Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 51: Ngoại Truyện 2 - Sinh Nhật Tuổi Năm Mươi Của Ông Tưởng (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:30

Editor: Yang Hy

Tưởng Càn nhớ hồi đại học lúc mập mờ với Hề Phong, Trương Cảnh Đông luôn bảo cậu là đứa "bánh bèo", nhưng thực tế, Tưởng Càn tuyệt đối là người rất ít khi "bánh bèo". Ông Tưởng nhắc lại chuyện cũ, bảo Tưởng Càn khóc mấy lần, thật ra Tưởng Càn chẳng nhớ gì cả, cậu khóc lúc nào, vì chuyện gì, quên sạch sành sanh.

Cậu luôn cảm thấy mình là một đứa trẻ may mắn, tuy có ông Tưởng là người cha giáo d.ụ.c theo kiểu vùi dập, nhưng lại có bà Chu là một người mẹ tuyệt vời, cho nên cậu sẽ phóng đại điểm tốt của bà Chu lên vô hạn để triệt tiêu những ảnh hưởng tiêu cực mà ông Tưởng mang lại. Nói trắng ra, Tưởng Càn chưa bao giờ trách ông Tưởng.

Buổi tối ở bên Hề Phong, Tưởng Càn bảo ông Tưởng biết chuyện hai người yêu nhau rồi, Hề Phong chẳng ngạc nhiên chút nào. Theo lời Hề Phong thì anh cũng đoán được đôi chút. Bây giờ Tưởng Càn hai mươi bốn tuổi, đã học thạc sĩ năm ba, sắp kết thúc đời sinh viên rồi, ông Tưởng chưa từng hỏi một câu Tưởng Càn ở trường có yêu ai không, lùi một bước mà nói, ông Tưởng là người rất thông minh, trong lòng có suy đoán cũng là chuyện bình thường.

Lúc Hề Phong nói câu này Tưởng Càn đã thấy ngạc nhiên rồi, vì theo nhận thức của cậu về ông Tưởng, ông Tưởng tuyệt đối là kiểu người cha sau khi biết con trai mình yêu đương đồng tính sẽ lập tức phi đến trước mặt cậu ra lệnh chia tay ngay lập tức.

Hề Phong cười cười, đưa tay xoa đầu Tưởng Càn: "Mấy hôm nữa anh xin nghỉ phép về nhà với em nhé."

Tưởng Càn lo lắng: "Nhỡ bố lừa bọn mình về rồi chia rẽ đôi lứa thì sao?"

Hề Phong nhìn cậu: "Anh sẽ đứng chắn trước mặt em hét lên đừng mà chú ơi bọn cháu yêu nhau thật lòng?"

Tưởng Càn cười ngặt nghẽo cả buổi.

Cuộc gọi đã im lặng quá lâu, Tưởng Càn bây giờ hai mươi bốn tuổi rồi, tự nhận trưởng thành hơn nhiều, nhưng vẫn không biết cách giao tiếp với bố.

Cho nên trong sự im lặng, vẫn là ông Tưởng mở lời lần nữa: "Đưa Hề Phong về đi, hai đứa ở bên nhau bao nhiêu năm nay không dễ dàng gì, về chính thức ra mắt bố mẹ. Bố ấy à, ban đầu trong lòng tất nhiên là không chấp nhận được, con cứ nói thật lòng xem, bố mẹ nhà ai dễ dàng chấp nhận con mình là đồng tính chứ? Mẹ con cứ bảo bố dạy con sai cách, không tốt, phản ứng đầu tiên của bố là tự kiểm điểm lại mình, bố nghĩ Tưởng Minh Viễn này cả đời dạy học trồng người, sao lại nuôi dạy con trai mình thành ra thế này? Bố biết Hề Phong là đứa trẻ ngoan, không muốn để hai đứa buồn, mấy năm nay bố tra cứu không ít tài liệu, dần dần cũng chấp nhận được rồi. Cứ yên tâm mà về, được không?"

Lúc cúp máy Tưởng Càn mới nhận ra lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi, thậm chí hai chân vì giữ nguyên một tư thế quá lâu mà hơi tê dại, cậu nhắn tin cho Hề Phong trước.

"Vừa gọi điện cho bố em, bố bảo đưa anh về nhà, nghe giọng điệu thì có vẻ chấp nhận rồi."

"Ừ, đừng căng thẳng, anh về cùng em."

"Tâm trạng thế nào? Muốn tự mình suy nghĩ hay muốn anh nói chuyện với em một lúc?"

Thế là Tưởng Càn gọi điện thoại sang, Hề Phong bắt máy rất nhanh.

Phòng ký túc xá của anh ồn ào náo nhiệt, nguyên nhân Tưởng Càn biết, bạn cùng phòng của Hề Phong dạo này làm đề tài không thuận lợi, ngày nào về phòng cũng có cả bụng bực tức muốn xả. Hề Phong bảo với bạn cùng phòng "Tôi nghe điện thoại cái", bạn cùng phòng gào lên: "Ai đấy, ai gọi cho cậu đấy! Tôi mách Tưởng Càn cậu ngoại tình bây giờ."

Hề Phong nhàn nhạt: "Điện thoại của Tưởng Càn."

Sau đó chắc là ra ban công, không gian yên tĩnh hơn nhiều, Hề Phong lại mở miệng: "Alo?"

Tưởng Càn cười: "Anh ngoại tình à?"

Hề Phong: "Ừ, chuyện gọi điện với em đừng nói cho bạn trai anh biết nhé, được không?"

Tưởng Càn ngồi trên ghế nằm ngoài ban công, vừa nãy gọi điện cho ông Tưởng hơi căng thẳng, đứng nghiêm như bộ đội, giờ mới thả lỏng, cuối cùng nhớ ra ngoài ban công có cái ghế nằm. Cậu bảo: "Em không ngờ bố em lại nói những lời như thế với em, anh biết không? Từ bé bố chưa bao giờ nói với em một câu nhẹ nhàng nào, mặc dù trong lòng em biết rõ, mấy năm học thạc sĩ bố đã thay đổi đôi chút. Mẹ em cứ bảo bố nhớ em, em cũng không phải không tin, chỉ là chưa thấy bao giờ, vì chưa thấy bao giờ nên theo bản năng nghĩ sao bố lại nhớ em được chứ?"

Hề Phong không nói gì khác, chỉ thản nhiên "ừ" một tiếng để biểu thị mình đang nghe.

Tưởng Càn bèn hỏi: "Em có hay khóc không?"

Câu hỏi gì thế này?

Hề Phong rất bất lịch sự: "Khóc kiểu nào?"

Tưởng Càn: "...Khóc trong tình huống bình thường."

Hề Phong bật cười, rõ ràng câu hỏi vừa nãy là để chọc bạn trai vui: "Không hay khóc, trong tình huống bình thường chưa thấy em khóc bao giờ." Anh cố tình nhấn mạnh mấy chữ "trong tình huống bình thường".

Tưởng Càn nhìn bầu trời đêm: "Thế mà bố lại nhớ em khóc mấy lần, còn bảo đều là vì bố, em chả nhớ gì cả, chắc là hồi còn bé tí tẹo."

Rồi hỏi, "Anh thấy em là người thế nào?"

Hề Phong: "Hửm?"

Tưởng Càn lí nhí: "Nói đại khái thôi là được."

Hề Phong hỏi: "Từ miệng anh nói ra đương nhiên toàn là ưu điểm rồi, muốn nghe chút lời đường mật của bạn trai không?"

Cũng chẳng biết tại sao, Tưởng Càn chưa nghe lời đường mật đã bắt đầu cười, cười mãi không thôi, không phải vì câu nói của Hề Phong buồn cười, mà là vì cậu thật sự cảm thấy mình rất may mắn. Tưởng Càn luôn cảm thấy mình là một thằng con trai bình thường nhất trên thế giới này, ví dụ như con trai hay thích đọc truyện nam chính "bàn tay vàng" (h.a.c.k game, có siêu năng lực) sảng văn, chắc thằng đàn ông nào cũng từng ảo tưởng mình xuyên không vào truyện sảng văn bá đạo hủy thiên diệt địa, nhưng cậu không có bàn tay vàng, không phải con nhà người ta, cũng chẳng sinh ra trong gia đình giàu có quyền thế gì, hồi mới vào năm nhất thậm chí còn là một học sinh dốt chính hiệu.

Nhưng một Tưởng Càn bình thường như thế lại có một người mẹ như bà Chu, gặp được một người bạn trai như Hề Phong, bây giờ nhìn lại, trong sách giáo khoa dạy tình cha như núi, chắc cậu cũng hiểu rồi. Cậu thật sự khó mà tưởng tượng nổi một người như Tưởng Minh Viễn, sau khi đoán được quan hệ của cậu và Hề Phong, rõ ràng trong lòng không chấp nhận nổi, nhưng vẫn một mình cau mày tra cứu tài liệu suốt bao năm qua, chỉ để hiểu thêm về đồng tính luyến ái.

Hoặc nói thế này, khoảnh khắc này Tưởng Càn cảm nhận rõ rệt rằng, thật ra cậu luôn lớn lên trong sự bao bọc của đủ loại tình yêu. Mặc dù tình yêu của ông Tưởng có vẻ đến muộn một chút, nhưng ít nhất không vắng mặt trong cuộc đời Tưởng Càn, cậu biết rõ điều này đã là không dễ dàng gì, tình yêu không phải thứ dễ dàng có được, chẳng ai sinh ra đã phải yêu thương người khác, kể cả là cha mẹ cũng rất khó làm được.

Cuối cùng Tưởng Càn thu lại nụ cười, hắng giọng, làm ra vẻ nghiêm túc: "Ừm, nói chút lời đường mật nghe xem nào?"

Giọng Hề Phong sát bên tai: "Anh luôn cảm thấy em là người rất tỏa sáng, vì em muốn làm gì cũng đều làm được."

Tưởng Càn rùng mình: "Quá lời rồi anh giai ơi."

Hề Phong cười khẽ: "Quá lời à? Hồi năm nhất em có nghĩ đến chuyện bây giờ mình đã học thạc sĩ năm ba không?"

Tưởng Càn ngẫm nghĩ: "Cái này thì đúng là không ngờ tới thật."

Hề Phong: "Bởi vì em muốn làm gì cũng sẽ làm rất nghiêm túc, chuyện này không phải ai cũng làm được đâu Tưởng Càn. Em rất ít khi nghi ngờ bản thân, chưa bao giờ nảy sinh ý định lùi bước, rất nhiều chuyện chính vì tin mình làm được nên mới thật sự làm được."

Tưởng Càn đột nhiên lầm bầm một câu: "Em đã bảo mà."

Hề Phong: "Hửm?"

Tưởng Càn ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt, hôm nay chắc là trời âm u, không nhìn thấy sao. Nhưng tâm trạng Tưởng Càn tốt, nhìn trời đêm đen kịt cũng thấy sáng sủa hẳn ra, cười nói vào điện thoại: "Em đã bảo mà, là vì được mọi người yêu thương quá tốt nên em mới luôn cảm thấy mình làm gì cũng được, cho nên vẫn phải cảm ơn anh."

Hề Phong rất nghiêm túc: "Ừ, lời cảm ơn này anh nhận, rồi sao nữa?"

Tưởng Càn ngẩn ra một lúc: "Còn sao nữa á?"

Hề Phong: "Anh yêu em, sau đó thì sao?"

Tưởng Càn chớp mắt, cười híp mắt bảo: "Ồ, em cũng yêu anh, được chưa? Ấu trĩ."

Hề Phong lại bảo: "Mấy lời vừa nãy không phải lời đường mật của bạn trai đâu, là lời thật lòng đấy."

Tưởng Càn cười: "Nhưng câu này là lời đường mật."

Hề Phong cười: "Ừ, câu này thuộc về lời đường mật."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.