Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 50: Ngoại Truyện 2 - Sinh Nhật Tuổi Năm Mươi Của Ông Tưởng (1)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:30

Editor: Yang Hy

Lúc ông Tưởng đón sinh nhật năm mươi tuổi thì Tưởng Càn đang học thạc sĩ năm ba, năm cuối cùng của cao học.

Quan hệ giữa ông Tưởng và Tưởng Càn mấy năm nay đã dịu đi rất nhiều, nguyên nhân lớn nhất vẫn là do Tưởng Càn đỗ cao học thuận lợi, cũng có thể do ông Tưởng đã lớn tuổi, cũng học được cách nói vài lời nhẹ nhàng rồi. Còn nhớ hôm có kết quả thi cao học, Tưởng Càn và bà Chu đều kích động vô cùng, chỉ có ông Tưởng là không nói một lời, quay người ra ban công châm một điếu t.h.u.ố.c.

Sợ làm loạn kế hoạch của Tưởng Càn, bà Chu suốt năm năm qua cũng chưa từng bóng gió ám chỉ điều gì.

(Quay lại cuộc điện thoại)

Não Tưởng Càn nảy số cực nhanh: "Bố đón sinh nhật, Hề Phong đến làm gì?"

Ông Tưởng buông một câu xanh rờn: "Hề Phong không phải bạn trai con à? Dịp này nó đến là hợp lý."

Tưởng Càn há hốc mồm, não bộ tạm thời đình trệ, tay phản ứng nhanh hơn não, cúp máy cái rụp.

Sau đó luống cuống nhìn Hề Phong một cái.

Hề Phong đưa tay vỗ vỗ mu bàn tay Tưởng Càn: "Sao thế? Không sao đâu, nói anh nghe."

Tưởng Càn chớp mắt: "Bố em biết chuyện em đang yêu đương với anh rồi."

Hơn mười giờ Tưởng Càn về đến ký túc xá, tắm rửa xong đi ra đã gần mười một giờ, bình thường giờ này ông Tưởng chắc chắn đã ngủ rồi. Tưởng Càn cầm điện thoại, đắn đo câu chữ mãi, chính vì nghĩ ông Tưởng ngủ rồi nên cậu mới có can đảm thăm dò một chút, nhắn cho ông Tưởng một tin: "Bố, bố biết từ bao giờ thế?"

Không ngờ ông Tưởng nhắn lại ngay lập tức: "Tiện nghe điện thoại không? Bạn cùng phòng ngủ hết chưa."

Tưởng Càn nhìn chằm chằm tin nhắn này một lúc lâu: "Không sao ạ, con ra ban công."

Điện thoại kết nối, ông Tưởng không nói gì, nghe tiếng thì rõ ràng là đang hút t.h.u.ố.c.

Tưởng Càn mở lời trước: "Con với Hề Phong yêu nhau từ năm hai đại học, con học hành chăm chỉ là vì cậu ấy, thi cao học cũng là vì cậu ấy. Nói thế cũng không đúng, không phải vì cậu ấy, học tập thi cử chắc chắn là vì bản thân con, nhưng nhờ có cậu ấy con mới muốn trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Con vốn định học xong thạc sĩ mới nói với bố chuyện này, không phải con muốn giấu bố mãi đâu, con xin lỗi, nhưng cho dù bố có phản đối thì con cũng sẽ không chia tay cậu ấy."

Ông Tưởng "hừ" một tiếng, không đáp lại.

Tưởng Càn hít sâu một hơi: "Đồng tính thật ra rất bình thường, không phải bệnh, cũng không chữa được, bố đừng nghĩ đến mấy chuyện đó."

Ông Tưởng cuối cùng cũng chịu mở miệng: "Không cần con nói, tài liệu về đồng tính bố tra cứu còn nhiều hơn con đấy."

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn: "Bố nhìn ra từ bao giờ thế? Cũng chẳng nói sớm, tự dưng đ.á.n.h úp thế này, bữa tối con ăn cũng chẳng ngon."

Ông Tưởng: "Bố còn phải xin lỗi con à?"

Tưởng Càn: "Thế thì không cần."

Ông Tưởng: "Con với mẹ con tưởng bố ngu thật đấy à? Năm nhất con chơi bời lêu lổng, năm hai tự dưng đòi học hành t.ử tế, thậm chí còn thi cao học, lại còn thi cùng một nơi với nó, hai đứa không học cùng trường mà vẫn gặp nhau suốt."

Tưởng Càn cứng họng, vì cậu thật sự không ngờ ông Tưởng lại tinh ý đến thế: "Thế... thái độ của bố thế nào?"

Ông Tưởng: "Bố chẳng bảo con đưa nó về ăn sinh nhật bố còn gì?"

Tưởng Càn vẫn hơi không tin: "Thật hay đùa đấy ạ, bố đừng có bảo con đưa cậu ấy về rồi bố diễn màn chia rẽ đôi lứa ngay tại trận nhé."

Ông Tưởng: "Tưởng Càn."

Đêm không quá yên tĩnh, ký túc xá cao học không có giờ giới nghiêm, buổi tối cũng không tắt đèn, giờ này thật ra mọi người vẫn chưa ngủ, ký túc xá bên cạnh thậm chí còn đang gào khóc t.h.ả.m thiết. Tưởng Càn nhìn ánh đèn đường dưới lầu, đáp một tiếng: "Bố."

Ông Tưởng thở dài: "Mẹ con cứ bảo bố dạy con sai cách, không tốt, bố thừa nhận, Tưởng Càn à, hồi đi học bố tạo áp lực cho con lớn quá, chưa bao giờ khen con một câu. Vừa nãy mẹ con tâm sự với bố, chắc là sợ bố phản đối nên nói lời hơi nặng. Bà ấy bảo nếu bố không có tác dụng tích cực nào trong quá trình trưởng thành của con, thì bây giờ bố không có tư cách can thiệp vào xu hướng tính d.ục của con. Lời bà ấy nói thật sự như d.a.o cứa vào tim, nhưng bố nghĩ rồi, đúng là như vậy, con không hay khóc, từ bé đến lớn chỉ khóc có vài lần, ngoại trừ lần con mèo của con ch.ết ra, thì những lần còn lại có lẽ đều là vì bố."

Tưởng Càn nghẹn ngào cả hồi không nói nên lời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.