong lúc đợi danh sách Tưởng Càn là người lo lắng nhất, trong lòng cậu đương nhiên tin Hề Phong chắc chắn không thành vấn đề, Lâm Hoành trêu cậu là hoàng thượng chưa vội thái giám đã gấp, nhìn anh Phong bình tĩnh thế kia kìa, cái này gọi là gì, cái này gọi là phong thái vương giả, gọi là tự tin.

Tưởng Càn lười đôi co với cậu ta, mãi đến khi nhìn thấy tên Hề Phong mới thở phào nhẹ nhõm.

Hai người còn lại trong phòng cũng thở phào, Lâm Hoành lại vỗ vai Tưởng Càn: "Giờ còn mỗi mày thôi, tháng mười hai thi cao học cố lên nhé! Phấn đấu đi cùng thành phố với anh Phong, yêu xa khổ lắm."

Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch đều không định thi cao học, Lâm Hoành muốn về nhà làm ăn cùng bố mẹ, Hoàng Duy Dịch năm ba yêu đương, hai người yêu nhau hơn nửa năm, tình cảm ổn định. Nghỉ hè hai người gặp nhau ngoài đời, đối phương là một cô gái thẳng thắn chân thành, kém Hoàng Duy Dịch một tuổi, Hoàng Duy Dịch tốt nghiệp thì cô bé mới lên năm tư, hai người bàn bạc quyết định Hoàng Duy Dịch tốt nghiệp sẽ đến thành phố của cô bé làm việc.

Tưởng Càn gật đầu, đáp lại lời Lâm Hoành, nhưng lại cảm thấy bây giờ mọi người đều đã yên bề gia thất, hình như chỉ còn mỗi tương lai của mình là chưa chắc chắn. Tưởng Càn thật ra là người rất ít lo âu, cậu luôn rất hòa thuận với chính mình, hay nói cách khác là sống cho hiện tại, lúc làm học sinh dốt thì yên tâm thoải mái, phát hiện mình cong cũng chẳng xoắn xít quá lâu, muốn thi cao học thì nghiêm túc ôn thi, hiếm khi lại lo lắng, tự dưng cảm thấy áp lực và hoang mang.

Lo lắng mình bắt đầu học hành t.ử tế quá muộn, lo lắng mình vì muốn đến cùng một thành phố với Hề Phong mà buộc phải chọn một ngôi trường hạng bét ở thành phố đó, lo lắng Hề Phong ngày càng ưu tú mà mình không đứng được ở vị trí cao như thế. Cuộc đời Tưởng Càn rất ít khi nghĩ đến những thứ này, bà Chu luôn bảo cậu phải kịp thời tận hưởng niềm vui, lúc nào vui vẻ được thì phải nắm bắt ngay, nếu không niềm vui sẽ trôi đi mất, cho nên kinh nghiệm quá ít, tạm thời không tiêu hóa nổi cảm xúc.

Không ngờ sáng hôm sau ngủ dậy đã thấy Hề Phong không còn ở trong phòng.

Dạo này Tưởng Càn cắm rễ ở phòng tự học ôn thi, ngày nào cũng đặt báo thức bảy giờ rưỡi, giờ này Hề Phong đã không ở phòng, anh dậy từ mấy giờ? Đi đâu rồi? Tưởng Càn ngơ ngác, nhắn tin cho bạn trai, hỏi anh đi nhà ăn chưa? Rửa mặt xong xuôi thu dọn sách vở, hơn mười phút rồi cũng không nhận được tin nhắn trả lời của Hề Phong.

Chín giờ rưỡi Tưởng Càn học xong lượt đầu, lấy điện thoại ra xem, tin nhắn chưa đọc có hai cái, đều là của Trương Cảnh Đông.

Trương Cảnh Đông hỏi trưa nay ăn cơm chung không, cổng trường mới mở quán xiên que, cậu ta săn được voucher chín tệ chín ăn năm mươi tệ. Lại bảo, người anh em mày học đến lú người rồi, nửa tháng nay không gặp mày, không gặp cái nữa là tao quên mặt mày đấy.

Trưa gặp Trương Cảnh Đông, Tưởng Càn vẫn chưa nhận được tin nhắn của Hề Phong.

Cậu hỏi trong nhóm chat ký túc xá một câu, Hề Phong có ở phòng không?

Hoàng Duy Dịch bảo cả sáng nay không thấy.

Trương Cảnh Đông hỏi: "Có việc gì à?"

Tưởng Càn lắc đầu: "Không, không liên lạc được với Hề Phong, hôm qua có kết quả tuyển thẳng rồi mà, hôm nay không biết đi đâu."

Trương Cảnh Đông: "Mày gọi điện hỏi xem? Hai đứa mày không thân à mà không biết gọi điện."

Tưởng Càn: "..." Quên béng mất vụ gọi điện, hai đứa bình thường ngẩng đầu lên là thấy nhau, tin nhắn trả lời ngay lập tức, lần đầu tiên xuất hiện tình trạng mất liên lạc mà không biết đối phương đang làm gì.

Kết quả gọi một cuộc, chuông reo mãi không ai nghe.

Tưởng Càn cầm điện thoại nhìn Trương Cảnh Đông: "Toang rồi, bảy năm ngứa ngáy rồi."

Trương Cảnh Đông trợn mắt: "Đúng, cậu ta sắp đá mày rồi.”

Tưởng Càn tắt màn hình: "Đi đâu thế nhỉ, cũng chẳng bảo tao."

Trương Cảnh Đông cười: "Thế tức là không thể bảo mày chứ sao."

Tưởng Càn cảnh giác: "Có bí mật rồi! Ảnh có bí mật rồi!"

Trương Cảnh Đông nhìn cậu như nhìn thằng ngốc: "Người anh em, mày học đến lú người thật rồi, hôm nay ngày mấy?"

Tưởng Càn "hả" một tiếng, lấy điện thoại xem: "Mười sáu."

Trương Cảnh Đông bất lực nhìn cậu: "Ừ, mười sáu."

Tưởng Càn cũng nhìn Trương Cảnh Đông: "Sao thế, ngày gì?"

Trương Cảnh Đông: "."

Trương Cảnh Đông: "Mai sinh nhật mày đấy thằng ngốc ạ."

Tưởng Càn: "Vãi chưởng, mai sinh nhật tao á?"

Tưởng Càn đúng là học đến lú người thật, mấy hôm nay chỉ lo chuyện Hề Phong tuyển thẳng, quên béng mất sinh nhật mình. Biết Hề Phong thần bí thế này khả năng cao là đang chuẩn bị quà sinh nhật cho mình, chiều hôm đó Tưởng Càn học hành không vào, hơn ba giờ chiều nhận được tin nhắn của Hề Phong.

Hề Phong: "Bây giờ về trường."

Tưởng Càn trả lời ngay tắp lự: "Đi đâu thế! Anh có bí mật rồi, cả ngày không xem điện thoại! Không xem điện thoại thì xem cái gì!"

Hề Phong: "Ừ, có bí mật rồi."

Tưởng Càn: "Quà sinh nhật à?"

Hề Phong: "Mai thì biết."

Tưởng Càn: "Lại làm người ta hồi hộp rồi!"

Hề Phong: "Vẫn chưa quen à?"

Tưởng Càn: "[Phát điên] [Dao phay] [Bom]"

Nhưng nói thật, Tưởng Càn cũng hơi quen rồi, Hề Phong luôn giỏi tạo hồi hộp, và chưa bao giờ làm người ta thất vọng. Tạo hồi hộp kiểu này thường là con d.a.o hai lưỡi, phải nắm rõ sở thích của đối phương, đảm bảo bất ngờ của mình xứng đáng với sự mong chờ của người ta, nếu không sự mong chờ đó sẽ biến thành thất vọng và gượng gạo. Nhưng Tưởng Càn ở bên Hề Phong chưa bao giờ nếm mùi thất vọng và gượng gạo, cho nên cậu trở nên tận hưởng sự mong chờ, thậm chí mặc kệ bản thân phóng đại sự mong chờ lên, không bao giờ phải hạ thấp mong chờ để tránh thất vọng.

Sáng sớm hôm sau, Tưởng Càn dậy từ rất sớm, thậm chí dậy trước cả báo thức, mắt long lanh đứng trước giường Hề Phong, chìa tay đòi quà sinh nhật. Tính tình Hề Phong đối với Tưởng Càn lúc nào cũng tốt, bị đ.á.n.h thức cũng chẳng nói gì, xuống giường rửa mặt, đưa Tưởng Càn ra ngoài.

Hai tay Hề Phong trống trơn, Tưởng Càn chẳng hiểu mô tê gì, hai người đứng ở cổng trường Tưởng Càn mới hỏi: "Bây giờ đi đâu? Tổ chức sinh nhật cho em à, đi luôn bây giờ á?"

Hề Phong nhìn nó: "Hai phương án, hai lộ trình khác nhau, em chọn đi."

Tưởng Càn thành khẩn gật đầu: "Mời ngài nói."

Hề Phong cười: "Anh đã nghĩ rất nghiêm túc, có nên tự chọn một con mèo giống hệt Xu Hào để tạo bất ngờ cho em không, nhưng lại lo em sẽ không muốn nuôi một con y hệt nữa, cảm thấy Xu Hào là có một không hai. Cho nên không có bất ngờ nào cả, bạn trai à, tự chọn đi. Đến cửa hàng thú cưng mua thì tiện lắm, chỉ cần em thích, anh trả tiền; anh cũng tìm hiểu trước mấy bệnh viện thú cưng có cho nhận nuôi động vật lang thang rồi, muốn nhận nuôi thì chúng ta đến bệnh viện thú cưng."

Hề Phong nói xong, Tưởng Càn nghẹn lời nửa ngày không tiếp được. Cậu há miệng, ngậm lại, lại há ra, một lúc lâu mới ngơ ngác hỏi: "Anh... chẳng phải anh không thích mèo sao."

Hề Phong: "Cũng không đến nỗi không thích."

Tưởng Càn lại phản ứng: "Nhưng ký túc xá không cho nuôi mèo."

Hề Phong nhướng mày: "Đi xem mèo trước hay đi xem nhà trước?"

Tưởng Càn: "?!"

Hề Phong lại cười: "Năm tư rồi, bây giờ chuyển ra ngoài chắc không tính là anh vội vàng quá chứ? Anh đã nói sẽ cùng em ôn thi, còn hai tháng nữa là thi, gia sư miễn phí và phòng tự học 24/24 miễn phí, muốn không?"

Sinh nhật hai mươi mốt tuổi của Tưởng Càn, lại có thêm một chú mèo nhỏ tên là Đồng Xu.

Đồng Xu được nhận nuôi từ bệnh viện thú cưng, lúc Tưởng Càn mới gặp nó còn tên là Tiểu Bạch. Tiểu Bạch là một chú mèo trắng rất ngoan ngoãn, đuôi bị c.h.ặ.t mất một đoạn, chỉ còn lại độ dài bằng một bàn tay. Nhân viên bệnh viện thú cưng họ Khương, Tiểu Khương ôm Tiểu Bạch trong lòng, bảo Tiểu Bạch được một cô gái tốt bụng đưa đến, lúc đó trời tuyết lạnh giá, đuôi Tiểu Bạch chảy m.á.u ròng ròng, thoi thóp trong tuyết, cô gái đó khóc lóc ôm mèo đến, bảo mình là học sinh cấp ba, không có khả năng cứu nó càng không có khả năng nuôi nó.

Tiểu Khương vuốt ve đầu Tiểu Bạch, vẻ mặt áy náy giải thích với Tưởng Càn: "Tiểu Bạch bị kẻ ngược đãi mèo c.h.ặ.t đứt đuôi, từ đó rất sợ người lạ, vì lúc đó tôi tiếp nhận điều trị cho nó, nửa năm nay cũng đều là tôi cho ăn, nên ngoài tôi ra nó không muốn tiếp xúc với ai khác. Trước đây cũng có người muốn nhận nuôi đến xem, nó không chịu đi theo người ta, đến chạm vào cũng không cho."

Tưởng Càn gật đầu, cúi người xuống, không chút phòng bị đưa mặt đến trước mặt Tiểu Bạch, cười híp mắt chào hỏi nó: "Chào em, anh là Tưởng Càn. Trước đây anh cũng từng nuôi một con mèo, nhưng ẻm bị bệnh mất rồi, hồi đó anh còn bé lắm, khóc mãi luôn, mèo của anh tên là Xu Hào, tên giống anh đấy. Em mà về nhà với anh, anh đặt tên cho em là Đồng Xu được không? Em thích Đồng Xu không, cứng cáp, rất cứng, c.ắ.n không đứt cắt không hỏng."

Tưởng Càn nói xong, Tiểu Bạch không có phản ứng gì, vẫn rúc vào lòng Tiểu Khương run rẩy.

Tiểu Khương lại nói xin lỗi với Tưởng Càn.

Tưởng Càn cười, lắc đầu bảo không sao, nó lại kéo Hề Phong qua: "Đây là Hề Phong, tụi anh cùng nuôi em được không? Tụi anh giỏi lắm, sẽ bảo vệ được em. Hơn nữa hôm nay là sinh nhật anh, em về nhà với anh thì hôm nay cũng là sinh nhật em, sau này chúng ta có thể cùng nhau đón sinh nhật rồi." Nói xong, Tưởng Càn thăm dò đưa tay ra, "Anh có thể sờ em một cái không?"

Tiểu Khương hơi căng thẳng, người nhận nuôi lần trước đưa tay về phía Tiểu Bạch đã bị c.ắ.n một cái rõ đau. Tay Tưởng Càn dừng lại trên đầu Tiểu Bạch, không hạ xuống, Tưởng Càn lại hỏi: "Được không?"

Đợi vài giây, Đồng Xu chủ động cọ đầu vào lòng bàn tay Tưởng Càn.

Căn nhà Hề Phong thuê cách trường một con phố, đi bộ mười phút là đến trường, hai phòng ngủ một phòng khách, hợp đồng ký một năm.

Tưởng Càn làm quá lên: "Sao lại thuê hai phòng ngủ, anh định ngủ riêng với em à!"

Hề Phong dẫn cậu vào phòng ngủ phụ xem: "Không ngủ riêng, giường phòng ngủ phụ bảo chủ nhà chuyển đi rồi, mua một cái bàn học, sửa thành phòng học cho em rồi."

Tưởng Càn cười ngặt nghẽo: "Nhà em thì phòng làm việc sửa thành phòng ngủ, anh lại sửa phòng ngủ thành phòng làm việc." Cười xong lại xót tiền của Hề Phong: "Thi cao học còn có hai tháng, học ở đâu chả được, một phòng ngủ một phòng khách là đủ rồi, lãng phí tiền làm gì."

Hề Phong: "Khu vực sinh hoạt và khu vực học tập tách biệt hoàn toàn, hiệu quả cao hơn. Thi xong chỗ này có thể dùng vào việc khác, làm gì cũng được."

Đồng Xu về đến nhà là lén lút đi ngửi ngửi khắp nơi, chui chỗ này ngó chỗ kia, cuối cùng trốn sau rèm cửa ban công không nhúc nhích. Tưởng Càn cũng lén lút nhìn ngó khắp nơi, chốc chốc lại bảo phòng khách to thế, sofa to thế, tivi to thế, chốc chốc lại bảo bếp thế mà có cả máy rửa bát, dụng cụ nhà bếp toàn đồ mới, chốc chốc lại bảo trong tủ lạnh thế mà có cả đồ ăn! Dụng cụ nhà bếp mới thì cậu không nghĩ nhiều, nhưng tủ lạnh có đồ ăn thì chắc chắn không phải do chủ nhà rồi, Tưởng Càn hỏi: "Anh mua hết đấy à?"

Hề Phong dựa vào tường: "Chủ nhà có chu đáo thế không?"

Tưởng Càn cười híp mắt: "Chắc chắn là quản gia Hề nhà em chu đáo nhất rồi."

Ngắm nghía một vòng, Tưởng Càn hào hứng quay video nhà mới gửi vào nhóm chat ký túc xá, mời bạn cùng phòng tối nay đến nhà mở tiệc sinh nhật, lại gọi cả Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên. Đây mới thật sự là xách vali vào ở, Tưởng Càn hoàn toàn không biết Hề Phong đến đây bố trí từ bao giờ, một buổi sáng chắc chắn không đủ, xem nhà, ký hợp đồng, mua đồ từ bao giờ?

Cuối cùng nghĩ một lúc, hỏi Hề Phong: "Có nên gọi Hồ Duyệt không nhỉ?" Hai năm nay quan hệ của Tưởng Càn và Hồ Duyệt khá tốt, hai người từ quan hệ chèo thuyền và bị chèo thuyền đơn thuần đã phát triển thành bạn thân, nhưng Hồ Duyệt và Hề Phong không nói chuyện nhiều lắm.

Hề Phong không để ý: "Nếu cô ấy muốn đến."

Tưởng Càn nghĩ cũng phải, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch là bạn cùng lớp, nhưng Hồ Duyệt lại không quen Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên.

Hỏi Hồ Duyệt một cái, bên kia nhắn lại ba chữ to đùng dứt khoát: "Đến! Đến! Đến!"

Sáu giờ tối, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch đến trước.

Hai đứa cùng xách một cái túi mua sắm khổng lồ, bên trong có đủ thứ, đủ loại đồ dùng sinh hoạt. Lâm Hoành cười giải thích: "Hai đứa mày coi như tân gia, lại là sinh nhật Tưởng Càn, bọn tao đi càn quét siêu thị một chuyến." Nói xong, Lâm Hoành khoác vai Tưởng Càn, "Tao không giấu mày nhé, tao với Hoàng Duy Dịch nói trộm với nhau từ lâu rồi, tao bảo hai đứa mày nhịn giỏi thật, mãi không chịu chuyển ra ngoài sống thử, hai đứa mày đi rồi bọn tao cuối cùng cũng không phải làm bóng đèn nữa."

Tưởng Càn đ.ấ.m cậu ta một cái: "Ồ, mong bọn tao đi chứ gì!"

Lâm Hoành cười khẩy: "Mong chứ, mày không biết à, vãi chưởng, Hoàng Duy Dịch cũng có người yêu rồi, trong phòng còn mỗi tao là ch.ó độc thân, hai đứa mày cứ dính lấy nhau, tao không tổn thương à!"

Tưởng Càn cười "hê hê": "Được rồi, tao biết rồi, hai năm qua cảm ơn chúng mày bao dung nhé."

Cậu nói thế làm Lâm Hoành lại thấy khó chịu, cậu ta nói đùa thôi mà, có phải bắt Tưởng Càn cảm ơn thật đâu, vội vỗ Tưởng Càn một cái: "Nói cái gì thế, tao có để bụng thật đâu, chuyện nhỏ."

Chu Lương Nguyên đi một mình, ôm một chậu cây quân t.ử lan trông cực kỳ hài hước.

Hề Phong mở cửa, nhìn thấy chậu quân t.ử lan trước tiên.

Hề Phong: "..."

Giọng Chu Lương Nguyên vang lên sau chậu cây: "Đứng đấy làm gì, tránh ra chứ!"

Hề Phong tránh đường cho cậu ta: "Mày tạo hình kiểu gì đấy."

Chu Lương Nguyên đặt chậu cây xuống: "Thế nào, thêm chút màu xanh cho tổ ấm của hai người."

Hề Phong: "."

Hề Phong: "Cảm ơn nhé."

Chu Lương Nguyên cười phá lên: "Đùa đấy, tao cố tình đi mua đấy, tao đoán bọn mày chắc chắn không nghĩ ra tặng cây cảnh đâu. Mày được đấy, tao còn bảo sao mày nhịn giỏi thế, cứ ngoan ngoãn ở ký túc xá mãi, giờ không nhịn được nữa à?"

Hề Phong đưa cho cậu ta đôi dép dùng một lần: "Không phải, còn hai tháng nữa thi cao học, cùng cậu ấy ôn thi."

Chu Lương Nguyên trưng ra vẻ mặt muốn nói lại thôi, nghẹn cả hồi không thốt ra lời, cuối cùng buông một câu tán thưởng tâm phục khẩu phục: "Mày trâu bò."

Trương Cảnh Đông và Hồ Duyệt thế mà lại đi cùng nhau, Tưởng Càn vừa mở cửa, hai người đứng ở cửa có chút gượng gạo.

Tưởng Càn buồn cười: "Hai người gặp nhau à?"

Trương Cảnh Đông nhìn trời, Hồ Duyệt nhìn đất.

Tưởng Càn cười không ngớt: "Sao thế, kể tôi nghe xem nào."

Hồ Duyệt hơi ngại: "Thì là cậu ta cứ đi theo tôi suốt, vào thang máy cũng không bấm tầng, làm tôi sợ hết hồn, còn đi theo tôi ra khỏi thang máy nữa! Ra khỏi thang máy rồi còn đi theo tôi đến tận đây! Ban đầu tôi không chắc nên không dám mắng, đến cửa nhà cậu tôi quay lại luôn! Xong rồi tôi... khụ."

Trương Cảnh Đông: "Cô ấy mắng tao là biến thái, trẻ ranh mà đã đi theo đuôi con gái nhà người ta."

Tưởng Càn cười đau cả bụng.

Hồ Duyệt đỏ bừng mặt: "Ai mà ngờ trùng hợp thế, cậu ta cũng đến nhà cậu."

Trương Cảnh Đông vội bước lên, bá vai Tưởng Càn: "Người anh em, trả lại sự trong sạch cho tao đi!"

Tưởng Càn vừa cười vừa giới thiệu hai người với nhau: "Trương Cảnh Đông, anh em của tôi, quen từ năm nhất. Đây là Hồ Duyệt, bạn cùng lớp, bạn tốt."

Hồ Duyệt liên tục xin lỗi: "Hiểu lầm hiểu lầm, xin lỗi nhé."

Trương Cảnh Đông xua tay: "Không sao, giải thích rõ là được, tôi là dân lương thiện, không làm mấy chuyện đó đâu."

Tưởng Càn nhìn Trương Cảnh Đông: "Có phải mặt mày trông giống biến thái không?"

Trương Cảnh Đông cười khẩy: "Tao là biến thái tao thịt mày trước."

Hề Phong đi ngang qua cửa: "Thịt ai?"

Trương Cảnh Đông giơ tay chào: "Anh Phong."

Nhà đông người quá, Đồng Xu nhát gan, Tưởng Càn nhốt nó trong phòng học. Buổi tối ăn lẩu, mọi người quây quần bên bàn ăn, Hồ Duyệt nghe xong chuyện Hề Phong tặng quà sinh nhật cho Tưởng Càn, ôm cốc nước cam lại bắt đầu 'lên đồng' vì chèo thuyền, những người khác thì ai nấy đều thở ngắn than dài.

Tưởng Càn hít hà: "Ý gì đấy!"

Lâm Hoành thở dài: "Haizz, thấy mày hạnh phúc thế này, anh em ghen tị thật sự đấy."

Trương Cảnh Đông: "Chứ còn gì nữa."

Chu Lương Nguyên: "Thấy Hề Phong biết yêu đương thế này, anh em đỏ cả mắt đây này."

Trương Cảnh Đông: "Chuẩn luôn."

Tưởng Càn liếc Trương Cảnh Đông: "Mày là người tung hứng à."

Trương Cảnh Đông: "Ừ đấy thì sao."

Mấy đứa ngồi đây khó tránh khỏi uống chút rượu, không biết ai khơi mào, nói đến chuyện tốt nghiệp. Đã năm tư rồi, tốt nghiệp đúng là chuyện ngay trước mắt, ai cũng có chút bùi ngùi.

Hề Phong được tuyển thẳng, trường đã chốt, chuyện thi cao học của Tưởng Càn cũng khá chắc chắn, kiểu gì cũng đi cùng thành phố với Hề Phong. Lâm Hoành ở lại quê làm ăn với bố mẹ, Hoàng Duy Dịch đến thành phố của bạn gái lập nghiệp. Chu Lương Nguyên ngày nào cũng lêu lổng, năm tư rồi cũng chưa nghĩ đến tương lai, hỏi thì bảo để sau tính, mới đầu năm tư thôi mà, còn một năm nữa, vội cái gì. Trương Cảnh Đông làm mọi người ngạc nhiên, thế mà cậu ta lại muốn về quê thi công chức.

Trương Cảnh Đông thở dài: "Bây giờ môi trường việc làm chả thế à, có cái bát sắt (công việc ổn định) cũng tốt, quê tao cạnh tranh không gay gắt lắm, chắc là ổn."

Tưởng Càn lại hỏi Hồ Duyệt: "Còn cậu?"

Hồ Duyệt cười hì hì: "Hè vừa rồi tôi tự tìm được chỗ thực tập, ở studio nhiếp ảnh, bà chủ bên đấy thích tôi lắm, bảo tôi tốt nghiệp xong về làm với chị ấy."

Tưởng Càn gật đầu, cảm thấy cảnh tượng này thật huyền ảo.

Dường như mấy ngày trước cậu vẫn còn là sinh viên năm nhất, ngày ngày sống qua ngày, cuối kỳ qua môn sát nút, là kẻ cách ly với tình yêu đơn thuần. Chẳng biết từ lúc nào, thế mà cậu lại vì muốn ở cùng thành phố với bạn trai mà ngày nào cũng cắm rễ ở phòng tự học ôn thi, đã bắt đầu bàn luận chuyện tốt nghiệp với bạn bè, miệng nói những chuyện môi trường việc làm, thi cao học thi công chức, rồi một năm nữa thôi, mỗi người một ngả.

Dòng chảy thời gian luôn khiến người ta không nắm bắt được, hướng đi của số phận cũng luôn khiến người ta không đoán trước được.

Tưởng Càn năm nhất sẽ không nghĩ đến chuyện mình sẽ yêu bạn cùng phòng, cũng không nghĩ đến chuyện mình lại vì một người nào đó mà thật lòng muốn trở nên tốt đẹp hơn.

Tưởng Càn tiểu học cũng sẽ không nghĩ đến năm hai mươi mốt tuổi mình sẽ nuôi con mèo thứ hai, đặt tên là Đồng Xu. Cứ như thể điều ước của Tưởng Càn từng khóc trước những ngôi sao năm xưa đã thật sự được ai đó nghe thấy, Tưởng Càn lúc đó ước, mong Xu Hào kiếp sau có thể hạnh phúc vui vẻ, cũng mong mình sau này có can đảm nuôi thêm một con mèo nữa.

Mọi người cuối cùng cũng nhớ ra chủ đề bữa tiệc hôm nay là sinh nhật Tưởng Càn, tụm năm tụm ba nâng cốc, bia và nước cam chạm vào nhau, nhao nhao chúc phúc: "Chúc mừng sinh nhật thọ tinh của chúng ta, chúc thi đỗ cao học! Cạn ly!"

Tưởng Càn cười nhận lời chúc phúc, lúc thu cốc về lén lút nghiêng về phía Hề Phong: "Bạn trai, chúng mình cụng riêng một ly nhé? Cảm ơn món quà sinh nhật của anh, em thích lắm."

Hề Phong nhìn cậu, cười đưa cốc rượu lại gần, hai chiếc cốc thủy tinh chạm vào nhau, phát ra tiếng kêu lanh canh giòn giã: "Cạn ly."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.